01h13’
- 18/12/2009
Mưa…
Lạnh
và buồn…
Nỗi
cô đơn cứ trào lên trong mắt, thấm sâu vào tâm can.
Nó
ngồi đó, miên man, phiêu du trong những dòng suy nghĩ không đầu - không cuối…
Trời
lạnh buốt, từng cơn gió hun hút thổi trên phố, vô tình làm cay mắt những người
đi qua. Đêm nay cũng như đêm ấy, lần đầu tiên nó gặp anh - một con người lịch
lãm, vui tính, dễ gần. Nó như bị hút hồn bởi những lời anh nói, những câu
chuyện anh kể. Anh đã mang đến cho nó một niềm tin mới, một niềm tin nó vừa
đánh mất nơi quê nhà. Anh đã sưởi ấm lên ngọn lửa dường như đã nguội lạnh trong
nó bấy lâu. Và nó đã yêu anh ngay từ giây phút ấy.
Ngày
ấy, cách đây đúng tròn 1 năm, 3 ngày…
Và
bây giờ, nó ngồi đó. Một mình. Suy nghĩ về quãng thời gian đã qua. Buồn!
Người
ta bảo: cái gì đã qua đi mới thấy tiếc. Đúng thật! Nó đã làm mất dần Tình yêu
anh dành cho nó, cho dù chưa một lần anh nói lời yêu. Những ghen tuông, hờn
giận và tranh cãi xảy ra, và sau mỗi lần anh lại bảo: “Em đã làm giảm đi tình
cảm anh dành cho em hơn rồi đấy.” Một nỗi đau nghẹn đắng trong cổ họng chỉ trực
trào ra, vì nó biết rằng, sau câu nói đó là một sự thất vọng ghê gớm, một sụ
trách móc thẳng thắn và nghiêm túc của anh. Nó là đứa nông nổi, thắng tính, lại
chả muốn giấu người yêu điều gì nên cứ nghĩ sao nói vậy, đôi khi làm phật ý
anh. Nhưng trong nó cũng chất chứa những nỗi niềm riêng, một sự ích kỷ con gái... Nó chẳng thể nghĩ rằng anh sẽ vì thế mà hết
yêu và tôn trọng nó.
25
tuổi đầu. Bạn bè nó lần lượt lên xe hoa hết, nó vẫn chưa đâu vào đâu. Sức ép
ngày một lớn khi nghe tiếng thở dài của Mẹ, hay mỗi lần ra đường hoặc online
gặp ai đó lai hỏi: “Bao giờ cưới?” Nó chỉ cười. Nó chẳng biết khi nào đến lượt
nó.
Màn
đêm đặc quánh và nặng nề…
Mưa
vẫn chưa dứt…
Nó
ngồi đó… miên man… trống rỗng…
Đêm
đang trôi, ngày đang tới…
Tuổi
Xuân ơi!!!
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su