Tôi đã nhiều lần nhẹ nhàng khuyên chồng, tự kiểm điểm lại trách nhiệm làm vợ, làm mẹ, cố gắng chu toàn chuyện nhà, chuyện cơ quan và hết lòng vun vén cho gia đình, tôi thu mình với trách nhiệm làm mẹ, làm vợ trong căn nhà, không còn biết những buổi càfê, tiệc tùng cùng bạn bè. Thế nhưng những cố gắng của tôi không được chồng nhận thấy, anh càng lao vào những cuộc nhậu thâu đêm, suốt sáng, càng hoang phí tiền bạc, thậm chí nhiều lần tôi phát hiện anh chụp hình cùng các cô gái không đàng hoàng trong điện thọai, có liên lạc thân mật qua điện thọai với nhiều cô gái khác.
Tôi ghen tức, nhiều lần nhờ cha mẹ, anh chị bên chồng khuyên can nhưng đâu vẫn vào đấy. Ngoại hình tôi không kém gì, thậm chí họ hàng biết chuyện còn tiếc "hoa nhài cắm không đúng chỗ". Sau nhiều năm chịu đựng, không còn kiềm nén, tôi đã nói thẳng và bảo chồng về sống với cha mẹ ruột, chúng tôi ly thân, con trai để tôi nuôi dưỡng nhưng anh vẫn có thể qua thăm cháu bình thường.
Các bạn biết không đó là một khoảng thời gian như ở địa ngục, gia đình bên chồng cũng tỏ ra không thích tôi (vì anh bảo tôi muốn bỏ anh để làm bé nhà giàu, thật đau đớn). Tôi buồn nhưng có con trai là niềm an ủi, với đồng lương công chức tôi cũng phải nhờ gia đình mình mới lo cho con chu tòan và đàng hoàng, thời gian đầu, trong lòng tôi cũng thấy nhớ thương chồng và mong anh quay về, nhưng làm sao được một khi tôi đã "xua đuổi" anh (anh ở rể)?
Dần dần tình yêu trong tôi gần như cạn hết với chồng, tôi đã quen với cuộc sống không chồng, lấy lại thăng bằng, tôi đã soạn đơn li hôn cách đây khoảng 08 tháng và ngay khi đó con trai tôi bệnh nặng, anh cũng có vào viện chăm con nên tôi đã gác lại chuyện li hôn. Khoảng 03 tháng nay, tôi gởi cháu cho bà ngọai, và vài lần cũng nhờ bà nội (vì bà nội rất thương cháu) để đi học cao học.
Trớ trêu thay, một người đàn ông hơn tôi gần 20 tuổi, đã ly thân vợ cũng gần 20 năm nay, có 02 con, anh sống 01 mình. Người này lại đặc biệt chú ý, quan sát, thăm hỏi chuyện trò với tôi, có lẽ vì "tức nước vỡ bờ" và lắng nghe nhau, chúng tôi đã trút hết tâm sự, bên người đàn ông này trò chuyện chúng tôi như cởi mở hết những nỗi niềm, tôi được chia sẻ, cảm thấy cuộc đời lạc quan, chúng tôi rất hợp ý và tôi nhận ra rằng mình được chăm sóc, quan tâm và yêu thương đúng nghĩa.
Khi càng hiểu nhau nhiều hơn thi người này cũng tỏ tình và quan tâm tôi từng chút, và trong thâm tâm mình tôi biết mình cũng đã yêu thật sự người này. Nhưng thực tế, tôi nghĩ về mặt đạo đức không cho phép chúng tôi được tiến xa hơn vì cả hai chỉ ly thân, chúng tôi ý thức được chuyện biết đâu mọi người có thể hàn gắn lại với gia đình mình. Nhưng thời gian gần đây, chồng tôi lại có ý quay lại, tỏ ra quan tâm đến tôi hơn. Anh bảo muốn mua nhà trả góp để có thể đón mẹ con chúng tôi về, nhưng thú thật bây giờ trong tôi chỉ còn tình nghĩa với anh, còn tình yêu thương dường như tôi đã dồn hết cho người kia.
Đôi khi cứ nghĩ vì con mà hàn gắn nhưng tôi lại rùng mình lo sợ vì đã bao lần tha thứ cho chồng anh vẫn chứng nào tật nấy, sửa đổi khoảng 01 tuần thì đâu vẫn vào đấy. Nếu ở chung với gia đình dù có cãi vả thì còn nể mặt nể mũi người lớn, sau này nếu ở riêng tôi sợ tình trạng càng tồi tệ hơn khi chúng tôi lại bất đồng. Còn đối với gia đình riêng của người kia, anh vẫn rất quan tâm 02 con gái chỉ trừ vợ, nhưng tôi lại nghĩ con cái anh là sơi dây hàn gắn cha mẹ chúng, tôi sợ mình có lỗi với gia đình anh, nhưng tôi đã yêu anh mất rồi. Chúng tôi đã 01 lần quyết định chia tay nhưng làm không được. Chúng tôi có ích kỷ với con cái khi tiếp tục tiến đến với nhau? Bây giờ tôi không biết lựa chọn ra sao? Tôi thật sự rối rắm, mong các bạn cho tôi lời khuyên.
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su