Bố
mẹ tôi chỉ là công nhân Nhà máy thuốc lá, trình độ học vấn chỉ đến lớp
12. Nhưng may mắn sao, cả ba chị em tôi đều học rất giỏi. Tôi là con
đầu nên vừa phải tự lo cho mình vừa dạy dỗ các em học hành. Chúng tôi
luôn là niềm tự hào của bố mẹ khi năm nào cũng đạt danh hiệu Học sinh
xuất sắc và lọt vào Top 10 học sinh giỏi của toàn trường.
Gia đình tôi từ ông bà nội ngoại, cô dì chú bác đều
không khá giả gì. Thế nên bố mẹ đã quyết đầu tư hết của cải vào ba chị
em tôi. Bố thường bảo “Chỉ có học giỏi mới khấm khá được, đời bố mẹ khổ nhiều rồi. Đừng bao giờ sống cuộc sống của bố mẹ nữa”. Những lúc nghe câu nói ấy, chị em tôi chỉ còn biết bảo ban nhau học hành thật tốt để không làm bố mẹ buồn lòng.
Với những thành tích trong học tập, bố hướng cho tôi
thi vào trường chuyên của tỉnh. Dù trường cách nhà tới 30 km, nghĩa là
nếu tôi đậu phải bắt đầu một cuộc sống tự lập, xa bố mẹ, xa các em.
Nhất là tiền ăn học ở trên thành phố của tôi là một khoản không nhỏ
trong thu nhập ít ỏi của bố mẹ. Tôi không muốn thi nhưng trước sự kỳ
vọng lớn lao ấy, tôi đã cố gắng hết để không phụ lòng bố mẹ.
Ông trời cũng không phụ công đèn sách của tôi, tôi
đã đậu vào lớp chuyên Toán với số điểm khá cao. Ngày tôi nhập học cũng
là ngày tôi lên vai mình ba gánh nặng áp lực: chính bản thân, lớp học
và nhất là gia đình. Quả thật, chương trình học của trường chuyên khá
khó và nặng. Nó khiến tôi lúc nào cũng phải gồng mình lên để phấn đấu,
chỉ cần tôi buông một chút là ngay lập tức bị tụt hậu so với các bạn.
Bài vở ngập đầu ngập cổ, những kỳ thì sát hạch cứ
liên tiếp diễn ra khiến tôi như không còn sức để thở. Ngoài việc học
hành trên lớp, tôi còn phải lo toan cuộc sống xa nhà của mình. Mỗi lần
tôi về thăm nhà, họ hàng nội - ngoại đều họp mặt đông đủ, ông bà nội
thì tấm tắc khen ngợi tôi trước mặt mọi người. Khi nhắc đến chuyện thi
cử của tôi, ông khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng: "Nó học trường đó nhất định là đậu đại học rồi!". Và bố mẹ thì luôn nói "bố mẹ rất tin và hy vọng vào con nhiều lắm".
Lại thêm chuyện bên cạnh nhà tôi có một anh thi đậu vào Bách Khoa làm bố mẹ tôi cứ nhìn đó mà nói: "Đấy,
con thấy chưa, người ta chỉ học trường ngoài mà cũng đậu đại học. Con
học trường chuyên mà không có giải quốc gia, không đậu đại học danh
tiếng thì ê mặt lắm ". Tôi giải thích, phân bua chuyện tình cảm nhưng bố mẹ vẫn trước sau như một, bố còn dọa tôi là “con đừng để mẹ phải thắt cổ tự tử vì xấu hổ với xóm làng” khiến tôi hoảng nhưng cũng chẳng còn tâm trạng học hành.
Càng ngày, bố mẹ càng nói nhiều về cái cổng đại học
và những việc tôi phải làm khi là học sinh trường chuyên. Thứ 7 nào mẹ
tôi cũng gọi điện hỏi điểm số, mà lại hỏi cô giáo tôi mới khổ. Nếu có
điểm 7, 8 là mẹ quát, còn bố cũng giằng máy mà căn dặn và đay nghiến “Mày muốn trượt thẳng cẳng à mà học hành lớt phớt, ngày càng đổ đốn. Từ khi dính vào yêu đương đây mà, tao cấm hết!!”, tôi chưa kịp phân bua thì thì bố mẹ đã dập máy. Tôi chỉ còn biết khóc trong ấm ức.
Hiện tại tôi không còn tâm trạng đâu để học hành
nữa. Cảm giác hoang mang, lo sợ cứ đeo bám tôi mãi. Lỡ không may bị
trượt, chắc chắn đời tôi coi như đi tong bởi bố mẹ sẽ thất vọng, ông bà
cô dì chú bác cũng vì thế mà đau buồn. Nghe những lời quát nạt của bố
tôi lại càng sợ hơn. Cái áp lực thành công ở trường chuyên cứ ngày càng
đè nặng lên tôi. Giờ tôi không nhìn thấy đâu là háo hức và tự hào như
thời gian đầu nữa, chỉ thấy sợ nếu lỡ may tôi bị trượt... Nhiều lúc tôi
từng nghĩ, giá mình đừng là học sinh trường chuyên thì có lẽ đỡ hơn
nhiều...
Trang Hạnh (NA) - Kenh14