Tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần bài hát ấy, ngôi nhà hạnh phúc của Thủy Tiên, mà vẫn cứ muốn nghe.... những giai điệu da diết, những lời ca ấy cứ như chính tôi đang kể câu chuyện đời mình vậy.
Thầy hơn tôi 10 tuổi, là giáo viên dạy toán giỏi, thư sinh, tốt tính,... và tôi đã yêu thầy từ lúc nào không hay. Tình cảm ấy nhen nhóm từ khi thầy dạy tôi một tháng năm tôi học lớp 10 và đến khi thầy là thầy dạy toán chính thức của lớp tôi năm lớp 11 thì tôi đã hạnh phúc biết bao. Mỗi ngày đến lớp được nhìn thầy, nghe thầy giảng bài là mỗi ngày tôi hạnh phúc.
Là một đứa con gái thông minh, học giỏi, tôi luôn được thầy ưu ái và quan tâm. Nhưng sự quan tâm ấy không được thể hiện bằng những cử chỉ nhẹ nhàng mà lại bằng những lời nói mỉa mai, những lần gọi lên kiểm tra bài cũ.... tất cả những gì thầy làm đều rất đặc biệt như thể thầy muốn những kỉ niệm ấy in sâu vào trí nhớ tôi....
Ngày ấy tôi là lớp trưởng và vì thế mọi bài toán khó, câu hỏi khó thầy đều ưu ái dành cho tôi. Rồi một lần, thầy lên lớp với một thái độ rất khó chịu, và tôi là người chịu trận... lúc ấy tôi căm ghét con người thầy biết bao. Tôi phản ứng bằng cách: ngay ngày hôm sau, trước mặt cả lớp, tôi xin không làm lớp trưởng nữa, nhất quyết không dù thế nào đi chăng nữa. Mọi người hết sức ngạc nhiên nhưng ai cũng biết lí do tại sao, vì thầy... tiết toán sau đó, tôi im lặng gục đầu xuống bàn. Tôi biết thầy hiểu tại sao... thầy đủ thông minh để biết điều ấy.... ánh mắt thầy nhìn tôi có cái gì đó như sự hối hận và mong một sự tha thứ....
1 tháng sau thầy ra đi, thầy chuyển công tác.... ngày thầy nói lời tạm biệt, tôi còn chẳng nhìn thầy vì tôi vẫn còn giận.... kể từ đó tới giờ, đã hơn 3 năm rồi, tôi không gặp thầy... cho đến bây giờ, mỗi khi đông chớm về, khi bước chân trên con đường dài, lòng tôi lại nhói đau những kỉ niệm về thầy.....
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su