nhukhanh-
Ngày tham gia: (03:24 | 13/10/2011)

Bình chọn: 1

Sự lựa chọn nào cho tôi?

(gửi lúc 11:48 15/10/2011)

Chào các bạn, Tôi là 1 phụ nữ 32t, kết hôn được hơn 6 năm và được một con trai gần 4t, đã ly thân với chồng hơn 01 năm nay (do bất chồng trong chuyện giáo dục con cái, anh thường nhậu nhẹt, lăng nhăng, đi sớm về muộn, hoang phí, không quan tâm đến gia đình, không ngày nào anh ở nhà, kể cả thứ bảy và chủ nhật, bữa cơm gia đình là cực kỳ hiếm từ hơn 05 năm nay).

Tôi đã nhiều lần nhẹ nhàng khuyên chồng, tự kiểm điểm lại trách nhiệm làm vợ, làm mẹ, cố gắng chu toàn chuyện nhà, chuyện cơ quan và hết lòng vun vén cho gia đình, tôi thu mình với trách nhiệm làm mẹ, làm vợ trong căn nhà, không còn biết những buổi càfê, tiệc tùng cùng bạn bè. Thế nhưng những cố gắng của tôi không được chồng nhận thấy, anh càng lao vào những cuộc nhậu thâu đêm, suốt sáng, càng hoang phí tiền bạc, thậm chí nhiều lần tôi phát hiện anh chụp hình cùng các cô gái không đàng hoàng trong điện thọai, có liên lạc thân mật qua điện thọai với nhiều cô gái khác.

Tôi ghen tức, nhiều lần nhờ cha mẹ, anh chị bên chồng khuyên can nhưng đâu vẫn vào đấy. Ngoại hình tôi không kém gì, thậm chí họ hàng biết chuyện còn tiếc "hoa nhài cắm không đúng chỗ". Sau nhiều năm chịu đựng, không còn kiềm nén, tôi đã nói thẳng và bảo chồng về sống với cha mẹ ruột, chúng tôi ly thân, con trai để tôi nuôi dưỡng nhưng anh vẫn có thể qua thăm cháu bình thường.

Các bạn biết không đó là một khoảng thời gian như ở địa ngục, gia đình bên chồng cũng tỏ ra không thích tôi (vì anh bảo tôi muốn bỏ anh để làm bé nhà giàu, thật đau đớn). Tôi buồn nhưng có con trai là niềm an ủi, với đồng lương công chức tôi cũng phải nhờ gia đình mình mới lo cho con chu tòan và đàng hoàng, thời gian đầu, trong lòng tôi cũng thấy nhớ thương chồng và mong anh quay về, nhưng làm sao được một khi tôi đã "xua đuổi" anh (anh ở rể)?

Dần dần tình yêu trong tôi gần như cạn hết với chồng, tôi đã quen với cuộc sống không chồng, lấy lại thăng bằng, tôi đã soạn đơn li hôn cách đây khoảng 08 tháng và ngay khi đó con trai tôi bệnh nặng, anh cũng có vào viện chăm con nên tôi đã gác lại chuyện li hôn. Khoảng 03 tháng nay, tôi gởi cháu cho bà ngọai, và vài lần cũng nhờ bà nội (vì bà nội rất thương cháu) để đi học cao học.

Trớ trêu thay, một người đàn ông hơn tôi gần 20 tuổi, đã ly thân vợ cũng gần 20 năm nay, có 02 con, anh sống 01 mình. Người này lại đặc biệt chú ý, quan sát, thăm hỏi chuyện trò với tôi, có lẽ vì "tức nước vỡ bờ" và lắng nghe nhau, chúng tôi đã trút hết tâm sự, bên người đàn ông này trò chuyện chúng tôi như cởi mở hết những nỗi niềm, tôi được chia sẻ, cảm thấy cuộc đời lạc quan, chúng tôi rất hợp ý và tôi nhận ra rằng mình được chăm sóc, quan tâm và yêu thương đúng nghĩa.

Khi càng hiểu nhau nhiều hơn thi người này cũng tỏ tình và quan tâm tôi từng chút, và trong thâm tâm mình tôi biết mình cũng đã yêu thật sự người này. Nhưng thực tế, tôi nghĩ về mặt đạo đức không cho phép chúng tôi được tiến xa hơn vì cả hai chỉ ly thân, chúng tôi ý thức được chuyện biết đâu mọi người có thể hàn gắn lại với gia đình mình. Nhưng thời gian gần đây, chồng tôi lại có ý quay lại, tỏ ra quan tâm đến tôi hơn. Anh bảo muốn mua nhà trả góp để có thể đón mẹ con chúng tôi về, nhưng thú thật bây giờ trong tôi chỉ còn tình nghĩa với anh, còn tình yêu thương dường như tôi đã dồn hết cho người kia.

Đôi khi cứ nghĩ vì con mà hàn gắn nhưng tôi lại rùng mình lo sợ vì đã bao lần tha thứ cho chồng anh vẫn chứng nào tật nấy, sửa đổi khoảng 01 tuần thì đâu vẫn vào đấy. Nếu ở chung với gia đình dù có cãi vả thì còn nể mặt nể mũi người lớn, sau này nếu ở riêng tôi sợ tình trạng càng tồi tệ hơn khi chúng tôi lại bất đồng. Còn đối với gia đình riêng của người kia, anh vẫn rất quan tâm 02 con gái chỉ trừ vợ, nhưng tôi lại nghĩ con cái anh là sơi dây hàn gắn cha mẹ chúng, tôi sợ mình có lỗi với gia đình anh, nhưng tôi đã yêu anh mất rồi. Chúng tôi đã 01 lần quyết định chia tay nhưng làm không được. Chúng tôi có ích kỷ với con cái khi tiếp tục tiến đến với nhau? Bây giờ tôi không biết lựa chọn ra sao? Tôi thật sự rối rắm, mong các bạn cho tôi lời khuyên.

webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
Noname ( gửi lúc 17/10/2011 12:23:51)
+9 điểm 
Chị nên dứt khoát với 1 quyết định của mình. Ngập ngừng thì sẽ ko đi đến đâu và suốt đời dằn vặt!
bbebaby2011 ( gửi lúc 21/10/2011 12:04:59)
+2 điểm 
chị nên đi theo tiếng gọi con tim mình. ngọc phụng
Noname ( gửi lúc 21/10/2011 10:50:40)
+3 điểm 
toi khuyen ban hay nen rut khoat voi chong minh truoc khi quyet ding con duong tiep cua ban,
Noname ( gửi lúc 25/10/2011 09:53:44)
+0 điểm 
Tôi mong Chị hãy tìm cách hàn gắn với Anh ấy. Gia đình là nơi cần cho Con Chị nhất, không ai thay thế được đâu.
Noname ( gửi lúc 25/10/2011 07:36:44)
+0 điểm 
chị hãy nghĩ tới hp của con chị. chị chỉ thực sự hp khi con chị hp. khi con cái ko trọn vẹn tc của ba mẹ thì cuộc dời chúng sẽ mãi là bất hạnh
dot ( gửi lúc 27/10/2011 12:47:23)
+2 điểm 
Chào chị,
Đêm hôm khuya khoắt thế này em chưa đọc kĩ câu chuyện của chị lắm nhưng mạo muội bình luận để bookmark vào trang của mình để ngày mai đọc kĩ hơn, em sẽ comment nhiều hơn chị nhé.
Em chỉ muốn nói về việc có quay lại với chồng cũ. Chị nghĩ rằng con chị khi lớn lên sẽ hạnh phúc trong gia đình như thế à? Chị ko nghĩ tới trường hợp con chị sẽ giống bố nó và một ngày nọ chúng cũng tổn thương người bạn đời của nó như cách chị đã làm ko vì người lớn chúng ta là gương của trẻ nhỏ ? Nếu chị gặp rủi ro trong cuộc sống, chồng chị sẽ là người có thể thay thế chị và nuôi dạy con chị như chị hay là cưới 1 người khác và người này sẽ hành hạ con chị? Nếu tương lai có quá nhiều con đường đen tối trong khi ánh sáng lại quá mong manh thì sao chị không thử chuyển sang con đường khác?
Em biết nhiều người phụ nữ Việt Nam mình thường chọn cách truyền thống là chịu đựng vì con cái. Nghe có vẻ rất cao thượng nhưng hãy nhìn vào sự thật chị nhé. Chúng ta chỉ có 60 năm cuộc đời thôi

Chị vài dòng.. Dot
Noname ( gửi lúc 27/10/2011 03:30:31)
+0 điểm 
Cảm ơn Dot,
Mình đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần lời khuyên của Dot, mình sẽ suy nghĩ lại thật kỹ vấn đề này. Nhưng Dot ạ, trong khỏang thời gian 05 năm đó, bao nhiêu là sự bực dọc và ghen tức mình phải chịu đựng và cộng với việc nuôi nấng và chăm sóc con vất vả (con trai mình thể trạng rất yếu, mình bị dọa sẩy khi mang thai và cố gắng lắm mới giữ được bé), kể cả chuyện tiền nong cũng tự mình lo lấy, đôi khi còn phải trả nợ cho chồng vì anh vay nóng bên ngòai để tiêu xài, vì mình nghĩ chồng mình mà, làm sao mình bỏ được.
Nhưng mình có thể sống lại hạnh phúc với chồng khi đã hết tình yêu thương??? Mình biết tính anh ấy không bao giờ sửa đổi được đâu vì mình đã cho anh biết bao lần. Thời gian còn lại của cuộc đời quá dài, không biết mình có chịu đựng nỗi không??? Nhưng vì con, có thể phụ nữ sẽ làm được phải không Dot? Nhukhanh
Noname ( gửi lúc 30/10/2011 10:42:30)
+0 điểm 
chị ơi e hiểu chị.nhưng e mong rằng chị hãy suy nghĩ thật kĩ không phải vì chồng chị mà vì đứa con của chị.khi lớn lên bé phải sống như thế nào khi thiếu đi tình yêu của một trong 2 người.
dot ( gửi lúc 05/11/2011 01:14:39)
+0 điểm 
Dot xin lỗi chị nhiều vì tới giờ mới đọc kĩ câu chuyện của chị. Không biết hiện tại chị như thế nào rồi ạ? Dot thấy chị phân rõ có 2 con đường như thế này:
1. Về với chồng: Bạn thân chị cũng biết rõ cuộc sống lúc đó sẽ như thế nào. Non sông khó đổi, bản tính khó dời
2. Tiến đến gia đình với anh kia
Dot không ở trong tình thế chị nên cũng ko biết người đàn ông sau này như thế nào để có thể nói nhiều lời hơn. Chị có 1 lợi thế là tự do về tài chính rồi nên chuyện nuôi con cũng dễ dàng hơn.
Chị biết không có nhiều lúc những con đường hiện ra trước mặt mình ko phải là những con đường duy nhất hiện hữu. Chị hãy tĩnh lặng sống một thời gian xem, suy nghĩ trong lúc có nhiều chuyện diễn ra như thế này rất khó phán đoán con đường nào đúng. Thời gian sẽ cho ta biết ai tốt ai không, con đường nào là chính xác.
Chị có kể chị đã có thời gian tình cảm sâu đậm với người kia đến nỗi ko thể chia tay. Dot nghĩ tốt thôi. Nếu người ta yêu chị anh ta sẽ hiểu hoàn cảnh của chị và ko hối thúc chị làm gì hết. Khoảng thời gian sống tĩnh lặng này cũng để xây dựng mối quan hệ giữa 2 người cho hạnh phúc lâu dài. Anh ta đến với chị trong lúc đau khổ không có nghĩa sẽ là người chia sẽ với chị suốt cuộc đời.
Dot
dot ( gửi lúc 05/11/2011 01:30:58)
+1 điểm 
Có thể bây giờ chị thấy cuộc sống sao dài quá nhưng Dot tính toán thế này cho chị xem nhé
60-32=28*365*24*60*60
Dot ko nghĩ thời gian là quá dài để hạnh phúc đâu chị. Khi người ta sống trong đau khổ thì cảm thấy thật khó sống nhưng rồi mọi chuyện sẽ qua. Khi người ta bước vào con đường lạ nào cũng có cảm giác lo lắng, sợ hãi nhưng nếu chị ko tìm kiếm mà quay lại với chồng mình thì có thể hạnh phúc mãi là xa vời. Chị phải sống hạnh phúc từng phút từng giây cho mình và con mình. Phải là cả 2 hạnh phúc nhé chị. Em từng hy sinh mình cho người khác nhưng cuối cùng chỉ có mình là ngồi khóc thôi nên giờ tự nhủ phải yêu mình nhiều hơn.
Noname ( gửi lúc 05/11/2011 02:16:24)
+0 điểm 
Cảm ơn Dot,
Không ngờ mình và Dot có chung 1 suy nghĩ, mình đã xin anh ta cho mình 01 thời gian (02 năm) để suy nghĩ thật chính chắn, tất nhiên anh ta đã hứa chờ đợi mình. Thực ra mình cũng muốn xem xét tình cảm của anh ta đối với mình (và cả con trai mình). Còn chồng mình hiện nay thì thôi, vẫn chứng nào tật nấy...
Hóa ra Dot cũng là người mang nhiều tâm sự à?
dot ( gửi lúc 06/11/2011 08:56:10)
+0 điểm 
Chào chị,
Mỗi người một nỗi buồn. Người duy nhất bên cạnh mình những lúc cần lại là chính mình
Hôm nay Dot đi lạc đường. Khi Dot phát hiện mình ra 1 con đg xa lạ thì quay lại gặp ngã 3. Điều lạ ở chỗ từ ngã 3 này các đg giao nhau đều cùng 1 tên. Dot học dc 1 điều rằng con đường chúng ta đi thường có những nhánh khiến ta lạc lối và mất thời gian, thậm chí ko còn đi theo đường cũ. Khi đã vạch ra mục tiêu thì phải bám lấy và chịu mất thời gian 1 tí để quay lại. Nếu ko, sẽ mãi bất hạnh.
Nếu chị muốn, chị em mình có thể trao đổi mail riêng nhé dot20072008@yahoo.com
Dot có thể không có trước màn hình vi tính khoảng 1 tuần nên có gì Dot hồi âm chị trễ tí nhé.
Dot
Noname ( gửi lúc 08/11/2011 09:41:21)
+0 điểm 
Chị à!

2con+1 con=???
Tình yêu của chị+ TY của chồng=kết hôn
Khi mới kết hôn chị có mơ ước gì?

Bây giờ có người hiểu,và tâm sự,chia sẽ thì chị vội buông tay.Khi về sống chung có đẹp được như vậy k?Con anh+con em+ con chúng mình=tan nát

Nói vui vậy thôi chứ tôi k tin chị quên người mới mà trở về lại với chồng con đâu???Đã yêu người khác rùi thì chồng con nhẹ như bong bóng bay thôi.Tôi chỉ mong sau con của chị hanh phúc về sau>Tội cho nó vì nó k định đoạt được tương lai mình.Cái gì cũng có giá riêng của nó.Chào chị!
Noname ( gửi lúc 13/11/2011 11:35:46)
+1 điểm 
Có ai là con cái của một gia đình mà cha mẹ suốt ngày cãi nhau không? Ăn cơm chan nước mắt? Không muốn về nhà? Nhà là địa ngục trần gian?
Không còn yêu thì giải thoát cho nhau cho con cái nó nhờ!!!!!! Cha mẹ không hạnh phúc thì con cái cũng không hạnh phúc. Tôi không đồng ý là phải chịu đựng vì con để sống không hạnh phúc. Tôi không khuyên chị lấy ai bỏ
ai. Nhưng tôi khuyên chị nên dứt khoát. Có dứt khoát thì lòng mình mới thanh thản. Nếu trở lại với chồng thì chị phải khóa lòng với người sau. Còn dứt khoát với chồng thì cũng đừng nên dằn vặt mình, làm lại từ đâu. Nhìn về
tương lai. Còn người sau này thì coi xem ông ấy có tốt không. Bây giờ đang yêu thì săn đón. Quan tâm!!!! Có thói hư tật xấu như chồng cũ không? Có chấp nhận con chị không? Hãy học kinh nghiệm từ ông chồng cũ. Chúc chị hạnh phúc.
Noname ( gửi lúc 30/01/2012 04:01:25)
+0 điểm 
Em chào chị, em thấy bạn dot có những lời khuyên rất chân thành, và thiết thực.
Thời gian cũng đã lâu và không biết cuộc sống của chị thế nào?
Noname ( gửi lúc 30/01/2012 04:05:43)
+0 điểm 
Chào chị,em tình cờ đọc được câu chuyện của chị. và e thấy bạn dot đã có những lời rất hay và thiết thực.Em chúc chị có cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ.
Noname ( gửi lúc 30/01/2012 04:07:21)
+0 điểm 
Noname ( gửi lúc 30/01/2012 04:07:55)
+0 điểm 
Noname ( gửi lúc 31/01/2012 06:02:53)
+0 điểm 
chi hay co len a!
Noname ( gửi lúc 01/02/2012 01:28:34)
+0 điểm 
chao ban minh hiểu tâm trạng của bạn oi sao giống chuyện mình thế!mình đang o trong trường hợp của bạn, nhưng mình la người thứ ba khác một chút là người thứ ba của chị đã có gia đình còn mình chưa có vợ!Mình nghĩ là bạn nên chọn lụa dụa vào con tim thật của bạn, bạn hay đừng bị áp lưc con cái hoặc những vấn đề khác làm anh hưởng! nếu tất cả mọi chuyện chộn lẫn với nhau sẽ làm phức tạp, hãy bình tĩnh giải quyết từng chuyện một, bản thân mình tuy chưa có con nhưng mình rất yêu cậu bé con riêng của bạn gái mình, mình chỉ nghĩ đơn giản là cậu bé sẽ hạnh phúc hơn khi tất cả đều yêu bé thật lòng, đâu phải nhất thiết phải về sống với nhau thì con cái mới hạnh phúc , khi mã hai người đã không con tình yêu, mình nói điều này mọi người sẽ lên án vi mỗi người co một quan điểm khác nhau khi một người thân của mình buồn chuyện mình yêu bạn gái mình nên bị ốm họ hàng minh nói minh la do chuyện của tụi mình gây lên, bạn gái mình cũng suy nghĩ như vậy và phân vân noi với mình am chỉ chia tay ,mình chỉ nói một câu thế này thôi chuyện ngươi thân mình bi ốm la do bệnh bệnh thì phải chữa thế thôi chuyện nào ra chuyện đó, nếu bạn cảm nhận được người đó chính là chính la bến đỗ cuối cung của mình thì hay cô lên! hãy sống la chính mình !mọi thứ la do quyết định của con người! không đúng ma cung chăng sai miễn sao la mình yêu hết mình hạnh phuc sẽ mỉm cười !chúc bạn hạnh phuc :)
Noname ( gửi lúc 01/02/2012 01:52:26)
+0 điểm 
chao ban minh hiểu tâm trạng của bạn oi sao giống chuyện mình thế!mình đang o trong trường hợp của bạn, nhưng mình la người thứ ba khác một chút là người thứ ba của chị đã có gia đình còn mình chưa có vợ!Mình nghĩ là bạn nên chọn lụa dụa vào con tim thật của bạn, bạn hay đừng bị áp lưc con cái hoặc những vấn đề khác làm anh hưởng! nếu tất cả mọi chuyện chộn lẫn với nhau sẽ làm phức tạp, hãy bình tĩnh giải quyết từng chuyện một, bản thân mình tuy chưa có con nhưng mình rất yêu cậu bé con riêng của bạn gái mình, mình chỉ nghĩ đơn giản là cậu bé sẽ hạnh phúc hơn khi tất cả đều yêu bé thật lòng, đâu phải nhất thiết phải về sống với nhau thì con cái mới hạnh phúc , khi mã hai người đã không con tình yêu, mình nói điều này mọi người sẽ lên án vi mỗi người co một quan điểm khác nhau khi một người thân của mình buồn chuyện mình yêu bạn gái mình nên bị ốm họ hàng minh nói minh la do chuyện của tụi mình gây lên, bạn gái mình cũng suy nghĩ như vậy và phân vân noi với mình am chỉ chia tay ,mình chỉ nói một câu thế này thôi chuyện ngươi thân mình bi ốm la do bệnh bệnh thì phải chữa thế thôi chuyện nào ra chuyện đó, nếu bạn cảm nhận được người đó chính là chính la bến đỗ cuối cung của mình thì hay cô lên! hãy sống la chính mình !mọi thứ la do quyết định của con người! không đúng ma cung chăng sai miễn sao la mình yêu hết mình hạnh phuc sẽ mỉm cười !chúc bạn hạnh phuc minh hiện tại đang buốn nhưng mình luôn hy vọng và cố gắng vào tương lai du kết quả thế nào đi nũa minh cung vui vi minh đã yeu đươc yeu và điếu đó đáng cho mình phấn đấu !
Noname ( gửi lúc 13/02/2012 12:33:59)
+0 điểm 
Chị à! cũng là phụ nữ với nhau nên tôi nghĩ, ngay bây giờ chị cảm thấy chị còn trẻ và công viecj tốt nên mới suy ngĩ thế thôi! ko ai thương yêu con mình bằng chính cha của nó! nếu còn chịu đựng nhau được thì chị hãy cố gắng! con ko thể thì chị cứ quyết định định đi, đừng hối hân sau này là được! chúc may mắn. Tường Chi- ĐakLăk
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài trước
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 9 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 22 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 33 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 21 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 15 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 40 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 31 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 40 comments
redcat2412  (12:42 | 14/02/2012)
sotroidadinheya  (12:53 | 20/02/2012)
Tim tôi đang vụn nát   - 20 comments