Một ngày nắng đẹp... Sao trước mắt chỉ một màu xám u buồn... Thoáng qua tay một chút yêu thương... Mong manh... Tan vỡ...
Không biết tự bao giờ, tình cảm luôn thiếu thốn...sống giữa vòng tay
gia đình vẫn thấy lạc lõng cô đơn... Những quan tâm ngọt ngào gần kề
tưởng như đong đầy yêu thương rốt cuộc chỉ là giả dối... Những mắng mỏ,
chì triết hóa ra mới là yêu thương thực sự... Trách móc... thương
cảm... Giận hờn... Cay đắng...
Mỗi ngày qua lại nhận ra thêm một sự
thật phũ phàng... Cuộc sống với vẻ ngoài màu hồng dễ thương ấy chắt chiu
mãi chỉ còn đọng lại trong lòng bàn tay bé nhỏ một chút đau buồn u
tối... Ta đã yêu thương nhầm chỗ, giận hờn sai nơi... Ta đã quá vô tư
tiếp nhận những yêu thương hoàn toàn giả dối... Để tâm hồn giờ đây phải
đớn đau vì chẳng thể xa rời...
Tan vỡ... từ lúc chỉ là một con bé 4
tuổi trong ta đã vô thức in hằn cảm giác về sự tan vỡ chia ly... thứ ám
ảnh ấy cứ mãi bám đuổi lấy gia đình... mười mấy năm trôi qua... cảm giác
ấy chẳng hề vơi bớt mà cứ mỗi ngày hằn sâu thêm mãi...nước mắt cứ mãi
rơi... tâm hồn đầy vết thương khó lành cứ chực nhói lên nhức nhối... Tan
vỡ... Trái tim bé bỏng kia đã bao lần tưởng như vỡ vụn ra...Ta cứ cố gom
những mảnh vụn ấy lại rồi tỉ mẩn ghép chúng bằng một thứ yêu thương
mong manh chẳng đủ chất keo kết dính... Ta cứ ngây ngô tin rằng những
vết thương ấy rồi sẽ lành, rồi những nhiệt huyết tuổi yêu sẽ hàn gắn
trái tim ta... Hóa ra ta lầm... Ta ngây thơ... Ta ngốc nghếch...
Đau
đớn khi nhận ra ta chẳng thể làm gì để níu kéo những hạnh phúc mong
manh kia...chẳng thể hàn gắn những thứ đã tan vỡ...dù có hàn gắn lại
thì nó vẫn mang những tì vết và rồi khi chất keo yêu thương khô cạn thì
nó sẽ lại tan ra...
Chăng biết tự bao giờ ta có cảm giác bình thản
đón nhận sự tan vỡ... Phải chăng khi nó đã quá ám ảnh ta, ta chẳng còn
sợ nữa? Hay bởi ta đã khuất phục trước những nghiệt ngã mà cuộc đời dành
cho ta nên ta chấp nhận?... Ta của ngày xưa mạnh mẽ đến lạ kỳ... Ta của
hôm nay bỗng sao trở nên quá yếu đuối...
Đôi khi ta sống như một
con bé trầm cảm, mắc bệnh tự kỷ... có người không hiểu thì bảo ta kiêu
căng... Đơn giản chỉ là ta đang căng ra chống đỡ những đớn đau...
Trong lúc ta đang cố gắng chống đỡ với một nguy cơ tan vỡ thì một sự
tan vỡ thức sự mà ta không lường trước đc lại ập đến... Chơi vơi! Hụt
hẫng... Ta chẳng còn chi mà hi vọng, mà níu giữ...
Muốn uống thuốc
rồi ngủ mãi không bao giờ thức dậy... Muốn lìa xa cuộc sống đầy đớn
đau... nhưng ta con phải sống để bù đắp những thiếu thốn tình cảm cho Mẹ
- người ta yêu nhất cuộc đời này...
Này cuộc đời kia hãy nhìn ta đứng dậy....
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su