Cô bé nói dạ em là bạn gái của anh T. Tôi choáng váng khi nghe được câu trả lời ấy, nhưng cố giữ bình tĩnh để nói chuyện rõ ràng, tôi hỏi vậy em không biết là anh T đã có vợ rồi sao mà còn quen với anh.
Tôi không biết chia sẻ cùng ai nên chia sẻ với mọi người trên diễn đàn để được vơi đi nỗi buồn 1 phần nào. Cuộc sống của tôi tưởng chừng như muốn rơi vào vực thẳm khoảng 2 tháng trước, khi tôi mang thai được gần 6 tháng tôi phát hiện chồng mình đang quen 1 cô gái làm chung cơ quan với chồng tôi, sự thật phũ phàng khi hôm đó vô tình tôi đọc được 1 tin nhắn" anh ngủ đi". dấu chấm hỏi đặt ra trong đầu tôi, ai mà nhắn tin cho chồng mình vào lúc 11h khuya như vậy?
Nhưng đến sáng hôm sau tôi mới gọi đến số điện thoại đó hỏi, cô bé tôi đang nói chuyện còn quá trẻ chỉ mới 22t,1 câu hỏi" cho chị hỏi em là ai và có quen biết như thế nào với anh T(tên chồng tôi) mà sao lại nhắn tin cho anh T như vậy? Cô bé nói dạ em là bạn gái của anh T. Tôi choáng váng khi nghe được câu trả lời ấy, nhưng cố giữ bình tĩnh để nói chuyện rõ ràng, tôi hỏi vậy em không biết là anh T đã có vợ rồi sao mà còn quen với anh, và tôi tự giới thiệu mình là vợ và sắp làm mẹ con của người mà cô bé nói là bạn trai ấy. Rồi cô ta khóc lóc nói là tại chồng tôi nói 2 vợ chồng tôi đã ly dị vì sống không hạnh phúc, rồi nào là em xin lỗi chị, nếu em biết chồng chị còn sống với vợ như vậy em sẽ ko đến với anh ấy, em sẽ chia tay anh ấy....
Tôi không nói thêm lời nào vì không thể nói chuyện được nữa, nước mắt cứ thế rơi, tinh thần tôi suy sụp hoàn toàn, tôi không bao giờ ngờ được rằng cuộc đời mình có ngày lại rơi hoàn cảnh chua chát đến như vậy, tôi hận chồng mình không những vì phản bội tôi mà còn vì đứa con của chúng tôi sắp chào đời, nếu không đang mang thai có lẽ tôi sẽ li dỵ chồng ngay lập tức, nhưng vì con vì tôi ko muốn con tôi sinh ra mà không có cha nên tôi đã cố chịu đựng và tha thứ khi 2 người đều hứa ko quen nhau nữa. Nhưng rồi mọi chuyện trời xui khiến, 1 lần nữa tôi phát hiện ra họ vẫn lên yahoo chat với nhau lên Face Book nói chuyện tình cảm với nhau, mà chua chát hơn khi nghe 1 người thân cho biết hôm 2/9( lúc đó tôi chưa biết chồng tôi ngoại tình), chồng tôi có dẫn cô bé đó về nhà chồng tôi, trời đất tối sầm lại, tôi ko biết phải dùng từ ngữ nào để nói về gia đình chồng mình nhất là mẹ chồng tôi.
Dẫu biết rằng chồng tôi là người có tiếng nói trong nhà nhưng nếu con làm sai thì phải khuyên con mình đằng này im lặng và im lặng... 1 lần nữa tôi gọi điện thoại cho cô bé. Tôi nói tại sao em lại dại dột đến như vậy khi biết chồng chị đã lập gia đình và chuẩn bị có con mà vẫn lao vào khi biết trước hai người ko thể tiến xa hơn. Cô bé trả lời em yêu chồng chị, nếu chị ko đem lại hạnh phúc cho anh ấy thì hãy buông tha cho anh ấy... Cho đến lúc này tôi ko thể giữ tâm trạng bình tĩnh được nữa nhưng tôi ko muốn ảnh hưởng đến con mình chỉ vì những kẻ như vậy, tôi cho chồng lựa chọn, 1 là tôi 2 la nó, cuối cùng chồng chọn gia đình, nhưng tôi biết trong lòng chồng mình vẫn còn lưu luyến, và cô bé đó cũng vậy. Tôi đã mất hết mọi xúc cảm, tôi rơi vào trạng thái trầm cảm, sống trong im lặng, mỗi khi đêm về những gì không muốn nhớ những gì không muốn thấy và những gì ko muốn nghe nó cứ hiển thị trong suy nghĩ của tôi.
Tôi mất ngủ, không ăn uống được gì dù cố gắng nuốt vì con nhưng ko thể ăn nổi mà tôi cũng chẵn có cảm giác đói là như thế nào. Tinh thần tôi hiện tại rất rối bời không biết phải làm sao? nếu cứ sống tiếp chuyện này sẽ ám ảnh tôi mãi mãi, nó sẽ là 1 khối u ko bao giờ bỏ được, tôi đang đứng giữa ngã ba đường chẵn biết nên đi đường nào, sự tin tưởng vào cuộc hôn nhân này đã hoàn toàn tan vỡ... Nếu là anh chị thì mọi người sẽ chọn con đường nào đi đây hãy hướng dẫn cho tôi được không? rất cám ơn mọi người đã đọc những lời tâm sự này.
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su