Mùa thu đã đến từ bao giờ mà ta chẳng nhận ra.
"Tình yêu ... thường đến một cách nhẹ nhàng như mùa mới sang mà ta không nhận ra ..." (Trích từ On Air). Từng tiếng được cất lên từ một giọng đọc êm ả, dịu dàng đi sâu vào lòng ta thổn thức ...
Ừ thì tháng 8 rồi ... "Tháng 8 mùa thu ... lá rơi vàng chưa nhỉ ..." (Trích từ "Có phải em là mùa thu Hà Nội"). Mùa thu đã đến từ bao giờ mà ta chẳng nhận ra. Mà làm sao nhận ra được giữa Sài Gòn chỉ có hai mùa nắng mưa. Mùa thu - mùa của những chiếc lá úa vàng. Mùa thu - mùa trời đất vào thơ và tâm hồn cũng trở nên mơ mộng. Ta yêu mùa thu, có lẽ vì thế mà ta yêu một thành phố rất đẹp khi thu sang với những tình khúc thu da diết. Ôi Hà Nội ... Biết bao giờ mới đặt chân tới đây ... Ôi Mùa thu ... Biết bao giờ mới được dạo bước trên đám lá thu xào xạc, bên những hàng cây, nhìn những chiếc lá lác đác rơi trong gió thoảng ... Ôi ta ... biết bao giờ mới viết nên một câu chuyện đây ...
Thôi nào ... dừng lại thôi ... những lãng du ... Kìa Sài Gòn ... trời vẫn chợt mưa, chợt nắng. Dòng người vẫn cứ tấp nập ngược xuôi. Và ta ... lắng đọng giây phút này ...
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su