tinhcadumuc-
Ngày tham gia: (05:25 | 08/05/2010)

Bình chọn: 1

Thành công phải chăng là cơn gió thoảng?

(gửi lúc 11:08 09/05/2010)

28 tuổi với hai tấm bằng đại học, chưa từng nộp đơn xin việc tại bất cứ công ty nào bởi quan niệm tiêu cực - tạo ra việc làm hơn làm việc cho ai đó.

Giờ đây, dù đang làm giám đốc một công ty và chủ tịch HĐQT một công ty - mồ hôi công sức bỏ ra không phải ít. Nếu nhìn vào bước tiến đi lên từ hai bàn tay trắng, giờ đây mình đã tạo ra trên 100 việc làm. Tôi hoàn toàn có thể tự hào và mãn nguyện với thành công mà bất cứ ai đều mong ước.

Nhưng nhìn lại 10 năm lăn lộn, kể từ khi rời ghế nhà trường, tôi vẫn thấy một cảm giác trống trải và cô đơn. Một cảm giác lẻ loi và cô độc trên một con đường chẳng bao giờ bằng phẳng. Nhiều mơ ước và hoài bão bị xếp xó bởi hai chữ "Thành công và tiền bạc. Nhiều khi tôi muốn bỏ đi mọi thứ để sống như cách đây 10 năm mình hằng mơ ước. Tiền bạc và công danh liệu có phải là những gì tôi mong muốn, không phải vậy, điều thâm tâm tôi mong muốn là một cuộc sống bình yên và vui vẻ. Nhưng điều đó thực sự đang dần là một thứ xa xỉ, tôi không thể nào cân bằng được cuộc sống thực tại và công việc hàng ngày.

12h lao động không mệt mỏi hàng ngày, hàng tháng, hàng năm đã thiêu cháy khát khao, nụ cười và sự bình yên trong tâm tưởng. Kinh doanh dễ hay khó? Chỉ có những người trong cuộc mới hiểu rõ điều đó, xung quanh bạn luôn có những áp lực, những lo toan. Dừng lại điều đó đồng nghĩa với 10 năm cố gắng trôi theo dòng nước, đi tiếp bạn chẳng có một ngày bình yên. Không người tâm sự, chẳng người sẻ chia bởi có những điều bạn chẳng thể khiến người nghe thích thú.

Đây là lần đầu tiên tôi viết lại tâm sự của mình lên một diễn đàn bởi tôi chẳng muốn người xung quanh tôi thấy tôi yếu đuối.

Nếu sống là không ngừng hoạt động thì phải chăng tôi đang sống? Không biết có ai đó mà tôi quen biết đọc được những lời tâm sự này liệu sẽ nghĩ gì? Bởi đôi khi tôi cũng muốn ai đó quanh tôi biết tôi cũng là con người, cũng mềm yếu và nhu nhược. Bản thân chẳng có gì phải hối tiếc khi rũ bỏ tất cả để đi đâu đó thật xa, đi lang thanh không bến không bờ, nhưng cuộc đời đâu giản đơn tới thếm, bởi trách nhiệm với người thân, với bạn bè, với những người đang làm việc cùng bạn.

Đôi lúc chỉ muốn gối đầu lên thảm cỏ ngắm nhìn bình minh đang lên trên rặng núi xa xa, ngồi ngắm biển đêm để nghe lời biển gọi, nghe tiếng gió lao xao trên bờ đê. Chẳng biết tôi muốn gì nữa, bởi tôi chẳng muốn sống thế này.Tâm sự với bạn bè thì mấy cậu bạn tếu táo chê hâm, tâm sự với người thân thì lại nghe hai từ đừng nản chí! Đời thật buồn bởi hai chữ cô đơn. Bài thơ tôi chợt nghĩ như đôi dòng tâm sự 
                                                                              
Đời là gì?                                        
Mây và gió vốn tự do bay lượn                                        
Đời con người tất tả ngược xuôi                                        
Ngẩng đầu lại 10 năm rồi trôi xa mãi                                        
Tới bây giờ cũng chẳng biết về đâu                                        
Tiền tài, danh vọng như những từ vô nghĩa                                        
Bởi bạc đầu bạn chẳng biết về đâu?
Sống tự do như cánh chim trời, vốn bay lượn chẳng cần đích tới, ngoái đầu lại thấy rặng núi dần xa! webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
Noname ( gửi lúc 10/05/2010 03:24:49)
+0 điểm 
Bạn là một người sống nội tâm, nội tâm của bạn mạnh mẽ. Có lẽ bạn cần là tình cảm yêu thương và sẻ chia của một người hiểu bạn, lắng nghe bạn, vỗ về bạn. Đọc những dòng tâm sự của bạn tôi không biết bạn là nam hay nữ. Nhưng tôi chắc rằng bạn đang cần một gia đình của riêng bạn, người chồng hoặc người vợ để yêu thương và chia sẻ. Bạn là một người có thể nói là "thành công" trong cuộc sống theo một nghĩa nào đó, nhưng lại đang thiếu một người để bạn chia sẻ thành công đó. Tôi là người không được "giỏi giang" và "thành công" như bạn, nhưng đôi khi cũng có những áp lực, lo toan của cuộc sống, tôi tìm mọi cách để cho qua: "tặc lưỡi cho qua", tìm ai đó tâm sự nếu người đó chịu nghe mình nói, và tốt nhất là nói với người mình yêu. Hiện tại tôi cũng đang có tâm trạng nên khi đọc những dòng tâm sự của bạn, tôi cũng muốn viết vài lời cho mình thoai mái hơn
ko_juaj ( gửi lúc 10/05/2010 05:29:18)
+1 điểm 
Em chào anh ạ ! ( cảm giác của em cho thấy anh là anh chứ không phải chị) .Em hiện đang là sinh viên còn một năm nữa là sẽ ra trường, khi ngồi trên giảng đường đại học đều thoi thúc bọn em phấn đấu và nổ lực hết mình đó chính là 2 chữ “ thành công”. Chúng em nổ lực không ngừng trải qua bao khó khăn vất vả, còn nào là cơm, áo, gạo, tiền trong suốt 4 năm đi học xa nhà, nhìn những giọt mồ hôi của ba mẹ phải vất vả đổ xuống càng thoi thúc quyết tâm phải đạt bằng được 2 chữ “thành công” dù cho phải hi sinh ước mơ, hoài bão hay hạnh phúc của riêng mình. Ở trường, em có đi dự những buổi hội thảo của những doanh nhân nói về con đường dẫn đến sự thành công của mình, em thấy họ cũng phải trả giá rất nhiều anh à. Em cũng xin nói lên suy nghĩ của một cô sinh viên sắp ra trường với anh, em thấy không có việc gì là hoàn hảo cả, được cái này thì mình phải đánh đổi những thứ khác đối với mình có thể nó còn quan trọng hơn. 28 tuổi với 2 tấm bằng đại học, đang là giám đốc một công ty và là chủ tịch HĐQT, anh có biết đó là những mục tiêu mà bọn em đang đi tới không, và quyết phải đạt cho bằng được không. Nếu như bây giờ anh rũ bỏ tất cả đi đến một nơi xa xa nào đó mà không mang theo “thành công” đó của mình thì em chắc chắn với anh rằng anh cũng sẽ đi tìm một "thành công" khác để tồn tại. Mình phải vui với những gì đang có và đạt được như vậy thì cuộc sống mới không bị áp lực và thoải mái được anh à. Nếu anh muốn “ gối đầu lên thảm cỏ nhìn ngắm bình minh đang lên trên rặng núi xa xa “ thì anh cứ việc gối đầu, “ ngồi ngắm biển đêm để nghe lời biển gọi, nghe tiếng gió lao xao trên bờ đê” thì anh cứ việc ngồi lắng nghe và thưởng thức, xong rồi thì anh hãy tiếp tục công việc của mình thôi bởi vì sống là phải làm việc mà anh. Đôi dòng suy nghĩ non nớt của em gởi tới anh mong anh đừng cười, chúc anh sớm tìm được nữa kia của mình để tâm sự và tìm thấy niềm vui trong công việc!
Noname ( gửi lúc 12/05/2010 02:08:19)
+0 điểm 
Noname ( gửi lúc 12/05/2010 02:23:43)
+0 điểm 
Đời một con người sẽ trôi wa rất mau.Sống và làm những gì minh nghĩ và muốn ngay bây giờ. Có lẽ anh rất thành công trong công việc. Nhưng cũng vì thế anh đã đánh mất rất nhiều thứ. và trong số đó có lẽ là hạnh phúc của chính anh. Giờ cũng k gì là muộn màng.Anh đã wan tâm quá nhiều đến dư luân xã hội. Khi anh đăng bài viết còn nghĩ đến người wen mình đọc được sẽ nghĩ gi về mình nữa. Nghĩ nhiều quá chi cho mệt thế. người ta nghĩ gì thì mặc kệ người ta. sống cho mình tí đi. Hãy đi đến nơi nào mình thích, làm việc mình muốn nhất, làm gì không ảnh hưởng đến ai miễn sao mình thấy vui là được. cô đơn thì tham gia các hoạt đông xã hội . khi anh thấy minh con hạnh phúc hơn nhiều người , và khả năng của anh có thể đem đến hạnh phúc cho người khác anh sẽ thấy hạnh phúc thui. Suy nghĩ nhiều là gi.dừng nghĩ nữa thay vào đó là hành động đi.chào anh. Tuy em nhỏ tuổi hơn anh và có lẽ dù cố gắng cũng không bít co thành công như anh k. Nhưng em cảm thấy hạnh phúc khi được làm những gì mình muốn và không cần wan tâm người ta nghĩ gì về mình. Mong anh mau tìm thấy ánh sáng cuộc đời anh.
happyday123 ( gửi lúc 13/05/2010 08:17:42)
+1 điểm 
Công việc thì vẫn phải làm, nhưng anh hãy dành một chút thời gian của ngày gặp gỡ và nói chuyện với bạn bè. Một lúc làm 2 công ty, công việc cũng nhiều nhưng đã dần ổn đâu có căng thẳng và bận rộn như ngày đầu phải không? Vậy thì hẫy cho mình một chút thời gian bên bạn bè, gặp gỡ mọi người, hạnh phúc và niềm vui sẽ đến với anh trong một ngày không xa. Sự bình yên trong tâm hồn là do mình tạop ra mà thôi, nếu lúc nào cũng chỉ có công việc thì cuộc sống sao oàn chỉnh được đây. Anh nghĩ rằng nếu sao nhãng công việc thì những cố gắng của anh sẽ trôi theo dòng nước, nhưng nếu anh để mình chìm đắm trong công việc thì chính cuộc đời anh sẽ trôi theo dòng nước mà thôi.
thuycat22 ( gửi lúc 18/05/2010 12:43:06)
+6 điểm 
Hi bạn! lâu lâu rồi mình lại mất ngủ ngồi lang thang trên net và vô tình đọc được tâm sự của bạn, muốn chia sẻ với bạn đôi điều. Con người ai cũng cần đến vật chất và tinh thần, nhu cầu tinh thần của con người bao giờ cũng đòi hỏi cao hơn nhu cầu vật chất. Bạn tâm sự với mọi người là muốn thay đổi cs hiện tại của chính mình nhưng lại ko cho mọi người biết rõ về hiện thực cs của bạn. Tsao bạn cô đơn?bạn ko có ai thực sự tri âm tri kỉ để tâm sự? hay cái tôi trong bạn quá lớn khiến bạn ko muốn hạ thấp nó xuống một chút nào?...Mình nghĩ rằng cho dù vì bất kì một lí do gì đi chăng nữa thì bạn thực sự thiếu một người: có thể hiểu, thông cảm, chia sẻ với bạn và điều quan trọng hơn là người ấy cho bạn động lực để bước tiếp với những mục tiêu mà bạn đã đặt ra.
Mình nói ra một điều có lẽ bạn hơi buồn hay ko đồng tình với mình cũng được nhưng mình vẫn muốn nói biết đâu điều đó tốt cho bạn: Bạn là dân kinh doanh đúng ko? còn mình thì dân xh, mình hoạt động trong lĩnh vực mà ai cũng nghĩ rằng mình lãng mạn lắm( chắc là bạn đoán đc rồi) nhưng suy nghĩ của mình hoàn toàn dựa trên thực tế và ko quá nội tâm như bạn đâu.Mình ko nói rằng nội tâm là ko tốt nhưng nội tâm phải gắn liền với thực tế bạn ạ. Bạn ko nên nghĩ đến việc chạy trốn hiện tại mà phải nghĩ cách sống chung với hiện tại cho dù nó có khắc nghiệt đến bao nhiêu đi nữa và cách sống chung hòa bình nhất đó là mình phải có động lực để thực hiện.
Chúc bạn sẽ sớm tìm được ý nghĩa thực sự của cuộc sống!
Noname ( gửi lúc 27/05/2010 03:19:22)
+8 điểm 
Chào bạn!

Có lẽ tôi chạc tuổi bạn và cũng từng là một người đàn ông đã có lúc hụt hẫng rơi vào tâm trạng giống bạn, có những cảm xúc bât chợt giống bạn nhưng tôi đã tìm thấy niềm vui, sự sẻ chia ở những người tôi yêu thương nhất. Tôi sẽ bộc bạch cùng bạn hoàn cảnh của tôi.

Sinh ra là con trai trưởng trong nhà với 2 cô em gái có bố là công nhân, mẹ là giáo viên cấp 2, một gia đình tạm coi là bình thường về kinh tế. Cuộc sống tuổi thơ tôi khá bình yên chỉ biết ăn và học. Tôi đỗ đại học bách khoa, ra trường đi làm với đồng lương thử việc ít ỏi rồi dần dần với kiến thức và kinh nghiệm, tôi cũng có chỗ đứng trong một công ty với mức thu nhập tạm ổn để có thể giúp đỡ thêm cho bố mẹ và nghĩ đến việc lập gia đình.

Tôi cầu hôn em (vợ tôi bây gìơ) trong tay chỉ có 50 triệu (khoản tiền dành dụm sau 4 năm ra trường) ngoài ra không còn gì khác (tôi cũng không biết là nhiều hay ít nhưng cũng đủ trang trải chi 1 đám cưới của riêng tôi). Rồi đám cưới nho nhỏ diễn ra, sau 2 tháng, chúng tôi có tin vui: tôi sắp được làm cha. Một cảm giác thật vui sướng biết bao nhưng trong thâm tâm tôi lại thấy sự lo lắng bộn bề. Trong tay tôi có gì để đảm bảo cuộc sống cho vợ và cho con khi mà hàng tháng vẫn phải thuê nhà, vẫn phải nghe vợ giãi bày chi tiêu đắt đắt rẻ rẻ. Là thằng đàn ông, tôi thấy mình thật vô dụng, đôi lúc tôi cũng ước sao mình có thể kiếm được nhiều tiền, không phải đau đầu kiếm tiền. Nhưng cuộc sống vốn dĩ không như mình mơ ước. Cái nghèo nó bó cái khôn, chưa nghĩ ra hướng đi trong tương lai thì một tin dữ lúc này lại đổ ập xuống gia đình tôi: bố tôi phải nhập viện vì tai nạn giao thông, ông bị gãy chân. Hai vợ chồng tôi hớt hải về quê lo lắng công việc gia đình. Khoản tiền dành dụm để đóng tiền nhà quý tới vợ tôi đưa hết cho mẹ lo cho cha, lúc này thực sự tôi thấy mình bất lực. Bạn có hiểu cảm giác đó không?

Nhiều đêm trằn trọc không ngủ được, tôi lao vào kiếm tiền. Tôi thức đêm nghiên cứu tài liệu, đi làm sớm hơn và về nhà cũng muộn hơn. Tôi tìm được nguồn động viên từ trách nhiệm với gia đình, tìm được niềm vui khi đem lại niềm vui, niềm tự hào cho người thân và tôi biết, ở nhà luôn có hai người yêu thương tôi luôn chờ tôi về.

Tôi không muốn so sánh nhưng tôi nghĩ mỗi người có một hoàn cảnh sống khác nhau. Chỉ có điều ta thấy cuộc sống đó ý nghĩa như thế nào với ta, với người thân của ta, bạn bè của ta, đồng nghiệp của ta… mà thôi.
Tôi thấy bạn khá cầu toàn với cuộc sống, bạn thử nhìn lại xung quanh bạn, bạn bè của bạn có ai được như bạn không? Bạn còn rất trẻ, 30 tuổi mà đã tạo cho mình một chỗ đứng trong xã hội, được bạn bè và đồng nghiệp nể phục. Chỉ vì chút vướng mắc trong cuộc sống mà bạn muốn trốn chạy thì quả thực không đáng. Nhưng tôi biết đây chỉ là vài phút yếu mềm trong lòng bạn lúc này. Hãy nghỉ ngơi một chút, thư giãn cho bản thân và nghĩ tới những người bạn yêu quý, bạn sẽ thấy bạn quan trọng như thế nào trong trái tim họ. Hãy trân trọng những thành quả bạn đang có vì những kết quả đó không phải ai cũng làm được như bạn đã làm đâu.
tuyetmoclan ( gửi lúc 07/06/2010 12:08:19)
+0 điểm 
Chào anh.Theo em nghĩ thì anh đang bị cuốn vào vòng xoay công việc " làm việc hơn 12h mỗi ngày", đến 1 lúc nào đó anh sẽ cảm thấy chán chường khi chỉ vật lộn với công việc, con số và những lo lắng...Nên cân bằng giữa công việc và cuộc sống riêng tư.Dành thời gian cho sự nghỉ ngơi, du lịch, thăm bạn bè, họ hàng, cho mình thời gian riêng tư, kiếm 1 người yêu thương... Cuộc sống sẽ trống vắng vô cùng nếu thiếu những hạnh phúc giản dị từ bạn bè, gia đình, những người yêu thương và cảm xúc thoải mái của bản thân nữa.Anh đã thành đạt với những gì mình đã làm đc cho người khác, thì cũng nên thành đạt với việc " chìu chuộng bản thân mình".Nên thư giãn đi anh nhé, để tiếp sức cho con đường phía trước đang chờ đón.Thân.
Noname ( gửi lúc 13/10/2010 10:47:43)
+0 điểm 
Em chào ah.sau khi đọc hết tâm sự của ah và của mọi người thỳ em cũng đã hình dung ra anh là con người như thế nào và cái cảm giác trống vắng của ah ra sao vào lúc này.em thỳ mới 20t thôi,nhưng em đã phải bước vào đời từ rất sớm,vì nhà hòan cảnh,và 1 phần cũng là vì em không chịu học hành.Nhưng đến bây giờ thỳ em mới hiểu rõ dc cái gì gọi là bằng cấp,chữ ngĩa,và đăc biệt em không thể nào hình dung hay mơ tưởng dc về 2 chữ thành công như của anh.Cái từ thành công của ah nó quá là xa vời với em và với những người ngèo khổ trong cái thời buổi xã hội khó khăn này.Đối với anh bây giờ thỳ của cải và vât chất nó không là gì cả,vì anh đã đạt dc và có 1 vị trí cao trong xã hội,nhưng đối với những người ngèo khó như em thỳ nó là cả 1 chặng đường dài mà có khi cả đời em cũng không thể nào đạt dc.Về tình cảm thỳ anh cảm thấy hụt hững,thiếu thốn.Liệu đó có phải là cái cảm giác buông xuôi mọi thứ khi anh đã đạt dc về con đường công danh.Cảm giác là do con người tự xuy ngĩ và tạo da theo chiều hướng xuy ngĩ của mỗi người mà thôi.Vậy tro nên anh hãy xuy ngĩ và nhìn nhận nó theo 1 cách khác,đừng bi quan về tình cảm như thế,cái gì nó đến thỳ nó sẽ đến thôi.theo em ngĩ thỳ với mối quan hệ rộng dãi,vị trí và địa vị của anh thỳ không khó để có thể tìm dc 1 người thực sự hiểu và biết chia sẻ với anh.
Tro nên anh hãy biết trân trọng và gìn giữ những gì mà anh đã có và đạt dc.
( Đinh Trọng Lê ) yahoo : quangle6789@yahoo.com ; @gmail.com
Noname ( gửi lúc 11/12/2010 12:37:42)
+0 điểm 
Có nhận định cho rằng sống có nghĩa là phải chiến đấu , chiến đấu mãi cho đến khi xác thân chôn vùi dưới lòng đất sâu .. sâu thăm thẳm . Nhưng mọi người hãy thử dành chút ít thời gian ít ỏi của mình để suy nghĩ về những con người chiến đấu đến phút cuối của cuộc đời , đến lúc cuộc sống của họ từ từ .. "tận hưởng " những hơi thở thoi tóp rồi dần ngất lịm ... ngất lịm trong sự mệt mỏi. Tuy cuộc đời của họ được người đời cho là cực kì có ý nghĩa , nhưng thực sự đó là những cuộc sống tẻ nhạt . Vì vậy , mọi người hãy coi cuộc sống như là một hành trình . Mà đã là hành trình thì tất nhiên là phải có điểm dừng rồi , và đó chính là điểm dừng của hạnh phúc , là điểm dừng của tình yêu thương .
Noname ( gửi lúc 23/07/2011 09:31:16)
+0 điểm 
Noname ( gửi lúc 23/07/2011 09:36:31)
+0 điểm 
tôi là một cô gái cô đơn muốn có 1 công việc theo đúng nghĩa kế toán nhưng sao khó thế.cuộc sống của tôi rất chán và buồn tôi không biết mình phải làm gì, mỗi khi buồn không biết tâm sự với ai, ai thật lòng với tôi. thật sự tôi có rất nhiều tâm sự
TÔI PHẢI LÀM SAO ĐÂY
TÔI DANG MUỐN KHÓC THẬT TO
Noname ( gửi lúc 06/01/2012 05:11:14)
+0 điểm 
đọc mà thấy như chính mình đang ở trong đó , mình thì kém bạn 2 tuổi mình có 26 thôi,
đàng sau những nghị lực quyết tâm không biết mệt mỏi là những phút yếu lòng cô đơn và đôi khi cảm thấy mất phương hướng ,

chúc bạn vượt qua được thử thách này và tìm thấy sự đam mê! và cũng tự chúc mình luôn !
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
Các bài trước
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 53 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 57 comments
redcat2412  (12:42 | 14/02/2012)
sotroidadinheya  (12:53 | 20/02/2012)
Tim tôi đang vụn nát   - 37 comments
lonely5564  (12:48 | 24/02/2012)
PeaceSoul203  (01:48 | 25/02/2012)
Tha thứ hay Hận thù???   - 42 comments
noson  (02:19 | 27/02/2012)
tieuyentu26  (11:49 | 28/02/2012)
kevosan  (11:16 | 10/03/2012)
Tâm sự với ai???   - 26 comments
lakoem  (12:36 | 09/03/2012)
Nghiện Sex và thủ dâm   - 61 comments
DiepAnh09  (11:27 | 17/03/2012)
Người tình một đêm   - 33 comments
thachhan2012  (05:06 | 19/03/2012)
yeunguoi008  (11:08 | 18/03/2012)
Tam_su_doi_toi  (03:31 | 02/04/2012)
blindlove  (07:08 | 10/04/2012)
xindunghoitaisao  (03:42 | 11/04/2012)
dinhhangcdts  (05:19 | 11/04/2012)
Mẹ vợ và con rể   - 26 comments
cluclac  (09:53 | 16/04/2012)
hinhanh68  (01:20 | 17/04/2012)
chendi  (12:21 | 21/04/2012)
mirsvu  (01:13 | 26/04/2012)
  (11:08 | 24/05/2012)
  (08:07 | 24/05/2012)
  (08:06 | 24/05/2012)
   - 44comments
  (03:30 | 24/05/2012)
  (03:30 | 24/05/2012)
farewellspk  (02:33 | 24/05/2012)
farewellspk  (02:23 | 24/05/2012)
Dài quá.   - 13comments
  (01:44 | 24/05/2012)
  (11:33 | 23/05/2012)
  (11:08 | 23/05/2012)