loitamsu-
Ngày tham gia: (10:45 | 07/10/2010)

Bình chọn: 1

Tâm sự của một người thất nghiệp

(gửi lúc 12:26 12/10/2010)

Tôi không phải là một nhà văn, cũng chưa bao giờ vết văn, tuy hồi học phổ thông lúc bập bẹ yêu và trong thời đại học sôi nổi từng đau khổ vì yêu, cũng có viết dăm ba câu thơ phú, vài ba bài cảm nghĩ gọi là san sẻ nỗi lòng. Và trong những ngày tiếp sau đó không việc làm, không tiền cũng đành xoay xở viết dăm bài báo như những công việc bất đắc dĩ khác đã làm để kiếm sống qua ngày.        

Thời gian trôi nhanh quá, khi nhớ về những ngày ấy có cái gì như nuối tiếc, bâng khuâng, một đôi khi cảm xúc ấy mạnh đến mức thấy mình có thể khóc được, và sự thật cũng đã có lần tôi khóc, khóc âm thầm, lòng trống trải vô hạn.                

Vậy có lẽ tôi là người hoài niệm. Nhưng hoài niệm của tôi, và biết đâu của một ai đó nữa giống như tôi, không phải xuất phát từ bản tính mà phụ thuộc vào con đường công danh sự nghiệp, sự trắc trở của số phận riêng tư. Mà sự thành bại ấy, sự trắc trở ấy phải chăng là số phận?                  

Vậy nếu là số phận thì số phận của tôi và không ít bạn bè trang lứa tôi ra sao khi đứng trước cuộc đời? Một đôi khi với sự huyễn hoặc tôi nhớ đến ý thơ của một ai đó: phải chăng đây không phải là thời đại của những con người như tôi, dù liền đó tôi lại nghĩ ngay đến lời giễu cợt đầy ác ý: kẻ kém cỏi thì luôn oán trách số phận. Tự thân nhiều lúc tôi cũng tự giễu mình, nhưng rồi lại thấy mình nhỏ bé quá trước dòng đời, gắng gỏi sống, đứng cho vững nhưng nghe thấy từng tiếng đổ vỡ trong lòng, thấy cơ thể mình bải hoải, gân cốt rã rượi như cây khô mục trực đổ ụp xuống bất cứ lúc nào.               

Đã nhiều đêm của nhiều ngày từ khi nhận tấm bằng tốt nghiệp đại học, tôi khắc khoải. Tôi sống trong niềm khắc khoải, thường tự vấn về cuộc đời, về ý nghĩa của cuộc sống, về công danh sự nghiệp với những tranh đấu cố vươn lên nắm lấy quyền lực, ngồi trên một vị trí nào đó cao hơn người khác. Tôi không biết thực sự tôi cần gì: một cuộc sống đầy toan tính, tham vọng phải đạt được bằng mọi giá hay những ngày tháng yên bình, được làm những gì mình thích, hàng ngày không phải nghe những lời khó chịu, không nói những câu trái lòng, không phải làm những gì lương tâm không cho phép?! Cuộc sống đó không có những thấp thỏm, phập phồng lo lắng khi đứng trước kẻ thế lực, không đầy hậm hực trước những gì mình nghĩ là của mình nhưng người khác đoạt mất.                

Tôi nhớ lắm những ngày tháng êm ái của tuổi thơ tôi, một tuổi thơ không đến nỗi cơ cực, tuy cũng thiếu thốn, cũng nghèo như những đứa trẻ khác trong khu tập thể của một cơ quan nhà nước ở một thị trấn nhỏ. Thị trấn với hai dãy nhà xiêu vẹo bám trên con phố nhỏ khấp khểnh đá. Hai hàng xà cừ điểm xuyết vài cây bàng già tạo cho con phố dáng vẻ u u trầm mặc. Những đêm hè không điện cả dãy phố leo lét ánh đèn, con đường vắng tanh, chỉ xào xạc gió lùa qua kẽ lá. Ngày ấy lũ chúng tôi gần chục đứa trẻ cùng lứa cùng trường mặc quần đùi chạy các xó xỉnh nhặt mảnh trai, túi bóng đổi kẹo kéo, đào giun câu cá cờ, câu tôm. Chiều chiều cả lũ ào ra chợ nhặt lá bánh về phơi khô, tranh nhau từng gốc mía chẻ ra hít lại, bã làm củi.                   

Tôi lại nhớ những năm học đại học, rời xa thị trấn nhỏ bé lên "kinh kỳ" miền đất hứa. Lần đầu tiên đến thủ đô, những nhà, những xe... Cơ chế thi trường đã bung ra được hơn mười năm, thành phố thay đổi từng ngày trong con mắt ngỡ ngàng của chàng thanh niên quê mùa. Bạn bè lên học cũng thay đổi từng ngày. Ngay cả tôi cũng thay đổi mà không biết, chỉ chợt nhận ra ánh mắt lạ lẫm, ngỡ ngàng của một ai đó mỗi lần về phố huyện.                    

Những ngày tháng ấy vẫn đầy ắp ngây thơ và thơ mộng. Tôi đi giữa bạn bè cùng vui bên họ. Có rất nhiều bạn mới, nhưng những người bạn từ thuở thơ ấu vẫn như có sợi dây vô hình níu nhau lại. Chúng tôi gặp nhau có khi chốc lát có khi cả một vài ngày ở cùng nhau, có lúc không đủ mặt, nhưng rất vui. Năm thứ nhất, thứ hai đại học chậm chạp trôi đi trong niềm mong mỏi đến ngày ra trường con đường sự nghiệp trải dài trước mắt. Cho đến năm thứ 3 và cả năm thứ 4 nữa vẫn còn thơ mộng lắm. Cuộc sống sinh viên, lại là sinh viên nhà quê lúc đó đâu có gì để giành giật đua tranh. Tất nhiên cũng một vài lần hơi ngỡ ngàng và đau xót trước sự trở mặt của một hai người bạn, nhưng chuyện chóng qua. Tuổi trẻ dễ quên, dễ tha thứ.  

Ngày ra trường, cầm mảnh bằng tốt nghiệp loại khá trên tay thầm tự hào học cũng không đến nỗi nào. Lòng chứa chan những ước mơ, hy vọng, hoài bão to tát nhưng bấy giờ được xem là giản dị, đương nhiên: mình phải có một công việc phù hợp, phải làm lên một cái gì đó không chỉ cho riêng mình, gia đình mình, mà cho cả đất nước, xã hội. Có những con mắt thành phố tỉnh táo bươn đi kiếm việc từ trước đó. Bạn bè con cái gia đình thế giá thì chưa ra trường đã có một công việc đợi sẵn. Sinh viên nhà quê ở lại thành phố với hoài bão cống hiến hết mình giờ bươn đi kiếm việc.

Những ngày đầu bước chân chim sáo vác hồ sơ đến các cơ quan mình lựa chọn, Càng về sau bước chân càng nặng nề tỷ lệ nghịch với đám hồ sơ đang vơi dần. Nhưng những cánh cửa vẫn đóng im ỉm trước mắt. Thời gian nặng nề trôi qua, 1 năm rồi 2 năm đằng đẵng lê bước trên hè phố, chiếc xe đạp không nhớ rõ đã bao lần thay nốp, đổi săm, nhưng công việc, một công việc đơn giản đúng với sở trường, đúng với bằng cấp của mình ôi chao là khó.

Ngày tháng trôi qua với bánh mì khô, mì tôm, cơm niêu và cá nục, đành tạm bợ bằng những việc phổ thông may mắn kiếm được. Tối tối lê bước về căn nhà trọ tối tăm hầm hập nóng mùa hè, ẩm mốc, lạnh lẽo mùa đông. Mặt trời chưa khi nào soi tỏ đến những căn nhà ổ chuột ấy. Thời gian vẫn lặng lẽ trôi mang theo những hy vọng, những ước mơ, hoài bão.     

Và rồi cuối cùng mối đứa một phương. Thời gian và dòng chảy của cuộc sống đủ bào mòn hay cuốn trôi đi những toan tính, dự định. Đành phải chấp nhận những gì không mong muốn. Đứa Nam tiến kiếm việc, tiếp tục những ngày tha hương nơi đất mới. ĐứaTây tiến lên Tây Bắc. Đứa về quê làm ông giáo. Vẫn còn có đứa quyết gan ở lại Hà Nôi. Dòng đời cứ mải miết chảy.                     

Này ước mơ, này dự định tốt đẹp và nghĩa hiệp của một thời sinh viên. Tất cả như những bông hoa vừa hé nở gặp phải trận sương muối. Thời gian xa quá. Bạn bè không mấy khi còn gặp lại. Có lúc buồn quá, nhớ nhau tay mân mê diện thoại rồi lại đặt xuống. Gọi nhau làm gì? Biết nói gì? Tất cả đang mải miết sống. Gặp nhau để làm gỉ? Nhìn thấy nhau thêm buồn, lại phải nhớ ngày xưa với ước mơ, hoài bão, nhìn lại mình buồn mang mang, đêm trở mình khó ngủ day dứt tự vấn lòng. Gặp nhau làm gì, không gặp vẫn nghe ngóng về nhau. Thấy mừng vì đứa này ổn định, đứa kia thành đạt, lại chua xót vì có đưa thêm một lần thất bại.                    

Một thoáng mà đã 30 tuổi, cái tuổi mà Khổng Tử nói "Tam thập nhi lập". Có đứa lấy vợ lấy chồng, xây dựng một gia đình từ những mảnh đời vất vả ghép lại, nương tưa nhau vượt lên thăng trầm. Ấy là hạnh phúc. Hạnh phúc mong manh nhưng quý báu, là chỗ để được vui, buồn, giận, được vùi đầu sau một ngày mệt nhọc, được nâng đỡ những phút giây ngã lòng. Gia đình là bến đỗ của tâm hồn.                    

Thế nhưng vẫn có đứa con trai, đứa con gái tất tả trên con đường vạn dặm, chưa tìm cho mình được chỗ nghỉ chân. Ngày, mỗi ngày cứ thế qua đi vói sáng, trưa, chiều, tối. Ngày làm quần quật, tối về nhả nhớt nhai cho xong bữa, đêm ngủ vùi, giấc ngủ nặng nề nhưng cần thết cho một ngày mai, cũng như công việc nặng nhọc của ngày mai cần thết cho giấc ngủ đêm không mộng mị.                    

Vậy phải chăng đó là số phận? Vốn dĩ tôi không duy tâm nhưng cuôc sống dẫn tôi đến những điều không thể dùng lý trí suy xét. Ai đó đã nói với tôi: số phận là sự vận động của quy luật khách quan trong mối tương tác với sự vận động chủ quan của mỗi người. Nếu hai sự vận động ấy hài hoà, khớp hợp với nhau thì số phận người đó tốt đẹp. Còn ngược lại, ai không tìm ra quy luật vận động của xã hội để điều chỉnh mình là thất bại. Tôi không biết lũ trẻ chúng tôi trước ngưỡng cửa cuộc đời trong thời buổi tranh tối tranh sáng mấy người tìm ra quy luật khắc nghiệt của cuộc sống để vươn lên thành người thành đạt thăng tiến trong cuộc sống. Thật đau xót khi nghĩ về những người bạn của ta, có những người đánh đổi quá nhiều để đạt được cái điều mà con người ta vẫn ao ước, là tiền bạc, là địa vị. Tôi lại nhớ thầy tôi, một vị giáo sư đầu ngành, trong buổi chia tay đã căn dặn học trò trước khi ra trường: để tồn tại, các em phải có "chất trơ".                     

Cho đến giờ, mặc dù tôi đã có một nghề nghiệp, một vị trí mà vài người nào khác không có tôi có lẽ cũng ao ước nhưng tôi vẫn thấy mình thất bại. Tôi không phải một vĩ nhân, cũng không phải một hiền sĩ, không phải một người lãng mạn, không phải  người luôn sống trong các giấc mơ, nhưng vẫn còn đó những ước mơ, hoài bão của một thời khiến lòng tôi day dứt.!

 

webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
Noname ( gửi lúc 13/10/2010 06:12:59)
+0 điểm 
Lời văn của bạn khá hay và bạn thật sự cũng hiểu đời đấy chứ .nhưng sao bạn thở ra toàn là trách móc xã hội? .Không nói bạn cũng biết xả hội là gì?.bản thân trong gia đình bạn cũng có những mâu thuẫn phải ko ? nào là tính khí anh em ruột mình mỗi người một quan điểm sống ,sở thích của mọi người đều khác nhau ,tình cảm cha mẹ giành cho con cũng nặng người này nhẹ người kia .nên sự phức tạp trong xã hội là điều tất yếu .cuộc sống của những người khiếm thị và tàn tật sao họ vẫn yêu đời và phấn đầu không ngừng để có những người thành đạt ,chuyện này chắc bãn cũng hiểu mà .bạn vừa trẻ vừa khỏe lại có bằng đại học hội tụ đầy đủ điều kiện sống của con người ,bạn hạnh phúc quá đi chứ ,mình ko có bằng đại học hay cao đẳng nào 32 tuổi mới có nghề giản dị bình thường sống trong thời bao cấp .vậy mà mình vẫn cán ơn xã hội vì trong cái khó khăn cuộc đời nó cho mình sức mạnh để sống .cám ơn khó khăn quá khứ để có ngày bình dị hôm nay .LỢI DANH NHƯ BÓNH MÂY CHÌM NỔI .CHỈ CÓ TÌNH THƯƠNG ĐỂ LẠI ĐỜI .chúc bạn bình tâm đầy nghị lực như trai trẻ của bạn vui với cuộc sống .lao động là hạnh phúc bạn ạ
thevinh0303@yahoo.com.vn
hndreamer ( gửi lúc 18/10/2010 01:47:45)
+0 điểm 
mình cũng hiểu tâm trạng của bạn,đã có lúc mình nghĩ bị trầm cảm so áp lực không tìm được việc,nhưng rồi mọi chuyện cũng qua cả thôi,cố gắng lên bạn nhé !
Noname ( gửi lúc 18/10/2010 07:40:54)
+2 điểm 
đọc bài viết của anh em thấy phần nào được an ủi vì ít ra có người cũng đã phải vất vả tìm việc như mình.Em là nữ,đã ra trường được 2 năm nhưng hiện tại vẫn đang thất nghiệp.Cuộc sống ai mà không có ước mơ hoài bão nhưng có mấy ai thực hiện được mơ ước của mình.Em cũng đã có những lúc thấy cuộc sống thật chán nản và oán trách xã hội sao có quá nhiều bất công nhưng nhìn lại thì chẳng qua là mình quá kém cỏi mà thôi.Em nghĩ sống trên đời nên có cái nhìn lạc quan hãy bằng lòng với những gì mình có đừng mãi chạy theo những cái gì quá xa vời để rồi cuối cùng chẳng còn lại gì.Hiện tại anh đang có một công việc"nhìn lên thì chẳng bằng ai nhưng nhìn xuống thì chẳng ai bằng mình mà"ít ra thì hiện tại anh đang hạnh phúc hơn em và khối người khác đang lao đao tìm việc là gì.Tuy công việc hiện tại không như mong muốn nhưng anh cứ nghĩ đó là một công việc có ích
cho xã hội thì anh sẽ thấy hạnh phúc thôi
Noname ( gửi lúc 21/10/2010 06:51:43)
+0 điểm 
Cám ơn các bạn. Nếu không được những gì ta yêu thì nên yêu những gì ta có. Tôi vẫn biết vậy, nhưng một đôi khi nghĩ về các bạn, những người còn vất vả, những người thành đạt, nhìn lại mình thấy lòng buồn mang mang. Ai cũng có những ước mơ hoài bão, những dự định.... Tôi là người rất say me công việc của mình, cho đến giờ vẫn còn đam mê. Nhìn lại những gì đã qua vẫn thấy buồn, đôi khi nghĩ mình là kẻ hèn nhát, đôi khi thấy mình là kẻ bất lực. Tôi sống ở hiện tại, phấn đấu cho tương lai nhưng vẫn luôn bị ám ảnh bởi một thời quá khứ với những điều dang dở và vẫn còn phải tiếp tục. Cảm ơn các bạn đã chiase
Noname ( gửi lúc 30/10/2010 01:10:54)
+0 điểm 
" Nếu như mình đi thì số phận sẽ dẫn đường.Còn nếu như mình không đi thì số phận sẽ lôi mình đi "

Muốn thay đổi số phận thì bạn cần phải đặt niềm tin tuyệt đối vào bản thân mình + dũng cảm đối đầu trực tiếp để thay đổi nó.Còn không thì số phận sẽ lôi bạn đi.Đôi khi trong cuộc sống niềm tin bị lung lay và trong giấc mơ tự hỏi : " Liệu ước mơ của mình có trở thành sự thật hay không ? " rồi bàng hoàng giật mình thức giấc.

Trải wa nhiều năm đúc kết được 1 ít kinh nghiệm sống và đã đi tìm hiểu cũng như thử nghiệm trên chính ước mơ của mình thì tui có thể kết luận chắc chắn với bạn rằng : " Tất cả ước mơ đều có thể trở thành hiện thực.Phép màu sẽ xảy ra khi bạn có niềm tin."

Cái gì cũng có 2 mặt TỐT - XẤU .Người lạc quan nhìn vào mặt tốt đẹp để làm động lực tiến bước.Còn người bi quan thì nhìn vào mặt xấu rồi buồn bã chán nản chùn bước.Như tôi đây là 1 thằng bụi đời không nhà cửa , không nghề nghiệp.Rất nhiều người sẻ cảm thấy khủng khiếp nếu rơi vào tình trạng giống như tôi.Nhưng tôi cảm thấy thú vị và hạnh phúc vì điều đó.Tôi không nhà cửa nên tôi không cần thiết phải khóa hay canh giữ nhà của mình.Tôi không nghề nghiệp nên tôi không bán thời gian cho ai cả.Thời gian của tôi là của tôi.Tôi tha hồ dùng thời gian của mình để đi thực hiện biến ước mơ của mình trở thành hiện thực.

Như tôi đã viết ở trên , chỉ cần bạn có niềm tin , cách nhìn lạc quan + 1 chút gia vị dũng cảm đối đầu số phận thì chắc chắn bạn sẽ thay đổi được số phận.Đừng để sức ỳ tâm lý rồi thời gian làm phai mòn đi ước mơ của mình.Chỉ cần dũng cảm bước đi thì số phận sẽ dẫn lối cho mình.

Chúc bạn thành công.
buidoi ( gửi lúc 30/10/2010 01:12:14)
+0 điểm 
" Nếu như mình đi thì số phận sẽ dẫn đường.Còn nếu như mình không đi thì số phận sẽ lôi mình đi "

Muốn thay đổi số phận thì bạn cần phải đặt niềm tin tuyệt đối vào bản thân mình + dũng cảm đối đầu trực tiếp để thay đổi nó.Còn không thì số phận sẽ lôi bạn đi.Đôi khi trong cuộc sống niềm tin bị lung lay và trong giấc mơ tự hỏi : " Liệu ước mơ của mình có trở thành sự thật hay không ? " rồi bàng hoàng giật mình thức giấc.

Trải wa nhiều năm đúc kết được 1 ít kinh nghiệm sống và đã đi tìm hiểu cũng như thử nghiệm trên chính ước mơ của mình thì tui có thể kết luận chắc chắn với bạn rằng : " Tất cả ước mơ đều có thể trở thành hiện thực.Phép màu sẽ xảy ra khi bạn có niềm tin."

Cái gì cũng có 2 mặt TỐT - XẤU .Người lạc quan nhìn vào mặt tốt đẹp để làm động lực tiến bước.Còn người bi quan thì nhìn vào mặt xấu rồi buồn bã chán nản chùn bước.Như tôi đây là 1 thằng bụi đời không nhà cửa , không nghề nghiệp.Rất nhiều người sẻ cảm thấy khủng khiếp nếu rơi vào tình trạng giống như tôi.Nhưng tôi cảm thấy thú vị và hạnh phúc vì điều đó.Tôi không nhà cửa nên tôi không cần thiết phải khóa hay canh giữ nhà của mình.Tôi không nghề nghiệp nên tôi không bán thời gian cho ai cả.Thời gian của tôi là của tôi.Tôi tha hồ dùng thời gian của mình để đi thực hiện biến ước mơ của mình trở thành hiện thực.

Như tôi đã viết ở trên , chỉ cần bạn có niềm tin , cách nhìn lạc quan + 1 chút gia vị dũng cảm đối đầu số phận thì chắc chắn bạn sẽ thay đổi được số phận.Đừng để sức ỳ tâm lý rồi thời gian làm phai mòn đi ước mơ của mình.Chỉ cần dũng cảm bước đi thì số phận sẽ dẫn lối cho mình.

Chúc bạn thành công.
Noname ( gửi lúc 01/11/2010 04:00:19)
+1 điểm 
Em cũng là 1 người đã từng có nghề nghiệp ổn định rồi. Nhưng vẫn không thỏa mãn với công việc lắm. Mặc dù cũng là thợ lành nghề bậc 1 trong nghề của mình rồi. Thế mà chỉ vì chút lòng tự trọng cỏn con mà cải lộn với đồng nghiệp khi mình bị phê phán. Khổ thật, cứ nghĩ 1 người như mình đã làm việc nhiệt huyết với cty hơn 1 năm thì sẽ chẳng sao. Nhưng cuộc đời là thế công bằng sẽ không đến với những nhân viên chỉ là nhân viên. Bị đuổi việc bởi 1 lỗi cỏn con mà hầu như "ai trong cty cũng đã từng mắc không phải là 1 lần". Không thể tranh cãi được nữa đành ngậm ngùi chấp nhận án phạt thôi việc. Giờ đây bước vào tìm 1 công việc mới sao mà khó khăn thế đã thoáng chốc mà đã 2 tháng thất nghiệp rồi. Giờ nghĩ lại thì thấy hối tiếc nhiều lắm và cũng chỉ giám trách mình đã quá ngu và trẻ con, tại sao lại đối đầu với những con người " tai to mặt lớn " của công ty chứ.
Noname ( gửi lúc 05/11/2010 09:25:08)
+0 điểm 
look like me
Noname ( gửi lúc 02/12/2010 04:14:39)
+0 điểm 
Bạn à! tâm sự của bạn cũng chính là tiếng lòng của mình. Mình cũng mới tốt nghiệp đại học, ra trường rùi mình loay hoay mãi mà mình vẫn chưa tìm được một công việc phù hợp. Những lúc nản lòng, mình thấy cuộc sống này thật khó khăn.Nhưng mình tin rằng, sự cố gắng và tin tưởng vào những điều tốt đẹp sẽ đưa mình đến những bến bờ của hạnh phúc. Để thành đạt cũng không thật khó, mà khó ở sự thành đạt có lương tâm! Cầu mong hạnh phúc sẽ mỉn cười với tất cả chúng ta!
Noname ( gửi lúc 17/01/2011 09:06:25)
+0 điểm 
Bài viết của anh thật đúng tâm trạng của em.Đọc xong thấy mình như đi lạc giữa xa mạc mà gặp được nước.Cái xã hội này cứ điên cuồng trong một vòng xoáy.Chẳng có ai dừng lại một chút để nghe mình.Em thích nhất cái triết lý :"số phận là sự vận động của quy luật khách quan trong mối tương tác với sự vận động chủ quan của mỗi người".Đúng,cuộc sống xã hội vận động không theo ý muốn của chúng ta.Chỉ còn cách là ta phải dũng cảm thay đổi thích nghi,sẵn sàng lao vào cái guồng máy ấy.Đó là quá trình lột xác,phải trải qua nhiều thử thách và cũng có thể gặp nhiều thất bại.Chính vì vậy,ước mơ cháy bỏng,một ý chí vượt khó,một tinh thần lạc quan là rất cần thiết.Chúc anh,những ai có cùng cảnh ngộ,và cả em sẽ đạt được ước mơ của mình.Anh hãy lạc quan nhé.
BICHLA ( gửi lúc 10/03/2011 11:36:45)
+0 điểm 
Hiện tại bây giờ Tôi cũng đang bị thất nghiệp, biết bao nhiêu cảm xúc cứ thay dõi dần khi niềm hy vọng tìm được công việc phù hợp ngày càng trở nên mong manh trước mắt Tôi. Bao cuộc phỏng vấn cũng như bao lời hứa hẹn nhưng sau Tôi chờ đợi mãi cũng không nghe thấy chuông điện thoại của mình reng lên. Tôi đã thất nghiệp được một tháng rồi, Tôi sợ nghe những lời an ủi và, sợ nhìn thấy vẻ mặt tội nghiệp của mọi người dành cho Tôi, Sợ những lời hỏi han của gia đình "đã tìm được việc chưa" Tôi sợ tất cả và dường như sắp ngã quỵ, Nhưng không bạn ạ! Tôi vẫn phải hy vọng, vẫn phải rong rủi khắp nơi vì hơn ai hết Tôi biết không ai giúp Tôi tìm được việc ngoại trừ chính bản thân Tôi! Bạn vẫn đang hạnh phúc hơn Tôi đấy, hãy mỉm cười vì điều đó, Tại sao lại tư làm khổ chính bản thân mình kia chứ?
Noname ( gửi lúc 28/03/2011 10:22:32)
+0 điểm 
Loitamsu xin cam on sự chia sẻ cảu tất cả các ban.
Trên đường dài chúng ta đi, có lúc vấp ngã, có lúc ngã lòng, có lúc vô cùng tuyệt vọng. Và chúng ta được tâm sự, với những người bạn mà ta không biết. Chúng ta được an ui, được động viêm và rồi lại tiếp tục hành trình trên con đường vạn dăm.
Cuộc sông vẫn luôn luôn là phía trước.
Xin cảm ơn các ban.
Hay tham minh nhe http://vn.360plus.yahoo.com/chiase10/
Noname ( gửi lúc 07/11/2011 08:38:15)
+0 điểm 
mình cũng đang trong tâm trạng như bạn đây.Khi còn là sinh viên mình đã có nhiều mơ ước và hoài bão và mình đã cố gắng học thật tốt nhưng khi cầm tấm bằng đại học ra đời thì tất cả những hoài bão ước mơ vào cuộc sống này mình đã mất tất cả.Mình không bị thất nghiệp nhưng mình thật sự thấy chán ghét con người, đi làm mà phải chịu qua nhiều những áp lực từ nhũng người có thể nói họ chẳng được học hành gì cả nhưng mà họ hơn mình là họ có tiền và họ có thể nói mình với những lý do vô lý vì vậy mà mình thật sự chẳng còn niềm tin cũng như niềm say mê với công việc này nữa.Mình đã mất đi lòng tin vào bản thân mình.Học để làm gì kia chứ
Noname ( gửi lúc 25/03/2012 07:13:00)
+0 điểm 
Bạn đừng bi quan quá, mình cũng tốt nghiệp loại khá KTQD, ra trường 3 năm mà chẳng công ty nào chịu tuyển, hình như bằng KTQD bị người ta coi không bằng mấy ông cao đẳng ra thì phải... mình đi chở nước, vừa kiếm tiền vừa học tại chức Điện Tử bên Bách Khoa. Bây giờ công việc cũng ổn đinh, lương cũng cao.Ra trường mới thấy, hồi còn học kinh tế, hình như mình bị tẩy lão. toàn học trên may thôi. Ra đời mới thấu "Có thực thì hãy vực đạo".. bạn đừng bi quan quá, học kinh tế ra thất nghiệp là bình thường thôi, khóa mình nhiều bạn còn đang bơ vơ như cô hồn ngoài thủ đô, về quê thì chẳng còn mặt mũi sao nữa. Đùng than thân ,than phạn làm gì hết. Con đường bạn chọn thì cố mà bước qua đi. Thêm nữa bạn còn trẻ, có học thêm gì thì học mấy ngành kĩ thuật, kiếm việc dễ, nhu cầu tuyển dụng cao. Đừng lao đầu vào Kinh tế này nọ, mình khyên chân thành... hão lắm !
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài trước
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 53 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 57 comments
redcat2412  (12:42 | 14/02/2012)
sotroidadinheya  (12:53 | 20/02/2012)
Tim tôi đang vụn nát   - 37 comments
lonely5564  (12:48 | 24/02/2012)
PeaceSoul203  (01:48 | 25/02/2012)
Tha thứ hay Hận thù???   - 42 comments
noson  (02:19 | 27/02/2012)
tieuyentu26  (11:49 | 28/02/2012)
kevosan  (11:16 | 10/03/2012)
Tâm sự với ai???   - 26 comments
lakoem  (12:36 | 09/03/2012)
Nghiện Sex và thủ dâm   - 61 comments
DiepAnh09  (11:27 | 17/03/2012)
Người tình một đêm   - 33 comments
thachhan2012  (05:06 | 19/03/2012)
yeunguoi008  (11:08 | 18/03/2012)
Tam_su_doi_toi  (03:31 | 02/04/2012)
blindlove  (07:08 | 10/04/2012)
xindunghoitaisao  (03:42 | 11/04/2012)
dinhhangcdts  (05:19 | 11/04/2012)
Mẹ vợ và con rể   - 26 comments
cluclac  (09:53 | 16/04/2012)
hinhanh68  (01:20 | 17/04/2012)
chendi  (12:21 | 21/04/2012)
mirsvu  (01:13 | 26/04/2012)
  (08:07 | 24/05/2012)
  (08:06 | 24/05/2012)
   - 44comments
  (03:30 | 24/05/2012)
  (03:30 | 24/05/2012)
farewellspk  (02:33 | 24/05/2012)
farewellspk  (02:23 | 24/05/2012)
Dài quá.   - 13comments
  (01:44 | 24/05/2012)
  (11:33 | 23/05/2012)
  (11:08 | 23/05/2012)
  (10:49 | 23/05/2012)
cố gắng lên thôi.   - 6comments