kieupham-
Ngày tham gia: (12:23 | 05/08/2011)

Bình chọn: 1

Tôi không có niềm tin để sống !

(gửi lúc 11:33 16/10/2011)

Hiện nay tôi vô cùng cô độc. chỉ liên lạc duy nhất với 3 người là mẹ, em họ và bạn trai. mẹ thì không ở cùng, bạn trai đi làm, vài ba bữa lại gặp, nhưng dạo này thường hay gây gổ.

Chào các bạn ! Tôi không xin mọi người kiên nhẫn đọc hết, nhưng nếu ai đồng cảm hoặc hiểu vấn đề của tôi, xin hãy chia sẻ cùng. Bởi tôi đang vô cùng tuyệt vọng, thường xuyên nghĩ đến cái chết... Hiện tại tôi đã rơi vào trạng thái mất niềm tin vào cuộc sống một năm rồi kể từ ngày thất nghiệp sau khi tốt nghiệp ĐH. Thật ra, tôi vốn đã hay chán nản và hay khóc một mình từ rất lâu rồi, không biết là bao lâu. Thuở nhỏ tôi là một đứa bé thông minh lanh lợi, học hành cho đến năm 11 luôn thuộc top đầu của lớp và là lớp chọn của trường điểm nữa, vô cùng năng động, ngạo mạn và hiếu thắng. Gia đình, bạn bè và cả bản thân tôi nữa tin tưởng vào tương lai sáng lạng của tôi...

 Nhưng thuở nhỏ tôi đã không bình thường về cảm xúc, tôi hay khóc một mình vào buổi tối, hay làm thơ viết truyện chỉ để mình đọc thôi. Tôi hay cười, nói rất rất nhiều, nhưng chưa bao giờ vui thật sự. Gia đình không giàu có, cha mẹ không nghề nghiệp ổn định. Trước tôi còn có 3 anh chị cùng mẹ khác cha nhưng không sống cùng. Sau tôi là một em trai. 10 tuổi, cha mẹ ly dị. Ba tôi về nhà nội ở. mẹ tôi nuôi hai chị em tôi. Tôi vẫn rất thương ba, dù đôi khi mẹ tôi hay đay nghiến, trách móc ba, dù ba không hề chu cấp cho chị em tôi. Ngược lại, nhà nội tôi cũng không thích mẹ, nhất là ông nội, luôn nói xấu mẹ khi gặp tôi. Tôi vẫn thương ba, cho đến khi ba lấy vợ, người vợ có học, trẻ hơn ba 12 tuổi, nhưng lại ích kỷ, tính toán, luôn kiếm chuyện gây gỗ khi ba về thăm chúng tôi, hay chúng tôi qua nội thăm ba. Rồi cách đây 3 năm, tôi đã chủ động cắt đứt quan hệ cha con. Ba tôi năm ngoái đã sinh thêm đứa con trai, và tuyên bố chỉ muốn con trai, ghét con gái... Tôi hận, tôi muốn sẽ kiếm được nhiều tiền, nuôi mẹ, và quay trở về nội lên mặt với gia đình ấy (từ ngày đó tôi cũng không ra nội nữa).

Thế nhưng, mọi việc không như tôi mong muốn. Tôi ra trường với tấm bằng Thực phẩm loại khá, nhưng lại không muốn làm việc liên quan đến ngành này, tôi muốn chuyển ngành. Thật ra, tôi có tìm thử nhưng không ở đâu tuyển cả. Tôi đi học thêm Marketing ngắn hạn vì nghĩ là sẽ có thêm cơ hội việc làm, học tiếng Anh, rồi thi Toeic điểm cũng cao... Nhưng dường như sự đầu tư của tôi không đem lại kết quả gì cả, học xong Marketing, tôi thấy mình không thể làm việc được. Đi xin việc gì cũng không xong. Ngoại hình rất kém. Chỉ cao 1.48m nặng 36kg thôi. Tôi lại không muốn ảnh hưởng đến mẹ, vì mẹ đã kì vọng vào tôi nhiều lắm. Tôi đã hứa là sẽ kiếm nhiều tiền, mẹ cứ yên tâm. Nhưng một năm qua, mẹ tôi chờ đợi, tôi vẫn không đem đến cho mẹ sự an ủi nào cả. Bạn bè tôi đều đi làm cả, cũng trái ngành thôi, đứa 5 tr/tháng, đứa 10tr/tháng... Chỉ còn tôi... Tôi không biết tiếp theo phải làm gì, vì có nghĩ cũng không có động lực làm, tôi không còn tin vào mình nữa. Đi học tiếp ư. ngày tốt nghiệp xong tôi đã mượn mẹ hơn 10tr học Marketing.

Bây giờ chưa trả đã xin tiếp. Tôi xấu hổ bản thân quá, không dám xin tiền mẹ cho bất cứ việc gì, đi dạy thêm kiếm ngày 2 bữa, thiếu trước hụt sau (vì tôi không ở cùng mẹ mà ở trọ cùng em họ, nhưng không phải trả tiền nhà). Người quen ai gặp cũng hỏi han công việc, tôi sợ quá, không dám về nhà, hay đi gặp họ hàng. Mẹ tôi đã rất tự hào về tôi, nay biết tôi thế này người ta cười mẹ tôi mất... Đêm nào cũng buồn chán, cũng khóc, luôn nhìn thấy hình ảnh mẹ buồn rầu, vất vả, nghĩ đến cái chết rồi thôi, vì mẹ sẽ ra sao. Thằng em thì mất dạy, các anh chị từ nhỏ không sống cùng mẹ nên cũng không yêu thương mẹ nhiều. Tôi chết mẹ cô độc lắm. Nhưng tôi không còn niềm tin sống nữa. làm gì cũng chán. Không biết phải diễn tả thế nào cho mọi người hiểu, cảm giác giống như là bị trầm cảm vậy, không vui thú trong bất cứ việc gì, lâu lâu lại khóc. Mỗi sáng tôi không muốn thức dậy, vì tôi biết sẽ lại là ngày buồn chán.

Hiện nay tôi vô cùng cô độc. chỉ liên lạc duy nhất với 3 người là mẹ, em họ và bạn trai. mẹ thì không ở cùng, bạn trai đi làm, vài ba bữa lại gặp, nhưng dạo này thường hay gây gỗ, em họ về quê nghỉ hè, nếu ở trên này thì cũng đi học rồi đi chơi đến tối mới về. Thật ra, vì bất đắc dĩ phải liên lạc, chứ tôi không muốn gặp ai cả. Nếu một người mất hết niềm tin vào cuộc sống nhưng không thể chết  thì có thể đi tu không? Dù tôi không tin vào thần linh, nhưng lại cảm thấy cuộc sống của các tăng ni thật tốt, không bon chen, không thù hận... Tôi chân thành cảm ơn ai đã đọc được đến đây những dòng tâm sự của tôi. Có thể bạn cũng không hiểu tôi nói gì và  muốn gì, bởi bản thân tôi cũng không hiểu mình muốn gì nữa...

webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
minhtuyen30 ( gửi lúc 16/10/2011 01:25:52)
+0 điểm 
chào bạn! mình đã đọc qua những lời tâm sự của bạn mình rất đồng cảm với bạn mình chỉ mong dù bạn có gặp hoàn cảnh như thế nào thì bạn hãy luôn tự tin vui vẽ nha!
minhtuyen30 ( gửi lúc 16/10/2011 01:30:03)
+0 điểm 
Đừng nên như vậy mình mong ban sẽ luôn vui hãy tìm cho mình một công việc nào đó làm trước nha bạn,rùi có cơ sở thì mình sẽ tìm công việc tốt hơn phù hợp với mình, mình hiện tại vẩn đang học chưa có việc làm..nhà mình thì cũng nghèo lắm..nhưng hãy hứa với mình nha luon tự tin vào chính mình !
minhtuyen30 ( gửi lúc 16/10/2011 01:33:17)
+0 điểm 
mình mong lần sau mình có vào online thì sẽ gặp bạn với một tâm trạng vui vẽ, hồn nhiên ,yêu cuộc sống! mong mọi điều may mắn sẽ đến với bạn! mình tên minh tuyển..mong bạn sẽ luôn thành công trong cuộc sống ! mến chào bạn!
minhtuyen30 ( gửi lúc 16/10/2011 01:36:29)
+0 điểm 
mình cũng ít online lắm hôm nay vào trang wed gặp những lời mà bạn tâm sự mình rất buồn..và mong bạn đừng như vậy nũa nha! chào bạn!
lynkra ( gửi lúc 16/10/2011 02:03:29)
+0 điểm 
ko lạc quan, không tự tin vào bản thân thì ko làm được gì đâu bạn ạ! cố lên nhé! bạn đi tu thì ai chăm sóc cho mẹ bạn đây? bạn ko thương mẹ bạn sao? đi tu chỉ để trốn tránh cuộc đời thôi, t nghĩ bạn sẽ tu ko thành đâu.
nếu có thời gian bạn xem cái này nhé! mất 1h08 phút thôi nhưng mong bạn nhận ra được điều gì đó có ích http://www.youtube.com/watch?v=iKG7JZO13-Y
chúc bạn sớm lấy lại tinh thần nhé!
Noname ( gửi lúc 16/10/2011 08:45:12)
+0 điểm 
cố lên bạn nhé, mình nghĩ bây giờ bạn nên tìm việc gì đó để làm, làm việc bạn sẽ ko có thời gian buồn nữa, có rất nhiều việc bạn có thể làm đc và xin cũng dễ
làm đúng ngành của mình cũng đâu có sao, bạn cố gắng lên nhé. chúc bạn may mắn
Noname ( gửi lúc 17/10/2011 07:54:38)
+0 điểm 
chao bạn thực sự khi dọc những dòng tâm sự của bạn mình thấy có sự đồng cảm was,vì mình cũng đang rơi vào tình trạng như bạn vậy
minh khó xử mình muốn chết nhưng nghĩ đến mẹ minh lai thôi
mình chẳng mún sống làm j nữa
mỗi ngày là một nỗi buồn voi minh
nhưng rồi sao đay?
minh vẫn pải sông nhiều khi mình cung nghi đến việc đi tu nhung rồi minh nghi se không tồn tại nổi
và cho đến gjo mình vẫn phải sống
mình thay vì ở nhà buồn rầu mình đã vừa di học vừa đi làm thêm để không còn thời gian nghi tới những diêu không vui những bất hạnh trong cuộc sống nua
thời gian cho chúng ta dang còn dài
vi thế bạn dduengf nản bước
Bạn và mình cùng cố gắng nhé
Noname ( gửi lúc 17/10/2011 09:38:02)
+0 điểm 
Mình cũng đang thất nghiệp đây bạn ơi! gia đình mình cũng nghèo, bố mẹ thì nhiều tuổi rồi. Mình cũng nản lắm, mối sáng dạy mình không muốn dậy nữa vì mình biết hôm nay lại một ngày chán nản với mình. Tiền không có, tình cũng không có, công việc thì không
Mình muốn chết mất. Lúc nào mình cũng tự hỏi không biết bao giờ mình mới yên ổn đây. Mình luôn không gặp may mắn trong mọi hoàn cảnh và mọi lĩnh vực. Lúc này đây mình thật sự tuyệt vọng
Noname ( gửi lúc 18/10/2011 02:17:29)
+0 điểm 
mình có 1 câu nói ma mình tâm đắc nhất muôn chia sẻ với bạn " bởi vì con ngươi ko biết trc tương lai nên mới có hy vọng và ươc mơ " ai biết được ngày mai sẽ thế nào đúng ko bạn.mình cũng giống như ban thoi .ngày nào cũng nói rất nhiều trc ban be nhung dau ai biết mình lại bị trầm cãm chứ .ngày nào mình cũng cười thật nhiều nhưng vẫn muôn tự sát và chán nãn cuộc sống này cho đến khi mình đọc đc câu nói này đấy .mình vẫn sống như thế cho dù biết la giả tạo nhưng biết đâu dc .có khi mình lại hạnh phúc hơn nhũng người đã từng hạnh phúc thi sao
Noname ( gửi lúc 18/10/2011 10:56:52)
+0 điểm 
cuộc sống là vậy! hãy nghĩ cho "mẹ". cần gì và như thế nào! đó chính là động lực tốt nhất giúp bạn thành công!
chutchi ( gửi lúc 18/10/2011 10:58:51)
+0 điểm 
co ve khong kha quan ban ah`! neu ban ko kiem duoc viec nay thi danh thoi gian di day them. kiem thu nhap...hay hoc them..dung lo lang.that ra toi cung hoc thuc pham nhu ban vay..nhung may man, toi giao tiep kha nhieu` va ban be` toi cung tot kha dia vi..dung` tu tin...toi xin ban..ban dang nhan chim ban do
Noname ( gửi lúc 19/10/2011 11:10:14)
+0 điểm 
Minh biet ban dang mat phuong huong,nhung moi nguoi ai trong cuoc doi cung phai doi dien,nhat la tu hai ban tay trang ban ah...hay binh tinh ,ban hay suy nghi ve nhung nguoi ban thuong yeu nhat va hay nghi rang ho dang rat can ban,ban hay lam lai tu bau,bang nhung cong viec nho nho truoc..chuc ban thanh cong
Noname ( gửi lúc 19/10/2011 08:41:08)
+0 điểm 
ban ah minh cung dang nhu ban ne,dang muon chet day dang muon chet o mot noi khong ai tim thay nhu tren sao hoa chang han.minh cung kha bat hanh day,cha mat luc 7 tuoi,nha thi ngheo,chi gai thi nghich ngom,me phai ganh vac nuoi minh di hoc day.minh cung dang muon chet,cung ngoi khoc mot minh,cung chan nan vi chang lam duoc gi cho me day lai con lam ganh nang lon cho gia dinh nua.bay gio co duoc uoc dieu gi thi minh cung chi uoc minh khong co mat tren the gian nay thoi.cuoc doi khon nan lam,ban co tin khong minh la con trai day,minh yeu duoi ve mat tinh than lam.neu muon ban hay add yahoo cua minh vao nhe minh mong se duoc tam su voi ban hang ngay:Boy_satthu2006
Noname ( gửi lúc 19/10/2011 09:04:31)
+0 điểm 
..
CunYeuAnh ( gửi lúc 25/10/2011 01:23:08)
+0 điểm 
Bạn ah! thực sự mình và bạn chẳng khác j nhau là mấy
Trách nhiệm với gđ, trách nhiệm với bản thân ...
Mình cũng đã mất 1 năm trời để đi xin việc, cũng dáng người nhỏ bé như bạn, cũng đã từng nghĩ đến cái chết, và cũng đã từng vô cảm với mọi thứ ...
Mình cũng là người bi quan như bạn ...
Tôý nhất bi giờ bạn lên tìm ai đó để tâm sự, những người đã đứng tuổi, họ sẽ khuyên bạn những điều bổ ích ...
Còn chuyện công việc, nếu ko xin đc việc theo ý mình, thỳ bạn thử tìm những công việc khác xem, lương thấp tý nhưng lại con niêm vui, với lại mình đc gặp mọi người mình sẽ đỡ ... với những ng bạn kể lương họ 5tr,10tr ... biết đâu đc đấy, mình có ở đấy đâu mà biết lương cửa họ thế nào, họ nói thế thôi
Còn chuyện của mẹ, mẹ lúc nào cũng muốn con giỏi đó là quy luật chung rồi,nhưng mẹ ko bao giờ muốn con cái mình khổ cả, bạn hãy tâm sự với mẹ xem, sẽ tìm ra đc giải pháp, bời vì người lớn lúc nào cũng có kinh nghiệm hơn chúng ta ...
Cố gắng lên bạn nhé
Buồn thỳ add nick mình nc nhé matbuon2412
Noname ( gửi lúc 30/10/2011 08:57:34)
+0 điểm 
Bạn ah, mình muốn nói với bạn rằng bạn còn may mắn hơn mình đấy, mình cao 1m40 và nặng 36kg thôi. Mình không phải là đứa thông minh, không xinh đẹp, không có gì hêt, mình cũng chỉ học được trung cấp thôi. Ngày mình học ra trường cũng xin việc làm khắp nơi nhưng không có chỗ nào nhận, họ từ chối mình vì ngoại hình của mình,nhiều lúc mình cũng khóc và tự ghét chính mình, nhưng không vì thế mà mình nản lòng, mình không muốn phụ thuộc vào gia đình mình. Mình đã đi làm những công việc mà mình có thể làm để kiếm tiền dù không đúng ngành mình học. Sau 3 năm thì giờ mình đã tìm được công việc đúng ngành và vừa ý tại 1 công ty lớn. Cuộc sống này công bằng lắm bạn àh, sự cố gắn thì sẽ được đền đáp xứng đáng thôi. Bạn hãy hi vọng tương lai tươi sáng sẽ đến với bạn. Bạn hãy chia sẽ với mẹ bạn và người thân bạn bè. Chúc bạn thành công…
aries2303 ( gửi lúc 07/11/2011 06:34:34)
+1 điểm 
Bạn àh, chắc bạn cảm thấy tốt hơn khi được mọi người an ủi rồi đúng không? thật sự khi kể ra thì mình mới biết mình không phải là người duy nhất gặp vấn đề đó.
Hoàn cảnh mình cũng không hơn gì bạn. Tốn bao nhiêu thời gian đi học, cuối cùng nhận ra mình không thích hợp với ngành mình đã chọn. Thật bối rối, trăn trở biết bao khi gia đình khó khăn, cha mẹ đã già yếu, nhiều lúc nghĩ lại thấy thật có lỗi. Mình cũng muốn chết đi cho xong mọi chuyện.
Nhưng bạn hãy nghĩ lại đi, mình xứng đáng với kết thúc như vậy sao? Tất cả những đều đó đâu phải hoàn toàn do lỗi của mình. Rồi mẹ sẽ ra sao đây? Họ sẽ cảm thấy nhẹ nhõm với sự ra đi của bạn chứ??? Cuộc sống là vậy , không chỉ mình hay bạn mà rất nhiều người khác cũng phải trải qua cảm giác bơ vơ, lạc lõng giữa cuộc đời và rất nhiều người đã vượt qua được.
Cố lên. You are not alone
Noname ( gửi lúc 22/11/2011 11:46:10)
+0 điểm 
Xin chào. Tôi thật sự là không thể an ủi hay nói chuyện tình cảm với bạn được. Vì tôi nghĩ cuộc sống này không ai cho không mình cái gì cả. Tất cả mọi người nói trắng ra khi có được 1 công việc thì trình độ có thể cao đến đâu nhưng hầu hết đều phụ thuộc vào các mối quan hệ trong xã hội. Bạn có thể thấy cuộc đời này thật sự là bạc bẽo, nhưng nếu suy nghĩ đơn giản đi thì bạn chỉ cho người ta cảm thấy thoải mái 1 chút trong cuộc sống với những câu đùa nhẹ nhàng, những lời chào hỏi ...... mà cái bạn nhận được lại là 1 công việc rất quan trọng với bạn. Vậy tôi nghĩ là rất đáng.
- Cái đầu tiên tôi muốn nói là con người không thể sống mà không quan hệ với xã hội được, điều đầu tiên tôi khuyên bạn nên đi kết bạn, nói chuyện với 1 số người tâm đầu ý hợp để cảm thấy thật thoải mái
- Cái thứ 2, có những người khuyết tật, trẻ em nhà nghèo mà vẫn có thể vượt qua khó khăn vượt lên chỉ bằng 1 đôi chân và những bát cơm nguội lẫn muối vừng nhưng họ vẫn có được công việc kiếm ra tiền, có thể chi trả cho bản thân và gia đình . Nếu bạn không thể bằng họ, ít nhất là luôn cố gắng không ngừng nghỉ thì thật sự không có công việc nào phù hợp với bạn cả ngoài việc ngồi khóc đám ma
- Cái thứ 3, không phải ai cũng hoàn hảo từ khi sinh ra cả. Họ mà bạn đang nhìn thấy không đơn giản là cái vẻ bề ngoài mà họ tạo ra. Tất nhiên cũng có nhiều người được gia đình lo tận đến chân răng từ bé đến lớn nhưng tôi chắc chắn rằng không dưới 60% số người tự tạo dựng mối quan hệ, cố gắng đến không suy nghĩ đến bản thân để được như ngày hôm nay mà bạn đang nhìn thấy. Và lúc mới đầu thì họ cũng chả khác gì bạn bây giờ cả. Bạn có nghĩ nhiều người còn bi đát hơn bạn k ?
Hãy suy nghĩ về quyết định của bạn, bạn nên nhớ thật kĩ bây giờ bạn phải chịu trách nhiệm về quyết định dẫn đến tương lai của mình, nếu không muốn nói thêm là còn nhiều người nữa. Bạn mai sau thế nào là do bây giờ cố gắng của bạn được bao nhiêu thôi :) Thân
thoconbuon ( gửi lúc 14/12/2011 04:45:53)
+0 điểm 
cuoc doi sau nay cua ban co tot hon hayla toi te la do o noi ban.phai y chi kien cuong len.minh co dc com an ,ao mac ,dc song tren doi nay la that su hanh phuc roi do.co rat nhieu nguoi muon song them 1 ngay ma khong duoc.co nhung em be phai chiu con dau quan quai hang nay do ma ho van vui ve lac quan hanh phuc.minh noi thi de lam nhung that su chuyen cua minh con toi te hon.luc nao minh cung nghi den cai chet nhung minh khong can dam de chet.neu ban song het long voi chinh minh thi sau 2 nam nua minh bao dam ban se cam on ban than minh da nhan ra do.tin minh di,ok?
Noname ( gửi lúc 14/12/2011 08:29:52)
+0 điểm 
minh dọc xong và thấy pạn thạt là pế tắc.
nhủng pạn dừng nghĩ minh có tấm bằng là pai có công việc đại khái là khá tốt gì đấy.
pạn hãy nghe diễn giã quách tuấn khanh nói vài điều đi.
mình cũng piết khi chán nãn là mọi thứ xung quanh ta không dám quan tâm đến.
nhung pạn hãy thực tế đi.
pạn có tài hơn cỏ khối người đấy.
nếu pan sử dụng đúng tài năng của mình.còn không những tấm pằng kia do pạn siêng năng học hành thoi.chảng có gi hơn những người không siêng năng nên khong có tấm pằng như pạn.
pạn càng nghĩ mình pế tắc thì những pế tắc sẽ gần pạn.
pạn càng nghĩ mình hạnh phúc vương lên thì những hạnh phức sẽ gần pạn hơn.
nhưng pạn vẫn có người yêu bên cạnh mà.
và pan nên dẹp bớt những sĩ diện xung quanh đi.
mình không rãnh dể ghi những lời này.nhưng giúp đỡ người khác mình sẽ trỏ nên hạnh phúc hơn.mặc dù chưa đươc người ta đền đáp/
chúc pạn tìm đường đi mới.
tuanthanhdatsg ( gửi lúc 20/12/2011 03:23:12)
+0 điểm 
Khi bạn viết lên bài viết như thế nầy, bạn đã thật sự suy nghĩ kỹ về những gì mình viết chưa?. Có nhìn nhận cuộc sống xung quanh bạn một cách tường tận chưa. Một sự tự kỷ ám thị. Cứ cho là mình khổ nhất, khó khăn nhất. Mà không sợ những ngưởi khổ hơn bạn không biết đến mạng internet là gì.họ cười chê bạn.
Hãy nhìn cho kỹ vào cuộc sống của mình và đem ra so sánh với hoàn cảnh của những người dưới mắt của bạn. Báo đài vẩn phổ biến hằng ngày
Những dứa trẻ cơ nhỡ ,không cha không mẹ, không có nhà không được học hành đến nơi đến chốn. Hay những người xin ăn, người tàn tật họ làm đủ nghề để sống .từ bán vé số V.v…
Sự trãi nghiệm cuộc sống của bạn thật nghèo nàn. Tự kỹ ám thị cho là mình đã khốn cùng , tuyệt vọng, nghĩ đến cái chết. Hèn nhát không dám đối diện với sư thật,
Cái phũ phàng cô độc của bạn có bằng người khác chưa. Xin lỗi, bạn dược có gia đình có ăn học. Mói có tí xíu khó khăn mà đã than vãn nghĩ đến cái chết. Xấu hổ với mọi ngươi. Cái tôi của bạn, ta dây tốt nghiệp đại học, bằng này kia. Tự cho mình thế này thế khác.
Rồi lấy đó làm buồn. chán nản, muốn tìm đến cái chết.
Bạn đã qua thời sinh viên, bạn có thấy cảnh sinh viên, trí thức tương lai ăn mì gói không có tiền mua Gas nấu nước sôi để ăn, phải ngâm mì bằng nước lạnh để ăn chưa, họ đi đánh từng đôi giày kiếm tiền ăn học trang trải cuộc sống, không có đủ tiền đóng nhà trọ, có bạn thân gầy gò ốm yếu. Đẩy từng xe rau nơi chơ đầu mối.. và biết bao nhiêu công việc khác. Họ còn khổ hơn bạn nhiều lần. Nhưng họ vẫn học vẫn sống và làm việc hàng ngày. để có tiền trang trải cho việc ăn học. Bạn còn hơn họ nhiều lắm….
Tôi không có bằng đại học. Cái chữ của tôi bắt đầu từ bình dân học vụ.( gọi là lớp mù chữ) từ đó tôi đi lên , bằng hai chân của tôi tự học và đi làm từ rửa chén , bưng bê cho đến quết dọn nhà xí. Vác từng bao hàng nơi bến cảng, để phụ mẹ nuôi 2 em ăn học, Rồi dắt nước chuyển mình, bao công trình mọc lên, tôi lại tự mày mò cái nghể cửa sắt , từ chính bộ cửa của nhà mình, rồi mua sách vở tự học, tự mày mò nghiên cưu, vừa làm vừa học, rồi củng làm được như ai,., Tôi củng bước dần đến sự thành công trong cuộc sống. rồi bằng sự chăm chỉ tôi cùng đã tạo cho mình một sự nghiệp dù không bằng ai. Nhưng tôi vẫn tự hào thành phố này củng có sự đóng góp của tôi với bao công trình. Tôi còn khổ gấp trăm lần bạn. Tôi vẫn sống. tôi luôn nhìn xuống để tự an ủi ngước lên để phấn đấu bằng sự cố gắng và nghị lực. Tin tưởng vào cuộc sống vào mọi người.
Tôi chân thành khuyên bạn.
Xã hội này không dành cho một riêng ai. Đồng tiền khắp nơi. Trong xã hội Phải vận dụng thế nào để nó vào túi mình, sống lương thiện hòa đồng với mọi người, học hỏi những cái hay cái tốt, rồi tự mình lọc ra, tư tìm lối đi riêng. định hướng tương lai, ngày hôm ta chưa thực hiện được, hãy gác lại. Sau này hãy Ta tìm cái ăn, cái lo cho gia đình nghể gì không quan trọng. Nghề không xấu chỉ có người xấu. Bạn không quan hệ với mọi người thì làm sao giúp bạn được Dẹp bỏ cái mặc cảm tự ti cù lần của bạn đị, ngó xuống để mà sống, ngó lên để tìm hướng cho mình. Hãy đứng lên đôi chân của bạn vẫn bước hằng ngày đấy thôi, có điều phải bước thế nào cho đúng. Chân ta bước, tay ta làm, đầu ta suy nghĩ hãy vững tin vào ngày mai.
Chết là hèn nhát. Mắc tội với người thân của bạn. dù bạn là trai là gái củng thế. là một con người bạn đã tư đánh mất phần người trong bạn, hãy lấy cái tri thức của bạn học được ở nhà trường cộng những cái diễn ra hằng ngày trong cuộc sống mà sáng chế cho mình loại thực phẩm để sống nhé.
Cố gắng lên dẹp bỏ sự tự ti. hòa đồng với mọi người. không sợ người khác chê cười mình. Hãy cho họ thấy bạn làm dược gì cho người thân, gia đình và xã hội.. bao nhiêu “Đại gia” của đất nước này giàu trong trứng, xin lỗi bạn đa phần họ củng là người nghèo và khổ hơn bạn. Học dốt hơn bạn trong tay có tiền tỉ, chì biết ký mỗi cái tên mà họ đã làm ra bao diệu kỳ cho xã hội, giúp đỡ cho những cảnh nghèo khó. Tôi tin bạn cũng sẽ làm được dù không bằng họ thì bạn cũng đáng tự hào là mìn
tuanthanhdatsg ( gửi lúc 20/12/2011 03:25:03)
+0 điểm 
viết tiếp >>>

làm được điều gì đó cho bản thân và cho gia đình. Còn nếu quá bế tắt hãy gửi thư đến đài truyền hình Vĩnh Long xin anh Quyền Linh giúp cho bạn chương trình 1 phút 30 giây tìm một cưu cánh cho mình.
Cuối cùng tôi củng xin lỗi tất cả các bạn đã có và tình cờ đọc bài viết của tôi vì tôi ít chữ, văn dốt chữ xấu viết sai chính tả đừng trách phiền gì tôi. Chỉ vì quá bức xúc khi vô tình đọc bài biết này của bạn “Kieupham”
tuanthanhdatsg
Noname ( gửi lúc 25/01/2012 10:26:44)
+0 điểm 
Noname ( gửi lúc 25/01/2012 10:33:30)
+0 điểm 
Cuộc sống là như vậy đó bạn à. Đôi lúc may mắn không khi nào đến với mình cả dù một lần thôi. Mình cũng từng như bạn, cũng học ngành mà mình không yêu thích nhưng lại không giám thay đổi mình, công việc thì lận đận và không việc gì ra việc gì cả, có lúc mình đã khóc thật nhiều khi vẫn còn ngữa tay xin tiền bố mẹ khi mà bản thân đã tốt nghiệp rồi và cũng rất nhiều lần nghĩ đến cái chết và muốn tìm một cái chết thật thanh thản... Nhưng bạn ạ, suy đi nghĩ lại nếu mình làm như vậy thật thì quả là bất hiếu, công cha mẹ nuôi đến chừng này mà lại bỏ ra đi như thế thì thật là bất hiếu, nghĩ đến điều này tôi lại cho rằng mình đang được ông trời rèn dũa đưc tính kiên cường hơn trong cuộc sống. Chúc bạn luôn vui vẽ nha, hi vọng năm mới sẽ mang lại thành công cho cả mình và bạn nữa
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
Các bài trước
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 53 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 57 comments
redcat2412  (12:42 | 14/02/2012)
sotroidadinheya  (12:53 | 20/02/2012)
Tim tôi đang vụn nát   - 37 comments
lonely5564  (12:48 | 24/02/2012)
PeaceSoul203  (01:48 | 25/02/2012)
Tha thứ hay Hận thù???   - 42 comments
noson  (02:19 | 27/02/2012)
tieuyentu26  (11:49 | 28/02/2012)
kevosan  (11:16 | 10/03/2012)
Tâm sự với ai???   - 26 comments
lakoem  (12:36 | 09/03/2012)
Nghiện Sex và thủ dâm   - 61 comments
DiepAnh09  (11:27 | 17/03/2012)
Người tình một đêm   - 33 comments
thachhan2012  (05:06 | 19/03/2012)
yeunguoi008  (11:08 | 18/03/2012)
Tam_su_doi_toi  (03:31 | 02/04/2012)
blindlove  (07:08 | 10/04/2012)
xindunghoitaisao  (03:42 | 11/04/2012)
dinhhangcdts  (05:19 | 11/04/2012)
Mẹ vợ và con rể   - 26 comments
cluclac  (09:53 | 16/04/2012)
hinhanh68  (01:20 | 17/04/2012)
chendi  (12:21 | 21/04/2012)
mirsvu  (01:13 | 26/04/2012)