Có lẽ đây là những lời cuối cùng anh có thể
nói với em, anh biết giờ em cũng đang rất buồn không thua gì anh.
Lúc yêu em
anh từng nói em còn có nhớ không "hạnh phúc lớn nhất của anh là được nhìn
thấy em được hạnh phúc dù hạnh phúc đó không phải là...". Giờ anh phải
quyết định một việc mà anh không bao giờ muốn, nhưng anh phải làm thôi. Anh
phải làm vì anh không muốn em khó xử vì anh hay phải suy nghĩ một điều gì về
anh dù chỉ là nhỏ nhoi.
Em à! Anh đã sẵn sàng buông tay em ra. Thực
sự phải buông thôi bởi vì anh đã mệt nhoài, bước chân anh nặng trĩu, cánh tay
đã mỏi nhừ, theo những ngày tháng chạy theo cái bóng của em. Và giờ đây anh đã
tự nhủ với mình rằng anh đã sẵn sàng rồi, sẵn sàng cho cái việc mà anh nghĩ anh
sẽ chẳng bao giờ làm được đâu, đó là buông tay và ra đi... Cái cảm giác mất mát
này đã làm anh thực sự đau đớn, anh bật khóc, những giọt nước mắt mặn chát và
cay nồng xộc lên sống mũi, tuôn sâu vào tận từng thớ thịt trên cơ thể, đau và
nhức, như hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm, nhưng có mấy ai hiểu cho anh?
Buông tay em ra là sẽ không nắm tay em nữa,
cũng có nghĩa là mất đi chỗ dựa, như thế anh sẽ ngã, nhìn anh ngã em có xót xa
không? Buông tay em ra nghĩa là không còn có em, là mất đi em, mất đi cái hơi
thở của những ngày qua. Có lẽ sẽ chết trong cái nỗi đau đang dày vò bản thân.
Nếu anh chết em sẽ khóc chứ? Buông tay em ra nghĩa là khi anh quay sang bên
cạnh để tìm kiếm một bờ vai, một vòng tay trong cái mùa đông giá rét này thì
anh sẽ chỉ nhận được sự trống trải và hơi lạnh mà thôi, em sẽ chạnh lòng khi
anh co ro chứ? Buông tay em ra là để em ra đi, em sẽ rời xa anh, không còn là
của riêng anh, sẽ không bao giờ được nhận cái linh thiêng mà con người ta gọi
là tình yêu của em nữa, em sẽ đem cho người khác đúng không?
Từ bây giờ anh sẽ học cách chịu đựng một
mình, những nỗi đau, những trăn trở. Anh sẽ học cách bước đi một mình, không có
chỗ dựa nào cả. Anh sẽ học cách tự đứng bằng đôi chân, bằng sức lực của chính
anh. Sẽ lấy những khoảng cách ngắn ngủi được bên em làm động lực, anh sẽ không
cô độc trong những ký ức ấy đâu. Sẽ có một ngày em quay lại và nắm lấy đôi bàn
tay anh chứ? Sẽ có một ngày em giật mình và em sẽ đuổi theo anh chứ? Sẽ có một
ngày em nhận ra em không thể sống mà không có anh chứ? Sẽ có một ngày nào đó em
hiểu rằng em đã làm tổn thương anh chứ? Khi đó em hãy tự nhủ với mình rằng anh
buông em ra để em đi tìm hạnh phúc thực sự của mình và anh đã đau đớn biết
chừng nào khi nhận ra rằng hạnh phúc ấy không ở nơi anh!
Anh biết mà, cái gì vốn không thuộc về mình
thì sẽ chẳng bao giờ là của mình cả, nhưng anh vẫn cố chấp nghĩ rằng mọi cố
gắng của mình sẽ xoay chuyển tất cả, anh ngu ngốc lắm mà.
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su