Chưa
bao giờ anh cảm thấy buồn và thất vọng như thời gian qua, tất cả những ước
vọng, những nỗ lực về một gia đình hạnh phúc, đầy tiếng cười đã và đang tan thành
mây khói.
Anh bước ra khỏi một giấc mơ, và sự thật luôn phũ phàng hơn bao giờ
hết. Tại ai? Tại anh hay tại em? Có lẽ tại anh nhiều hơn, tại anh rất nhiều…
Khi
yêu và quyết định đến với nhau, không phải em không biết tính cách anh và những
khúc mắc tồn tại trong gia đình anh. Tất cả những điều đó em đều biết, em đến
với anh một phần em cũng hiểu rằng em chấp nhận những điều đó, chấp nhận những
hạt sạn tồn tại trong anh và gia đình anh. Và anh đã hy vọng em có thể hàn gắn
những vết thương lòng, hàn gắn những vết rạn nứt trong gia đình, nhưng có thể
điều đó quá sức với em hoặc em không muốn làm điều đó!
Gia
đình anh rất phức tạp, tuy nhiên anh biết gia đình luôn tôn trọng quyết định
của anh, cho dù ban đầu ba mẹ phản đối hai đứa đến với nhau. Nhưng cho dù thế
nào, một đám cưới vẫn có thể được diễn ra, và cho dù ba mẹ anh thế nào, thì anh
nghĩ em cũng cần tôn trọng ba mẹ anh.
Rồi
bao nhiêu chuyện xảy ra, bao cơn bão đến lại đi, gia đình anh trở nên xiêu vẹo,
oằn mình trước bão, nhưng em bàng quang đứng nhìn. Em vô cảm khiến anh cũng vô
cảm.
Với
anh khi trong tay chưa có một thứ gì cả, nhà không có, sự nghiệp chưa ổn định,
nhưng anh tin rằng chỉ cần mình cố gắng rồi tất cả mọi thứ mình cũng sẽ có, và
anh đã cố gắng.
Đến
bây giờ nhà cũng chưa có, công việc thì tạm ổn định tiền thì chỉ đủ tiêu, nhưng
trong thời gian qua, dù có lúc khó khăn chồng chất, nợ khắp nơi, anh oằn mình
gánh chịu, nhưng chưa bao giờ anh than thở.
Có
phải do anh đã không đúng như kỳ vọng ở em, anh không thể mang đến cho em một
cuộc sống đẩy đủ tinh thần và vật chất như em mong muốn để rồi em coi thường
anh?
Hóa
ra trong mắt của em anh là người như vậy.
Sau từng đó năm trời yêu nhau, sau
từng đó năm sống với nhau, trong mắt em anh không là gì cả. Quả thực đó là điểm
yếu trong con người anh, là hạt sạn trong con người anh. Xin lỗi vì đã làm em
thất vọng, nhưng quả thực với tất cả những gì diễn ra, anh không còn là chính
mình nữa.
Giờ
căn nhà trở lên trống trải quá.
Trước, hết giờ làm việc bao nhiêu, anh muốn
về nhà nhanh bấy nhiêu về với em, giờ anh không biết mình phải đi đâu làm gì
nữa. Anh cảm thấy cô đơn quá, trống trải quá.
Nhiều
lúc anh thấy mình bất lực trước cuộc sống, đôi chân anh mỏi mệt, ý chí anh rã
rời, nhưng nghĩ đến tương lai, đến gia đình, anh hiểu rằng mình không được gục ngã, không
được từ bỏ con đường mình đang đi, và anh phải cố gắng rất nhiều, rất nhiều
nữa.
Anh
tin rằng chắc chắn em sẽ không phải chịu những ấm ức như ngày xưa. Ở bên người
khác cũng sẽ khác! Và chắc chắn em sẽ không như bây giờ, em sẽ có một cuộc sống
tốt hơn rất nhiều...
Nghĩ
đến đây anh lại tự hỏi, chẳng nhẽ anh không thể mang lại hạnh phúc và một cuộc
sống êm đềm cho em, cho gia đình của mình. Nếu vậy thì anh rất xin lỗi vì điều
đó, xin lỗi vì tất cả những gì không tốt anh đã mang lại cho em!
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su