Câu chuyện của tôi thế này: Tôi mới lấy chồng được 1 tháng. Đúng ngày hôm nay là tròn 1 tháng. Trước khi lấy nhau chúng tôi có tìm hiểu khoảng 8 tháng trước khi quyết định làm đám cưới. Chúng tôi quen nhau qua một người bạn. Trước khi cưới tôi cùng tìm hiểu anh và gia đình anh, tôi thấy chúng tôi có nhiều điểm tương đồng và hợp với nhau nên đã quyết định cưới trong khoảng thời gian ngắn như vậy trước sự ngạc nhiên của gia đình và bạn bè.
Tôi nghĩ là nhiều người yêu nhau lâu chưa chắc đã sống hạnh phúc, thôi thì thấy người ta cũng hợp với mình thì cưới để ổn định gia đình. Nhưng tôi thật không ngờ bao nhiêu ước mơ tôi vun đắp, những mộng tưởng và hoài bão của tôi đều vụt biến chỉ sau một tuần kết hôn. Tôi không thể chịu nổi cái tính gia trưởng và áp đặt của anh. Tôi mới về nhà anh được một tuần mà anh đã như thế. Anh không muốn cho tôi về thăm bố mẹ tôi. Tôi làm giờ hành chính, nghỉ thứ 7 và chủ nhật. Vì vậy tôi muốn mỗi tuần tôi sẽ được về thăm bố mẹ 1 lần. Vì khoảng cách giữa hai nhà rất gần, có mấy km, đi xe máy mất khoảng 15-20 phút là đến chứ không phải xa xôi gì.
Anh bảo là anh không thèm vào trong đấy vì người ở đấy sống quê mùa, thô kệch. Quê tôi là một vùng quê nghèo, nhà anh cách có mấy km thôi nhưng cũng là thị trấn sôi nổi và tấp nập hơn. Nhà tôi mọi người đều là dân quê thật thà, chất phác, tuy ăn nói có phần thô kệch theo đúng kiểu ở quê nhưng họ luôn sống thật lòng và sống bao bọc yêu thương những người trong gia đình, luôn nhiệt tình với họ hàng, ruột thịt. Nhà anh thì ở thị trấn, gia giáo, ăn nói lịch lãm hơn người nhà quê nên anh luôn coi thường nhà tôi. Không những thế anh luôn áp đặt tôi phải làm theo ý anh. Tôi nghĩ rằng nếu muốn có một cuộc sống hòa hợp trong hôn nhân thì cả hai người đều phải thông cảm cho công việc của nhau.
Công việc của anh thì tự do về giờ giấc còn công việc của tôi thì giờ giấc bị đóng khung. Hết giờ làm tôi mới có thể nghỉ, đấy là những hôm ít việc. Nếu những hôm nhiều việc có thể tôi phải ở lại làm thêm khoảng 15-30p nữa. Từ chỗ làm về nhà tôi là 7km. Buổi trưa tôi nghỉ lúc 11h30 và buổi chiều là 5h. Quy định của sếp tôi là trong giờ làm không được nghe những cuộc điện thoại việc riêng. Tôi đã nói điều này với anh và bảo có gì thì anh nhắn tin nếu việc gấp quá tôi sẽ gọi lại và xin về ngay. Nhưng mỗi ngày, anh đều gọi cho tôi giữa giờ làm, lúc nào cũng giục tôi về dù chưa hết giờ làm. Tôi bảo em đang làm việc thì anh bảo "làm việc gì hả, ở đấy làm gì, về đi". Lần nào cũng vậy. Tôi mệt mỏi vô cùng.
Đỉnh điểm là ngày hôm qua. Anh gọi tôi lúc 11h15 và bảo tôi về nấu cơm (tôi ăn trưa ở nhà nên sếp cũng tạo điều kiện cho tôi về đến 2h chiều tôi mới bắt đầu vào làm ca chiều). Tôi bảo chưa hết giờ nên em chưa thể về được, thế là chồng tôi gọi điện liên tục khiến đồng nghiệp của tôi cũng phải chú ý vì mỗi lần tôi nghe máy là anh quát tháo ầm lên trong điện thoại. Tôi bèn tắt máy không nghe. Hết giờ tôi phóng xe như điên về nhà nấu cơm. Anh về nhà và chỉ thẳng vào mặt tôi bảo là không làm việc ở đấy nữa, ở nhà không đi làm nữa. Tôi bảo sao anh lại nói với em như thế, đi làm để kiếm tiền chứ có để chơi đâu mà anh cấm. Anh quát lên: "ở nhà không làm nữa" khiến mẹ chồng tôi từ trên nhà cũng ngó ra xem thế nào.
Buổi tối anh nhắn về không ăn cơm nhà. Mãi đến 8h tối tôi gọi điện xem anh sắp về chưa thì anh bảo sắp về. Đến 9h tối có đứa cháu nhà em chồng tôi đến ngủ với bà nó, tôi bảo nó gọi cho bác xem bác về chưa. Thế là anh bảo nó chuyển máy và nói trong điện thoại với tôi: "Lát nữa về tao đập mày chết". Tôi nghe mà tưởng nghe nhầm, vì thời buổi này mà lại có kiểu ăn nói vũ phu như vậy, mang tiếng là người có học, gia đình gia giáo. Khi anh vừa về đến nhà xông thẳng đến chỗ tôi và chỉ vào mặt tôi: "nếu mày muốn sống với tao thì liệu hồn". Mẹ chồng tôi cũng ngồi ở đấy. Tôi nghe mà xót xa. Chả lẽ tính cách con người ta thay đổi nhanh đến vậy sao.
Tôi không bao giờ tưởng tượng được lại có người như vậy, tôi không hiểu tôi đã làm sai chuyện gì. Tôi rất rối bời, tôi bế tắc, tôi chỉ muốn chết. Chỉ vì nghĩ tới đứa bé trong bụng nó mới được có 4 tuần tuổi. Sáng nay tôi đi làm anh lại gọi điện bảo "xin nghỉ và về nhà ngay". Tôi vội tắt máy đi vì sợ người khác biết. Rồi cuộc đời tôi sẽ như thế nào. Tôi phải làm sao? Mong mọi người cho tôi một lời khuyên, tôi cảm ơn rất nhiều!
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su