Ngày … tháng … năm Em thân yêu! Thế là chúng mình cưới nhau đã được gần 15 năm rồi đấy nhỉ. Bao nhiêu chuyện vui, buồn đã xảy ra để đến hôm nay đọng lại là những kỷ niệm đáng nhớ. Xã hội không ngừng thay đổi, biến động và giữa những xoay chuyển ấy, con người có tốt lên, có xấu đi và có cả những sai lầm. Nhưng từ cái sai, con người học được những bài học quý giá, tích luỹ cho kinh nghiệm sống và thấp thoáng trong đó là sự bao dung. Chỉ có tình yêu của anh dành cho em là vẫn vậy, mặn mòi, chung thuỷ, tuy rằng có lúc êm dịu, có lúc dâng trào, có lúc lặng lẽ, có lúc bỏng cháy. Vợ thân yêu! anh biết rằng với tình yêu, hạnh phúc gia đình, em luôn có sự nghi ngờ, cảnh giác.
Điều đó đã khiến anh trăn trở rất nhiều với hàng loạt câu hỏi Vì sao? Làm thế nào? để em xua đi đám mây ấy? Mình có vấn đề gì? Tất cả những gì Anh viết ra đây thì ít nhất Em đã được nghe một lần Anh nói. Nhưng hãy gắng đọc và hiểu tâm trạng của Anh lúc này Em nhé! Em yêu à! Cuộc sống vợ chồng không thể tránh khỏi những va chạm nho nhỏ, nhưng từ những va chạm đó mình không thể bỏ qua mà cứ tích tụ dần thành những mâu thuẫn lớn thì khó cảm thông cho nhau lắm đó. Nhiều khi Anh nghĩ “đối với Anh tình yêu nơi Em không còn nhiều, chỉ còn là trách nhiệm và nghĩa vụ”. Không biết Anh nghĩ thế có quá lắm không nhỉ? Thường thì mỗi người đều ước muốn những điều mà mình chưa có và cho đó là cao sang, còn những gì đã có thì nó lại quá đỗi bình thường.
Nhiều khi nhìn những cặp vợ chồng chở nhau trên cùng một chiếc xe, họ tình tứ bên nhau Anh cảm thấy thực sự là thèm muốn và có cả những cặp vợ chồng đã nhiễm HIV nhưng họ vẫn tình cảm bên nhau. Điếu đó đối với Anh bây giờ nó quá là xa xỉ. Em biết không, mỗi người là một xã hội thu nhỏ và mỗi người có một hoàn cảnh riêng. Anh chỉ là người biết cảm thông. Anh không muốn ngoại tình và cũng không muốn có một người phụ nữ khác ngoài vợ yêu của Anh. Với anh, gia đình, hạnh phúc, con cái và vợ yêu luôn là mục tiêu, là đích đến của cuộc đời anh. Vợ yêu! Gìn giữ hạnh phúc gia đình và tình yêu vợ chồng không có nhiều con đường. Cần phải thật tỉnh táo, sáng suốt để tìm ra con đường đúng và chúng mình cùng về đích. Đường đời còn dài, còn nhiều chông gai, cạm bẫy ở trước mắt và cả những cám dỗ nữa. Để vượt qua cần có một niềm tin, niềm tin mãnh liệt rằng chúng mình sẽ vượt qua tất cả và về tới đích, về tới hạnh phúc bền vững, để tập trung vào lo cho đứa con trai yêu quý của chúng ta.
Cả anh và em, trước khi lấy nhau đều chẳng chuẩn bị gì về tâm lý cho cuộc sống hôn nhân, đặc biệt là vai trò của mỗi người trong gia đình. Âu cũng là do hoàn cảnh. Chúng ta lấy nhau, tạo dựng nên một gia đình, đơn giản là vì chúng ta yêu nhau rồi lấy nhau, đứa làm vợ, đứa làm chồng, thật đơn giản phải không em? Với Anh. Cuộc sống gia đình với vợ và con là số 1. Anh cũng đã từng nói với Em: “Bố mẹ cũng chỉ một phần nào, Anh, Chị Em ruột mỗi người cũng có cuộc sống riêng tư và họ cũng phải tự lo cho gia đình riêng của họ, chỉ có vợ chồng tắt lửa tối đèn có nhau, trong cuộc sống lúc thuận lợi cũng như lúc khó khăn cùng nhau chia sẻ trách nhiệm và những vui buồn, lo lắng cho nhau những lúc ốm đau, rủi ro trong cuộc đời. Đã có giai đoạn, quan hệ vợ chồng khủng hoảng, tưởng như bị đổ vỡ vì những chuyện rất nhỏ nhặt, “anh đã nhận ra một điều, dù anh có là chồng em nhưng chưa bao giờ Anh được Em coi là người quan trọng nhất trong cuộc đời Em”. Những lúc đó, anh thấy chua xót lắm!
Chưa có khi nào Anh nghĩ nhiều như thời gian gần đây Em yêu ạ. Với Em tất cả vẫn chỉ là bình thường. Nhưng Anh không nghĩ sao được khi mà từ nay về sau Em nhất định không thể cùng Anh đi trên một chiếc xe, và nhiều chuyện khác nữa chúng ta bất đồng quan điểm, nhiều khi Anh chỉ nói đùa mà Em không hiểu. Hãy vì đứa con yêu dấu của chúng ta mà thay đổi suy nghĩ, quan điểm cùng nhau trao đổi thống nhất để cải thiện cuộc sống gia đình Đến tận cả hôm nay, ngồi viết cho em những dòng này, nghĩ đến điều này lại thấy tủi thân, hổ thẹn trong lòng. Anh có cảm giác như có lúc quan hệ giữa chúng ta như kiểu hai người khác giới vừa là bạn, lại vừa là người họ hàng.
Bên cạnh đó, cả anh và em đều coi trọng cái tôi của mình nên mối quan hệ chồng - vợ cứ nhờ nhờ chẳng phải chồng, cũng chẳng còn phải là vợ. Tất cả những điều đó làm cho quan hệ gia đình mình càng ngày càng thấy tẻ nhạt, bế tắc. Nhiều lúc anh tự hỏi: anh là ai, em là ai và chính xác ra, chúng ta là gì của nhau nhỉ? Tình dục là một phần của quan hệ vợ chồng nhưng đời sống đó của vợ chồng mình như thế nào nhỉ? Không biết Anh nói ra đây có quá lắm không? “dường như chúng ta chưa bao giờ thấy thực sự thỏa mãn”. Em ngại ngùng khi âu yếm anh, thậm chí em cũng chẳng biết cách làm nũng anh. Nhưng em biết đó, người chồng sẽ cảm thấy hạnh phúc như thế nào khi cô vợ nũng nịu đòi yêu thương? Dường như, đời sống riêng tư của chúng ta cũng đơn điệu như chính chúng ta vậy! Chúng ta hình như dang hủy hoại đời sống hôn nhân của chính mình. Chúng ta, ban đầu cùng với tình yêu để dựng nên một gia đình nhưng đến bây giờ nhìn lại, cái tình yêu đó sau bao rơi vãi, còn được mấy phần?
Dù vậy, đứa con yêu quý của chúng ta vẫn còn là sợi dây níu kéo lại tình cảm của vợ chồng mình. Đến bây giờ, vẫn chưa có kẻ thứ ba xen vào cuộc sống vợ chồng mình… có lẽ cũng chính vì đứa con và quan trọng hơn là tình yêu chúng ta vẫn chưa chết hẳn! Anh viết những dòng này, mong em đọc và suy ngẫm. Chồng của Em
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su