Tôi là con trai duy nhất trong một gia đình tạm gọi là đủ sống ở một vùng quê thuộc tỉnh Vĩnh Long. Ngoài tôi ra thì còn có chị lớn hơn tôi 2 tuổi. Vì là con trai duy nhất nên cha mẹ rất hi vọng vào tôi, nhất là khi tôi là người duy nhất khi còn đang đi học. Chị tôi đã nghĩ học khi chỉ mới học hết lớp 10 vì điều kiện kinh tế gia đình. Lúc đó mẹ tôi rất tuyệt vọng nhưng vì hoàn cảnh nên mẹ đành chịu.
Chị tôi sau khi nghĩ học thì đi làm, nhưng không được bao lâu thì đã lấy chồng và về bên nhà chồng. Như vậy là chỉ còn một mình mẹ nuôi tôi ăn học, cha tôi lúc còn trẻ vì trúng phải mìn nên bị thương ở chân trái và mắt trái, bị mất sức lao động. Mẹ vì tôi mà phải bỏ quê lên Sài Gòn làm đủ nghề nuôi tôi ăn học.
Một ngày kia, tôi thi đậu vào một trường đại học có tiếng ở miền Tây, điều này làm mẹ tôi rất vui mừng và rất hy vọng vào tôi. Riêng tôi, từ một cậu bé quê mùa khăn gói cất bước lên thành thị học tập. Cuộc sống phồn hoa đô thị làm tôi ngỡ ngàng, nhưng dần dần tôi cũng quen và chấp nhận cuộc sống nơi đây. Tôi vừa đi học tối về thì đi làm thêm. Nhịp sống đô thị cứ thế trôi qua, tôi dần quên đi cái buồn, cái lạc hậu quê mùa của quê tôi. Rồi tôi bị cám dỗ bởi cách sống buông xuôi, xoa hoa của thị thành, quên đi cái nhọc nhằn của mẹ tôi, cái nghèo của gia đình.
Tôi bị đuổi việc, cuộc sống thiếu thốn, mọi người khinh khi, học hành xa đọa. Tôi bị rớt rất nhiều môn và nợ tiền rất nhiều người. Nhưng những gì tôi làm mẹ tôi không hề hay biết, mẹ vẫn hy vọng vào tôi, và khi bên tôi không còn gì thì tôi bắt đầu suy nghĩ đến mẹ, tôi không thể tin mình đã làm những gì. Ôi! tôi thương mẹ quá, nhưng giờ đây tôi không biết mình nên phải làm gì để chuộc lại lỗi lầm này.
Khi tôi viết bày chia sẽ này mẹ tôi vẫn chưa biết những gì tôi làm, tôi thấy mình rất có lỗi với mẹ và hối hận vô cùng. Tôi không giám nói với mẹ vì sợ mẹ không chịu nỗi cú sốc này và mẹ buồn, nhất là mẹ tôi lại bị bệnh tim. Trong đầu tôi lúc này trống rỗng... tôi không biết mình phải làm gì, không ai chia sẽ được với tôi.... Tôi ước mơ mình chưa làm chuyện gì và học thật giỏi để sau này có thể chăm sóc cha mẹ thật tốt. Nhưng bây giờ tôi đã quá sai lầm, có ai cho tôi biết bây giờ tôi phải làm nhu thế nào........
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su