Tôi kết hôn được 3 năm, hiện đang có một cậu con trai gần 2 tuổi. Chúng tôi kết hôn vì tình yêu, cũng chưa tìm hiểu nhau lâu nhưng phải nói chúng tôi cũng có cuộc hôn nhân khá bình yên. Trước khi cưới tôi anh cũng đã có một đời vợ, nhưng họ đã ly hôn trước khi tôi quen anh, vì mâu thuẫn gia đình và xuất phát của cuộc hôn nhân do mai mối không có tình yêu nên sau hơn 2 năm chung sống họ ly hôn, thời điểm ly hôn họ cũng có một cậu con trai chung lên 1 tuổi, hiện đang sống cùng cô vợ cũ. Chúng tôi kết hôn, tuy gia đình tôi ban đầu không hài lòng lắm với quá khứ của anh nhưng rồi họ cũng đồng ý cho chúng tôi kết hôn.
Khó khăn đầu tiên chúng tôi gặp phải là vấn đề tài chính chuẩn bị cho kết hôn. Vì ở quê tôi khi gả chồng đi thì nhà gái hay thách cưới, mà bản thân anh lúc đó không còn nhiều tiền vì có bao nhiêu anh gửi mẹ anh, mẹ anh lại dùng tiền đó thêm vào mua ô tô hết. mặc dù gia đình anh rất khá giả,được coi là nhất nhì ở vùng đó nhưng bố mẹ anh không cho anh một đồng khi anh cưới tôi, bắt anh tự lo lấy với lí do đã lo một lần rồi lần này không lo nữa. Từ tiền thách cưới, rồi tiền cỗ bàn, chuẩn bị cho đám cưới một mình anh lo liệu. rồi đám cưới cũng diễn ra. Chúng tôi kết hôn song thì ở cùng bố mẹ anh và 1 cậu em trai đang đi học, nhà anh còn 2 cô em gái nhưng đã đi lấy chồng rồi. Sau khi cưới là 2 vợ chồng lao vào làm ăn để trả nợ tiền vay khi cưới và dành dum để làm nhà ra riêng, sau hơn 1 năm cưới chúng tôi có một cậu con trai và cũng chuẩn bị làm nhà.
Cách đây 1 năm thì nhà chúng tôi đã làm song và dọn về đó ở, tuy nhiên sinh hoạt ăn uống mọi cái trong nhà vẫn chung với bố mẹ chồng vì ông bà bắt chúng tôi làm nhà ngay cạnh nhà ông bà, với lí do anh là con trưởng cháu trưởng của họ tộc có nhiệm vụ hương hỏa cho cả họ. nhà chúng tôi làm cũng để 1 tầng riêng cho không gian thờ cúng đó và tôi cũng bàn với anh sắm sửa bàn thờ tổ rất đàng hoàng, chúng tôi đã làm được tất cả những việc đó. Cái giỗ mà trước đây khi chưa có tôi về mẹ chồng tôi lo, nay tôi đảm nhiện, từ ngày rằm mùng một hàng tháng việc nhang khói cho tổ tiên nhà anh một mình tôi lo liệu. Có lẽ với một người phụ nữ 26 tuổi những việc đó là ngoài sức tưởng tượng, nhưng với tôi đó là một việc bình thường rồi. Mà giỗ chạp nhà anh nào có ít ỏi, thấp nhất một lần cũng mười năm mâm cỗ, cũng chẳng có ai bảo tôi phải mua cái gì, sắm cái gì, có ,mẹ chồng đấy nhưng bà mặc kệ vì bà sợ động vào bà phải chi ( mẹ chồng tôi rất chi li).
Phải nói từ ngày về làm vợ anh, làm dâu nhà anh tôi chỉ biết đi làm kiếm tiền về vun vén cùng anh và phục vụ gia đình anh. Nhớ những ngày đang làm nhà thiếu thốn, nhưng bố mẹ anh cũng mặc kệ, hỏi tiền ông bà thì ông bà bắt ký sổ nợ, trong khi ăn uống mọi cái của ông bà vợ chồng tôi phải lo. Tôi vẫn vui vẻ, giữ trọn đạo làm dâu con, chưa bao giờ có một câu nào hỗn láo với nhà chồng. Phải nói thêm bố chồng tôi tuy đã nghĩ hưu nhưng ông rất ham vui, hầu như ngày nào ông cũng có bạn đến nhà chơi và giữ họ ở lại ăn cơm. Nhiều hôm khi tôi vẫn đang trong giờ làm việc nhưng ông đã gọi tôi về cơm nước phục vụ khách khứa của ông. Cũng từ ngày lấy nhau mọi sinh hoạt phí của gia đình nhà chồng là do hai vợ chồng tôi lo . mặc dù ông có lương hưu, bà buôn bán có rất nhiều tiền nhưng ông bà không bao giờ bỏ ra một đồng nào chi tiêu sinh hoạt trọng nhà.tôi cũng không bao giờ chi li tính toán chuyện đó vì tôi nghĩ cốt mọi người trong nhà sống vui vẻ hòa thuận là được.
Chứ tiền không phải là thứ quan trọng nhất, nhưng nào đâu có được như vậy, khi tôi hết lòng hết dạ vì nhà chồng thì trước mặt họ vui vẻ với tôi, nhưng sau lưng tôi bố chồng tôi kể xấu tôi với họ hàng, làng xóm bịa đặt cho tôi không thiếu một chuyện khốn nan, hỗn láo nào. Ông bảo tôi lười, đi làm về chỉ chờ ăn, cơm không nấu, tiền không bỏ ra, đến tiền sữa của con tôi ông bà cũng phải lo, rồi trưa nào đi làm về cũng không chào ông bà ấy, toàn xách hoa quả đồ ăn ngon dấu diếm ăn một mình. Ban đầu không biết những chuyện đó tôi còn vui vẻ được, nhưng khi mọi người chính là các chú thím nhà chồng tôi và cả ông bà nội của chồng tôi nói lại với tôi ( thực ra là họ gọi tôi đến để dạy bảo, với lí do bố mẹ chông tôi không dạy nổi tôi) tôi mới choáng váng.
Bao nhiêu sự chịu đựng, bao nhiêu những vất vả của tôi đổi lại là thế này sao? Tôi vẫn không nói láo, trình bày rõ rang cho mọi người biết sự thực ra sao, rồi họ cũng dần tin tôi, hiểu và cảm thông với tôi hơn. Họ tìm hiểu, biết tôi từ ngày về làm dâu con nhà họ đã thiệt thòi như thế, vất vả như thế họ thương tôi, bênh vực tôi. Nhưng nào có yên, bố chồng tôi vẫn cứ như vậy, hễ ngồi đâu là lại kể xấu đặt điều cho tôi ở đó, cả khu phố nơi tôi sống khi họ thấy tôi, họ nhìn tôi với ánh mắt không mấy thiện cảm, tôi hiểu vì sao họ nhìn tôi như vậy.tôi buồn, uất ức nhưng tôi cũng chỉ biết để trong lòng, vì nếu có nói ra với chồng anh cũng chỉ bảo “bố mẹ già rồi, đừng chấp bố mẹ làm gì’’.
Tôi chứ chịu đựng như thế, đi làm thì lao vào làm việc, về đến nhà thì lao vào làm việc nhà , một ngày của tôi bắt đầu từ 6h sáng với việc sắm sửa bếp núc chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà rồi đi làm trưa 11h30 lại về nấu ăn cho bố mẹ chồng ( mặc dù 2 ông bà ở nhà nhưng không nấu ăn vì sợ phải bỏ tiền túi ra chi) rồi 1h15 lại quay về cơ quan làm việc, chiều lại về với đồng việc nhà đang chờ. Tuy con tôi nhỏ, nhưng ông bà không trông, tôi phải nhờ người bế, lớn hơn một chút tôi phải đi gửi trẻ vì ông bà lấy lí do “ trẻ hầu con mãi rồi, giờ đến tuổi hưởng thụ không trông cháu được’’
Vâng, không trông cháu được, là không trông con cho tôi thôi, nhưng lại đón 2 đứa cháu ngoại về nuôi, mà nào ông bà có nuôi lại vứt đấy cho tôi nuôi, tôi cũng không nói gì vẫn vui vẻ trông cháu, con tôi ăn sao chúng nó ăn vậy, mua sữa cho con tôi lại mua cho chúng. Tối đến chúng nó ngon giấc rồi mới đến lượt con tôi được đi ngủ. có lần tôi hỏi chồng “ em sống thế thì tham ăn vụng ở chỗ nào hả anh”, chồng tôi không nói gì mà chỉ cười xòa kèm theo một câu chống chế “ anh biết hết là được”. Tôi không yêu cầu chồng phải thiên vị, bênh vực tôi cãi lại cha mẹ, mong sao anh thật công bằng, anh là cái cân cho tôi và gia đình nhà anh, nhưng không.
Anh sợ động chạm đến bố mẹ anh, anh bỏ qua tất cả những uất ức của tôi. Rồi đi làm tôi hay trờ chuyện cùng một cô và một anh trong phòng về chuyện gia đình tôi, khi tôi nói với họ tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn, lại có sức để mà cố gắng hơn. Nhưng chồng tôi khi biết chuyện lại nổi máu ghen lên, nói tôi phải lòng anh đồng nghiệp đó, xúc phạm, đánh đập tôi, nói tôi ăn phải bả của anh đó ( anh này chưa vợ nhưng hơn tôi 4 tuổi ). Tuy nhiên chúng tôi không như chồng tôi nghĩ, chúng tôi chỉ là đồng nghiệp, cũng chưa bao giờ khi tôi kể chuyện nhà với anh mà anh lại có ý định phá vỡ nó mà anh luôn góp ý cho tôi cố gắng vun vén cho tổ ấm của mình, tôi cảm thấy tin tưởng và thầm cảm ơn anh , coi anh là người bạn tốt. chỉ như thế thôi nhưng tôi bị chồng coi là con đĩ.
Mặc dù chúng tôi chưa bao giờ đi uống nước, hay đi đâu cũng nhau, chỉ đến cơ quan, tranh thủ vài phút giải lao nói chuyện với nhau, tôi nhắn tin kể chuyện gia đình tôi với anh, với cô đó mong tìm được lời khuyên chân thành từ hai người mà tôi tin tưởng, coi là bạn. chỉ dừng lại ở đó nhưng chồng tôi lăng mạ tôi không có lời nào nghe lọt tai hết, anh nói tôi không bằng một con cave ở ngoài đường, có chồng rồi còn them thằng khác. Tôi thực sự uất ức, vì chồng đã không hiểu và cảm thông cùng mình trong cuộc sống. Hiện tại cuộc sống của tôi rất bế tắc, tôi không biết nên làm cách nào cho chồng tin rằng từ ngày lấy anh tôi chưa bao giờ phản bội anh, tôi chỉ có anh và con, hết lòng vì cái gia đình này? Các bạn hãy cho tôi những lời khuyên chân thành giúp tôi vượt qua khó khan này.
Tôi không muốn ly hôn vì tôi nghĩ đến tương lai của con tôi, tôi sợ cháu lớn lên thiếu đi tình cảm của cha hoặc mẹ cháu sẽ khổ. Nhưng để chịu đựng những trận đòn và những lời lăng mạ của chồng, thật sự tôi đã hết sức chịu đựng, vì ngày nào anh cũng như vậy. Xin chân thành cảm ơn mọi người !
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su