Bây giờ nghĩ lại chuyện đó e thấy bản thân mình thật ngu ngốc, tại sao lại có thể vào đó cơ chứ? Nhưng thật may là e đã nhất quyết từ chối khi hắn đòi hỏi vì e biết đối với con gái cái ngàn vàng quý giá như thế nào?
Sau hôm đó, e suy nghĩ rất nhiều, e tự trách mình, ân hận lắm. Rồi e phát hiện ra hắn ta là 1 tên lừa đảo, háo sắc và đang định bắt cá 2 tay, e quyết định chấm dứt ngay với hắn ta và không bao giờ liên lạc nữa.
Một năm trôi qua không ngày nào e được sống trong bình yên, chỉ cần nghĩ đến 2 từ “nhà nghỉ" thôi là e thấy ớn lạnh cả người, ghê tởm hắn, nhưng điều e lo nhất là liệu có ai nhìn thấy e đã vào đó chưa? rồi chuyện đó liệu có đến tai bố mẹ e không? e luôn cảm thấy mình là đứa con hư, ngu ngốc, e ân hận quá !! Giá như thời gian quay trở lại e sẽ không bao giờ làm như thế đâu.
Nhưng chuyện gì đến khắc phải đến. Cái tin đó không biết ai nói ra mà hôm nọ con bạn gần nhà e nó gọi e sang nó hỏi : "có phải chị ngày trước yêu 1 người và đã vào nhà nghỉ với nó không ? e nghe bọn trong chỗ e làm nó kể là chị đã QH rồi". Lúc đó trời đất quanh e như sụp đổ, e đành thú thật tất cả với nó rằng e đã vào đó 1 lần, nhưng chưa có chuyện gì xảy ra cả. Nó bảo nó tin e, nhưng nó lại đi kể chuyện đó cho mẹ nó nghe, nó bảo mẹ nó rất tâm lí. Và sẽ giữ kín chuyện này.
Rồi mấy đứa bạn cùng lớp e cùng làm trong Khu công nghiệp đó nó cũng nghe được, đứa nào cũng trách con nhỏ kia tại sao chuyện đó lại đi kể với mẹ, ai cũng ái ngại là mẹ nhỏ kia sẽ đi buôn dưa lê và se kể chuyện của e ra mất.
Bây giờ e rất hoang mang, e rất sợ khi bố mẹ biết chuyện, sẽ rất sốc và đau lòng, e chỉ muốn chết quách đi cho xong, nhưng còn danh dự của gia đình. Mặc dù chưa xảy ra chuyện gì nhưng chữ "nhà nghỉ" nó đã tố cáo e tất cả, bạn bè nó khuyên e là chưa xảy ra chuyện đó thì không có gì phải sợ cả. Nhưng thật sự vào nhà nghỉ mà chưa xảy ra chuyện kia thì thật là không ai tin, liệu bố mẹ có tin e không?
E phải giải thích như thế nào đây ?chả nhẽ lại nói rằng “con đã vào nhà nghỉ 1 lần nhưng con chưa làm gì" hay sao? chắc bố mẹ giết chết e mất. Mấy ngày này e sống trong lo âu, hoang mang và sợ hãi. Càng nhìn bố mẹ e càng tự trách bản thân mình. E lo rằng anh trai e đi chơi, nhỡ đâu nghe được tin đồn đó thì kiểu gì về e cũng sẽ chết cho xem. Mà e thà bị giết chết còn hơn để bố mẹ mang tai tiếng ,nhục nhã về e.
Bây giờ e chán lắm, không biết nên giải quyết chuyện này như thế nào cả, nếu thật sự chuyện kia đến tai bố mẹ e ,thì e chỉ còn cách ra bệnh viện để kiểm tra, chứng minh e chưa từng QHTD. Nhưng không biết có bệnh viện nào xét nghiệm được chuyện đó không nữa. Em thấy nhục nhã quá.
Theo mọi người thì bây giờ e nên làm gì đây? E vốn không phải là đứa con gái chơi bời, ham chơi nhưng vì chuyện này mà e mang tiếng đến chết mất. E đang rất cần những lời chuyện chân thành từ mọi người.
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su