Dù nó còn yêu anh và thương anh rất nhiều
và nó cũng biết anh cần nó....Nhưng nó biết mình không
đủ sức để tiếp tục bao bọc anh,...
Chia tay mối tình 4 năm, nó buồn, khổ sở cố quên đi anh, người nó đã từng rất yêu và đã có lúc nó nghĩ rằng nó không sống nổi nếu thiếu anh, còn giờ đây khi quyết định chia tay nó lại khổ sở vì nó có cảm giác như một tội đồ làm tổn thương người ấy.
Là một đứa con gái, từ ngày yêu anh, nó như một người đàn ông mạnh mẽ để che chở cho anh vì anh quá yếu đuối. Thời gian trôi đi, kỉ niệm đẹp cũng có nhưng ít hơn những kỉ niệm buồn, nó mệt mỏi, chống chếnh, cảm giác mình kiệt sức. Nó muốn như bao người con gái khác được yêu thương, được khóc khi buồn, mong mỏi một bờ vai mà nó thỏa thích dựa vào đó để cảm nhận được sự chia sẻ…chứ ko phải gồng mình làm một kẻ yếu đuối "mạnh mẽ".
Nó biết nếu nó quyết định đến với anh thì cũng là chuyện hiển nhiên của mối tình 4 năm, của những ngày tháng vui buồn cùng nhau vượt qua…song nó biết chắc một điều nếu lấy nhau về, sau những ngày hạnh phúc làm vợ anh thì nó và anh chắc chắn sẽ xảy ra nhiều mâu thuẫn ko thể hóa giải được, rồi trước sau gì anh với nó cũng sẽ kết lúc bằng sự trách móc, xúc phạm nhau, bằng một lá đơn gửi ra tòa, mà khi ấy sẽ như thế nào nếu còn có những đứa con? không lẽ cuộc đời chúng lại lặp lại giống như những người anh con riêng của ba mẹ nó, kết quả sự tan vỡ của một lần hạnh phúc?
Dù nó còn yêu anh và thương anh rất nhiều và nó cũng biết anh cần nó. Nó không bao giờ muốn mang sự tổn thương nào đến cho anh bởi lẽ anh đã phải trải qua quá nhiều thiệt thòi, quá nhiều nỗi đau và cũng bởi vì anh quá yếu đuối… Nhưng nó biết mình không đủ sức để tiếp tục bao bọc anh, nó cũng biết thà bây giờ anh và nó chia tay, cả hai cũng sẽ đau và nó sẽ làm tổn thương anh ghê gớm nhưng nỗi đau đó sẽ ít hơn nỗi đau của hai gia đình lớn khi con họ lấy chồng, lấy vợ mà đưa nhau ra tòa, sẽ nhỏ hơn nỗi đau mà khi anh và nó khi lấy nhau về rồi đưa cho nhau kí tờ giấy “ly hôn” và cũng sẽ nhỏ hơn khi nếu có những đứa con thì chúng lại phải sống thiếu thốn tình cảm của ba hoặc mẹ như các cậu của chúng…
Nó không đủ bản lĩnh, không đủ tư tin để bước tiếp khi biết chắc kết quả của anh và nó nếu bước tiếp sẽ như vậy. Nên nó đã lấy hết can đảm nói chia tay. Nó quặn quại đau đớn cái ngày buông tay để anh bước ra khỏi cuộc đời nó. Trái tim nó nhức nhối tận cùng, nó những tưởng không thể vượt qua nổi, không thể yêu thêm một lần nào nữa…
Một năm trôi qua khi trái tim nó vẫn chưa hết đau, trong thời gian ấy có những người đến với nó là vì yêu nó thực sự nhưng cũng có người muốn chiến thắng lời thách thức của bạn bè, có người biết chuyện của nó thì đến và để thử thách nó vì nghĩ nó đang cần một người lấp đầy chỗ trống trong tim nó….nhiều lúc nó buông xuôi, muốn đến với bất kì ai để thay thế hình ảnh của anh, để buông xuôi tất cả, nghĩ vậy nhưng nó không thể làm thế vì ít nhất muốn làm vậy thì cũng cần có một người khiến trái tim nó thổn thức….thật may, nó vẫn là chính nó không lao vào cái trò chơi mà nó nghĩ ra….
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su