Em sợ phải nhìn thẳng vào mắt anh vì em biết những gì em nói với anh chỉ là ngụy biện mà thôi.
Ngày em đồng ý quay lại làm bạn với anh em đã bảo anh rằng em giờ chỉ xem anh là bạn, là người anh trai mà thôi. Anh biết không, em nói dối đấy làm sao có thể thay đổi được tình cảm nhanh như thế chỉ có 3 tháng kể từ khi em nói hết cảm xúc yêu thương của mình cho anh biết và anh đã từ chối em. Em nói vậy chỉ để cố gắng xóa đi bức tường vô hình giữa hai chúng ta mà thôi.
"Anh chỉ xem em là bạn" như mũi dao xoáy vào tim em, đau đớn lắm, thất vọng lắm. Em bên anh dành hết tình cảm cho anh mà cuối cùng nhận lại là câu nói ấy. Tưởng chừng như em ngã quỵ và không bao giờ có thể dứng dậy được. Mình cắt đứt liên lạc anh nhé, dù anh không muốn nhưng em thật sự không muốn đau thêm nữa khi mình là vẫn là bạn. Đi qua anh như hai kẻ không quen biết, chẳng ai có thể nghĩ chúng ta đã từng có những tháng ngày hạnh phúc. Chắc anh trách em vì đã nói ra những cảm xúc trong lòng để rồi lạnh lùng cắt đứt sợi dây tình bạn đẹp đẽ ấy.
Anh ạ, sự đẹp đẽ được đổi lấy rất nhiều nước mắt của em. Nhìn anh vui đùa cùng cô gái khác mà em buồn, em ghen, em ích kỉ chỉ muốn giữ anh cho riêng mình mà thôi. Nhưng em vẫn phải cười vì chúng ta là bạn em không có quyền, em chẳng là gì cả, ý nghĩ ấy cứ dằn vặt em, em không thể chịu được nữa rồi em phải nói ra thôi. Thật lạ lùng thay khi xem nhau như người xa lạ em cảm thấy thật dễ chịu biết bao, tưởng như quên hết mọi đau đớn tủi hờn.
Anh nói muốn quay lại làm bạn như xưa trong khi em đang cảm thấy mình đang sống rất tốt những tháng ngày không có anh. Anh đến thắp lên trong em niềm hi vọng một ngày nào đó anh sẽ yêu em. Em là đứa chẳng dứt khoát gì cả phải không anh. Chỉ cần một ý nghĩ rằng mình vẫn còn hi vọng, rằng đối với anh em rất là quan trọng mà em đã chấp nhận quay lại như xưa mà quên rằng em đã từng mệt mỏi thế nào khi phải chờ đợi.
Anh giữ khoảng cách với em, chẳng còn những lúc anh với em nhắn tin chuyện trò với nhau cả đêm. Em chờ tin nhắn của anh mà phải vài tuần mới nhận được. Cứ có cảm giác rằng anh nhắn tin hỏi thăm chỉ là anh sực nhớ tới em, nhưng em chẳng dám chủ động. Em cố tình tránh mặt anh, cố tình không nói chuyên trực tiếp với anh, em sợ anh biết em vẫn chưa quên được anh, sợ anh rời xa em.
Anh sắp đi học xa, đi đến một nơi khác, gặp gỡ những người bạn mới và có thể anh sẽ yêu một ai đó, ý nghĩ đó cứ giày vò em mấy ngày nay. Em sợ mất anh. Em muốn tặng anh một món quà để anh không quên em, em muốn đi chơi chỉ có hai chúng ta nhưng em lại sợ anh nghĩ em còn thích anh, em sợ làm như thế anh sẽ khó xử, sợ rằng khoảng cách giữa chúng ta sẽ ngày càng xa thêm. Em phải làm gì đây?
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su