sad_rain-
Ngày tham gia: (09:49 | 19/06/2010)

Bình chọn: 1

Mình phải làm sao đây, giúp mình với !

(gửi lúc 02:27 21/06/2010)

Một lần nữa mình lại đầu hàng bản thân, lại tiếp tục buông thả, và hiện tại mình sắp sửa bị đình chỉ tiếp lần 2.

Bốn năm trước, khi mình chuẩn bị thi vào Đại Học, mình đã chọn ngành công nghệ thông tin vì mình rất thích ngành đó, nhưng cha mẹ mình lại ép mình vào cơ khí vì ngành này có công việc ổn định hơn và cha mình dễ chạy việc cho mình hơn. Lúc đầu mình đã phản đối, nhưng cha mẹ làm dữ quá, mình đã chấp nhận vào cơ khí theo mong muốn của cha mẹ.

Nhưng sau 2 năm học Đại học, mình quá chán nản với chương trình học của Cơ Khí, nó quá nhiều lý thuyết cơ học, mà trong khi đó mình lại cực kì ghét những môn này. Mình buông thả, học không nổi và nợ rất nhiều, nhưng vì nhút nhát, mình không dám nói với cha mẹ.

Rồi điều gì đến đã đến, mình bị đình chỉ buộc phải thôi học và cách duy nhất là xuống hệ cao đẳng của trường. Lo sợ cha mẹ biết, mình đã giấu nhẹm chuyện này và quyết tâm làm lại, nhưng một lần nữa mình lại đầu hàng bản thân, lại tiếp tục buông thả, và hiện tại mình sắp sửa bị đình chỉ tiếp lần 2.

Mình quá buồn và không biết phải làm thế nào nữa, trong khi đó cha mẹ mình rất kì vọng vào mình, và cha mẹ mình cũng rất dữ tính, nói chuyện này ra ko khéo họ sẽ từ mình mất. Mình phải làm sao bây giờ, xin các bạn chỉ giúp cho mình một con đường với!
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
Noname ( gửi lúc 21/06/2010 02:41:59)
+0 điểm 
chào bạn! bạn đã nhận ra đc con đương sai của mh vậy tại sao bạn k giám đối diện với nó.bạn sợ cha mẹ bạn đúng k.nỗi sợ của bạn sẽ không thể nào có thể sánh bằng nỗi sợ của những ng làm cha làm mẹ khi nhìn thấy con cái của họ không trưởng thành bạn ạ.cha mẹ bạn đã và đg rất hi vọg vào bạn.chuyện mà bạn đã gây ra theo mh bạn nên nói với cha mẹ bạn càng sớm càng tốt.kái kim trong bọc lâu ngày cũng fải ra vậy bạn ngĩ rằng bạn có thể giấu mãi cha mẹ bạn chuyện đó hay sao? người VN mình hay có câu "đánh kẻ chạy đi chứ k ai đánh người chạy lại".cha mẹ luôn là những ng thương yêu mình nhất bạn ạ.họ vẫn đg đặt niềm tin và hi vọng vào ng con trai của họ và bạn đg ngĩ rằng nếu nói ra thì sức ép của gia đình lên bạn sẽ rất lớn."hi vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều" bạn nhận ra đc con đg sai và mong muốn sửa sai thí đó k bao jờ là điều xấu và đáng chê cười đâu bạn ạ.chính cha mẹ sẽ là những người giúp đỡ bạn
phonglantim ( gửi lúc 22/06/2010 05:40:59)
+0 điểm 
Sợ bố mẹ không bằng sợ chính bản thân mình. Dù con có sai trái gì bố mẹ cũng không từ được con đâu bạn ạ. Bố mẹ luôn hướng cho con cái lựa chọn được những điều tốt đẹp nhất. Bạn đã chấp nhận theo sự sắp đặt của bố mẹ nhưng rồi bạn lại sống buông thả mình thì giờ bạn nên đối diện với sự thật đó. Hãy nghĩ giờ mình phải làm gì cho tương lai của mình và thực hiện nó bằng được để bố mẹ thấy tin tưởng ở mình. Đó là cách cứu bạn trong lúc này đấy
salembuon_h1689 ( gửi lúc 22/06/2010 09:21:11)
+0 điểm 
Bạn đang trên bờ vực thẳm rồi đó , bạn định trắng tay và đẻ bố mẹ bạn đau khổ như thế nào nữa?? RỒi tất cả sẽ qua đi và bạn sẽ nhận ra rằng gia đình là bến bờ của bình yên và hạnh phúc .hãy thành thật nói với cha mẹ bạn , dù rằng đã muộn nhưng không hẳn bạn đã hết cơ hội . Và hãy nhớ rằng may mắn không phải lúc nào cũng đến , bạnd đã từng đánh mất < và nếu có cơ hội làm lại từ đàu thì đay là bài học đắt giá cho bạn .Hãy biết gìn giữu và trân trọng nó.
Noname ( gửi lúc 22/06/2010 05:15:08)
+0 điểm 
Sự chân thành là cần thiết nhất trong lúc này! Hơn 18 tuổi, bạn đã đủ nhận thức lựa chọn con đường riêng và tồn tại trong cuộc sống này! Đừng dựa dẫm nữa!
alada ( gửi lúc 24/06/2010 11:43:42)
+0 điểm 
Bạn đã viết được những dòng tâm sự thế này thì ít nhiều bạn cũng nhận thức được con đường bạn chọn lựa là sai, và hành động bạn làm cũng vậy, theo mình thì bạn nên đối mặt với thực tế, nói chuyện nghiêm túc với gia đình, thẳng thắn, trung thực, hãy nói nguyện vọng và ước muốn của bạn lần nữa, mình tin bô mẹ ban ko ép bạn nữa đâu, vì thiệt hại đã xảy ra rồi đó, bạn hãy quay lại nghề mà bạn yêu thích, học thi và làm hết sức mình, mình tin bạn sẽ thành công hơn, vì bạn có động lực với nghề đó mà.
visaotrongdem ( gửi lúc 26/06/2010 12:35:30)
+0 điểm 
bạn ah ! bố mè nào trả muốn con mình trưởng thành có công ăn việc làm ổn định.nếu bạn ko nghĩ đến bản thân thì cùng phải nghĩ đến bố mẹ bạn đã vất vả nuôi bạn ăn học. minh ko được may mắn như mọi người. mình là 1 người khuyết tật, nhưng ko phải vậy mà mình chán nản tất cả. mình đã cố gắng học thật tốt để ra trường sẽ tìm được 1 công việc ổn định và sẽ ko phải để bố mẹ lo lắng vì mình nữa . bạn hay cố nên con đường phái trước luôn mỏe rộng để đoán bạn đó
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 53 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 57 comments
redcat2412  (12:42 | 14/02/2012)
sotroidadinheya  (12:53 | 20/02/2012)
Tim tôi đang vụn nát   - 37 comments
lonely5564  (12:48 | 24/02/2012)
PeaceSoul203  (01:48 | 25/02/2012)
Tha thứ hay Hận thù???   - 42 comments
noson  (02:19 | 27/02/2012)
tieuyentu26  (11:49 | 28/02/2012)
kevosan  (11:16 | 10/03/2012)
Tâm sự với ai???   - 26 comments
lakoem  (12:36 | 09/03/2012)
Nghiện Sex và thủ dâm   - 61 comments
DiepAnh09  (11:27 | 17/03/2012)
Người tình một đêm   - 33 comments
thachhan2012  (05:06 | 19/03/2012)
yeunguoi008  (11:08 | 18/03/2012)
Tam_su_doi_toi  (03:31 | 02/04/2012)
blindlove  (07:08 | 10/04/2012)
xindunghoitaisao  (03:42 | 11/04/2012)
dinhhangcdts  (05:19 | 11/04/2012)
Mẹ vợ và con rể   - 26 comments
cluclac  (09:53 | 16/04/2012)
hinhanh68  (01:20 | 17/04/2012)
chendi  (12:21 | 21/04/2012)
mirsvu  (01:13 | 26/04/2012)