QUADENdt-
Ngày tham gia: (10:48 | 27/05/2010)

Bình chọn: 1

Khoảng trống trong tâm hồn

(gửi lúc 09:47 30/07/2010)

Hàng ngày các chủ nợ tới nhà chửi mắng ba mẹ tôi không biết bao nhiêu lần.

Như có một cái gì đó trong tâm thức của mình, cố tìm xem nhưng không thể nào nhận diện được nó. Nó giống như là một nỗi niềm, có lúc nó như một ngọn lửa thiêu đốt, thúc dục, nó luôn biến đổi hình dạng, có lúc tự ti mặc cảm và có lúc nó tự trọng thái hóa. Nó làm cho mình nhiều lúc muốn hét lên thật to hay muốn dùng nắm đấm đấm vào tất cả những thứ gì trước mắt.     

Tôi sinh ra trong một gia đình có gia giáo, nhưng về mặt kinh tế không được khá giả cho lắm. Tôi còn nhớ năm tôi vừa vào lớp 3 thì gia đình tôi đã phải di dời về quê nội (lánh nợ) do Ba của tôi quá tin bạn bè nên làm ăn bị thua lỗ, tài sản bị nhà nuớc niêm phong. Chủ nợ một ngày đến nhà không biết bao nhiêu người, tôi chứng kiến không biết bao nhiêu lần mẹ tôi nước mắt chan cơm. Anh em chúng tôi thì cũng nhiều (7 người ) tôi thứ 6 trong gia đình.

Thời điểm đó anh Hai của tôi thi đậu vào ĐH Bách khoa (Tp. HCM ), nhưng chỉ học được một năm thì nhà tôi không có tiền để lo cho anh ăn học. Ba anh còn lại đều phải tạm ngưng học, tôi và em gái tôi được học vì chưa qua cấp I nên tiền học phí không đáng kể, với lại Bác của tôi đang là Hiệu trưởng nên tôi và em được miễn học phí.

Khi cả nhà tôi lập nghiệp nhờ sự đùm bọc của ông bà nội, lúc đầu kinh tế cũng tạm gọi là nhẹ nhàng, không may bà nội tôi qua đời cùng thời điểm công việc làm ăn của Ba tôi cũng đi xuống theo. Ba tôi mất hết tinh thần. Tôi nhớ không lầm 6 tháng liên tục ba tôi thường ra mộ phần của bà nội từ lúc trời bắt đầu tối cho đến hơn 1 giờ khuya mới vào.

Hàng ngày các chủ nợ tới nhà chửi mắng ba mẹ tôi không biết bao nhiêu lần. Từ đó tôi chở nên ít nói và không chơi với kẻ có tiền. Trong lớp tôi luôn bênh vực những đứa bạn nghèo và thường đánh nhau với bọn con nhà giàu. Cũng rất may cho các anh của tôi được nhà ngoại tôi bao bọc. Anh Hai thi vào cao đẳng, rồi anh Năm cũng thi đậu vào cao đẳng sư phạm, hai anh Ba và Tư thì sát cánh bên ba mẹ để giúp gia đình. Trong khoảng thời gian từ cấp I đến trung hoc phô thông tôi đã thay đổi 3 trường và chứng kiến rất nhiều cảnh thiên hạ chửi nhục mạ, cha mẹ anh em bị thiên hạ khinh.     

Một điều mà tôi luôn hãnh diện là tuy nhà nghèo nhưng anh em chúng tôi rất vui vẻ thương yêu nhau, tôi nhớ như in những ngày anh em chúng tôi đi vát lúa ở nhà máy xay lúa, người anh thứ năm của tôi vì quá mệt đã té nhào từ trên cầu xuống đất, nhờ trời nên không bị chấn thương, và những ngày cha tôi và anh em tụi tôi dằm mưa ngoài đồng để tát nước vì mấy công dưa leo bị chìm trong biển nước đó là cả gia tài của mùa nghịch (mùa mà khi người ta không làm lúa vì sợ lũ nên họ bỏ đất trống, thế thì ba tôi hỏi xin họ cho mình canh tác chỉ vỏn vẹn 1 tháng là thu hoạch). Nói về nhà thì thật tình không có nhà chỉ là bốn cây tre làm cột, ban đêm gia đình tôi 7 nguời ngủ như cá mồi xép hộp.    

Thế đấy tôi và em gái tôi cũng lần lượt qua hết phổ thông. Tôi thì bị gọi vào nghĩa vụ quân sự. Cái ngày tôi lên đường nhập ngũ vào một buổi sáng trời cũng khá lạnh, tôi không biết tại sao miền tây lại có đợt lạnh lạ kì, mẹ tôi ngồi co ro dưới bếp, tôi hiểu được tâm trạng của mẹ (sau này khi tôi vô tình nghe được bài hát Lạy Mẹ Con Đi của nhạc sĩ Lê Anh Bằng do ca sĩ Duy Khánh hát, sao tôi thấy nó giống quá cái cảnh ngộ của mình).

Thời điểm tôi đi lính là thời diểm mà nhà tôi ba mẹ, anh em tôi cơ cực nhất. Hai anh Ba và Tư đi làm thuê ở xứ người, anh Hai vừa ra trường đi dạy xa nhà, còn anh Năm đang là sinh viên, đứa em gái đang học 11, thằng em trai mới vào lớp 5. Tôi căm phẫn chính quyền địa phương (vì lúc đó tôi lại là trụ cột gia đình). Vài tháng sau khi tôi vào quân đội thì mẹ tôi bị bệnh lao em gái tôi viết thư cho tôi biết sức khỏe của mẹ yếu lắm, mẹ chỉ còn có 30kg thôi. Đọc thư mà tôi không còn biết mình là ai. Do thiếu sự quan tâm của cán bộ y tế nên mẹ tôi suýt chết, cũng nhờ Dì Sáu - bạn mẹ thời trẻ làm việc ở bệnh viện tỉnh lên thăm nên mẹ tôi được đưa về tuyến tỉnh vì vậy bà qua khỏi.  

Thế đấy còn rất nhiều cảnh thăng trầm của đời tôi. Khi tôi xuất ngũ trở về quê nghèo tôi mang một tâm trạng "Hận". Gia đinh tôi lâm vào cảnh nợ nần, hằng ngày tôi không bước ra đường chỉ chúi mũi vào mảnh đất mà ông nội cho ba tôi (gọi là đất hương quả vì trong đó có rất nhiều mồ mả của ông bà rồi hàng xóm) với mấy cây táo, đu đủ, chỉ bán được vài ngàn đồng một trái.   

Sau khi em tôi học xong phổ thông và thằng em út tạm làm được công việc nhà, tôi quyết định lên Sài Gòn tìm việc. Với tính cách thẳng thắn tôi cũng được làm một nơi mà tạm gọi là nhiều người kính trọng. Nhưng cho tới bây giờ tôi đã tạm trưởng thành nhưng trong tôi luôn cảm thấy mình không thể hòa nhập với mọi người xung quanh. Tôi luôn thấy hình như đó là giả tạo, giả nhân, giả nghĩa và khi tôi lại bị người tình bỏ rơi. Sự căm phẫn lại nhân đôi. Tôi phải làm gì đây để mình không còn cảm thấy lạc loài, cảm thấy trống vắng, để con quái vật trong tôi không còn công phá tâm can mình nữa?

Mọi người ơi hãy cho tôi lời khuyên, tôi không muốn con quái vật làm chủ mình.
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
127 ( gửi lúc 03/08/2010 02:32:43)
+0 điểm 
Gia đình bạn đã ổn định chưa? Cuộc sống mà, bạn nên tìm đến những niềm vui mới. Đời vẫn còn những điều tốt đẹp xung quanh mình. Chúc bạn vượt qua suy nghĩ của chính mình.
Noname ( gửi lúc 15/08/2010 06:06:10)
+0 điểm 
cuộc đời của bạn so với cuộc đời của mình thì chẳng thấm vào đâu cả .cái khổ gia đình bạn chưa thể đói ăn và đói mặc .gia đình tôi có 4 anh em mẹ mất sớm khi tôi 6 tuổi .em út tôi mới sinh ra được 18 ngày còn đỏ hỏn .bố tôi làm nghề giáo viên ở hà tĩnh lương 3 cọc 3đồng có những khi đến bữa ăn đói quá bố tôi kêu lên điều ước : ước gì có thêm được 1 chén cơm nữa .em út tôi tối ngày đói sữa hễ gặp người mẹ nào có sữa thì xin cho nó bú.tôi lớn lên phài đóng vai trò là người phụ nữ nội trợ 8 tuổi đã biết nấu cơm 11 tuổi phải nách bên hông 4 bó rau đi chợ kiếm tiền mua thức ăn cho gia đình .ngày học cấp 3 chỉ có vỏn vẽn 1 bộ quần áo không phải vá mông đi học ,cứ chủ nhật là trùm nền mặc vớ vẫn giặt đồ phơi khô cho ngày thứ 2 đi học ...ôi kể sơ cho bạn quá khứ mà nước mắt cứ tuôn ròng tũi thân cho quá khứ .nhiều lắm bạn ạ ! vậy mà 4 anh em tôi vẫn vui vẻ đói cho sạch rách cho thơm mặc dầu ngèo khổ song không làm gì xấu hổ cả nên nhiều khi cũng rất tự hào với cuộc sống của mình . giờ chúng tôi đã trưởng thành nghĩ lại quá khứ phải thực sự cám ơn khó khăn trong cuộc sống nó gột dũa cho chúng tôi nên người .vậy đấy bạn ạ nên bạn phải yêu đời cố gắng làm việc và quá khứ là kinh nghiệm lấy đó lám kim chỉ nam cho cuộc đời mình về sau .con hơn cha là nhà có phúc bạn ạ, chúc bạn vui vẻ đầy nghị lực bạn nhé số đt mình o9o7272163 luôn bên bạn và chia se
Noname ( gửi lúc 23/08/2010 11:55:13)
+0 điểm 
cảm ơn bạn noname và bạn có số đt 0907272163. có lẽ trong cuộc sống mõi người mõi cảnh ngộ, mõi người có cảm nhận riêng về mình và riêng tôi bây giờ tôi rất ghét bọn nhà giàu tuy rằng cuộc sống của tôi bây giờ cũng khá. nhưng hễ mỗi khi tôi nhìn thấy người giàu là tôi lại hận. tôi không thể nào quên được những gì mà con người giàu có đã đối xử với anh em chúng tôi. cảm ơn các bạn đã chia sẻ ! tôi luôn thương những ai thiếu ăn thiếu mặc, thân phân thấp hèn. và những người bị đè đầu cởi cổ !
Noname ( gửi lúc 28/02/2011 09:37:44)
+0 điểm 
17hFWq shfvzhvobhmz, [url=http://kbxdgauzquce.com/]kbxdgauzquce[/url], [link=http://hknpafuiadjx.com/]hknpafuiadjx[/link], http://zsltibqzhsum.com/
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 53 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 57 comments
redcat2412  (12:42 | 14/02/2012)
sotroidadinheya  (12:53 | 20/02/2012)
Tim tôi đang vụn nát   - 37 comments
lonely5564  (12:48 | 24/02/2012)
PeaceSoul203  (01:48 | 25/02/2012)
Tha thứ hay Hận thù???   - 42 comments
noson  (02:19 | 27/02/2012)
tieuyentu26  (11:49 | 28/02/2012)
kevosan  (11:16 | 10/03/2012)
Tâm sự với ai???   - 26 comments
lakoem  (12:36 | 09/03/2012)
Nghiện Sex và thủ dâm   - 61 comments
DiepAnh09  (11:27 | 17/03/2012)
Người tình một đêm   - 33 comments
thachhan2012  (05:06 | 19/03/2012)
yeunguoi008  (11:08 | 18/03/2012)
Tam_su_doi_toi  (03:31 | 02/04/2012)
blindlove  (07:08 | 10/04/2012)
xindunghoitaisao  (03:42 | 11/04/2012)
dinhhangcdts  (05:19 | 11/04/2012)
Mẹ vợ và con rể   - 26 comments
cluclac  (09:53 | 16/04/2012)
hinhanh68  (01:20 | 17/04/2012)
chendi  (12:21 | 21/04/2012)
mirsvu  (01:13 | 26/04/2012)