Ta lặng đi nhìn đôi mắt em rưng rưng ... và
nghĩ: Sao tự nhiên nhà mình không ở ... lại ở đây? Sao tự nhiên mọi
người được về còn em thì không?
Cuộc sống là như thế này phải không? Như lời một câu thơ chắc là bất hủ: "Ngày mai trong đám thanh xuân ấy. Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi". Còn ta là người chứng kiến điều đó - ít nhất bây giờ! "Theo chồng", đối với ta còn xa xôi lắm nhưng cảm xúc thì rất gần! Lần đầu tiên ta thật sự "tiễn em lấy chồng"...
Sau những bận rộn trà nước tiếp đón nhà trai ... Sau những bận rộn là "một tay săn ảnh" trong lễ cưới ... Và cuối cùng thì nhà gái cũng phải rời gót. Ta cũng về thôi, nhưng cô dâu thì ở lại!!!!!!!!!!! Ta đứng từ xa nhìn em đang đứng trước cổng tiễn nhà gái ra về. Lòng ta lạnh đến lạ. Dường như có cơn gió từ đâu thoảng qua khiến ta rùng mình. Đôi chân như run run không trụ vững. "Lấy chồng là như thế này đây sao?". Ta bàng hoàng: Hai mươi mấy con người "hùng hùng hổ hổ" kéo đến đây, rồi lễ nghĩa, rồi tề tựu, rồi vui vẻ ... Nhưng cuối cùng hai mươi mấy con người ấy ra về, chỉ một người ở lại ...
Ta lặng đi nhìn đôi mắt em rưng rưng ... và nghĩ: Sao tự nhiên nhà mình không ở ... lại ở đây? Sao tự nhiên mọi người được về còn em thì không? Rồi từ đây, sẽ sống trong một ngôi nhà xa lạ, những con người xa lạ, ... và biết bao điều của cuộc sống thường nhật! Rồi từ đây, sẽ sống với những lo toan cuộc sống, gia đình ... quên đi những cuộc vui bè bạn, xa vòng tay của gia đình! ...
Ôi cuộc sống! Ta bước đi ngập ngừng, chào em một tiếng "Về nghe" mà sao lòng ngậm ngùi! ... Buồn! ...
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su