quynhnga-
Ngày tham gia: (01:30 | 18/03/2010)

Bình chọn: 1

Tôi chán chồng!

(gửi lúc 04:17 02/04/2010)

Tôi viết lên đây mong một sự đồng cảm và chia sẻ với các bạn đã có gia đình. Nếu không nói ra được chắc tôi điên lên mất!

 Đã mấy lần tôi nhấc máy định gọi điện thoại cho bạn trai cũ để trút hết nỗi lòng, nhưng mới bấm nửa số thì tôi kịp ngừng. Biết đâu người ta không có nhu cầu nghe... Thôi đành làm phiền internet và các bạn vậy :)

Chuyện của tôi chắc hơi dài. Không biết quý vị có kiên nhẫn đọc hết không. Nhưng viết ra hết được cũng làm tôi nhẹ nhõm phần nào. Khi sắp tốt nghiệp đại học năm 2004, tôi quen một người nhỏ hơn tôi 3 tuổi - tạm gọi là tên A đi. Đó chưa phải là tình yêu. Chỉ gắn bó nhau hơn những người bạn một chút.

Tôi có một người cha dượng. Nếu muốn kể về mẹ tôi, cha ruột tôi và ông ta thì có lẽ tôi nên viết một cuốn tiểu thuyết! Nhưng tóm tắt là ông ta đã nghiện rượu tới mức phát bệnh tâm thần và ngã xuống nước chết vào năm 2000. Mẹ tôi là một tiểu thư quen ăn xài sang, lại phải nuôi 2 con ăn học và 1 người chồng điên nên khi tôi ra trường, gia cảnh trở nên túng quẫn hết sức và nợ nần chồng chất.

Khi mới quen A, mẹ tôi bắt tôi phải về quê lấy chồng ĐL để lấy tiền trả nợ cho gia đình, báo hiếu cho mẹ, giàu có, xây nhà lầu,... Dù không muốn nhưng với hàng đống lý do hay ho đó của mẹ, tôi cũng răm rắp làm theo. Sau mấy vòng thi tuyển tôi đậu và được báo tin sẽ làm đám hỏi, làm visa,... sau vài ngày nữa.

Việc tự nhiên phải lấy chồng và rời VN quá gấp làm tôi shock. Mà tôi cũng không chịu đựng được những cái nhìn khinh bỉ của một số người. Tôi nghĩ: mình là 1 cử nhân, lại đẹp, tại sao không thể đi làm kiếm tiền giúp mẹ trả nợ? Thế là tôi gọi điện cho A, nhờ chở tôi bỏ trốn lên HCM. Vì cũng sợ tôi bỏ đi nên mẹ không để cho tôi có tiền trong người. Lúc đó tôi có 5000đ trong túi. Chính vì thế tôi đành nhờ tất cả vào A: tiền thuê nhà trọ, tiền sinh sống trong thời gian tìm việc làm và lãnh lương tháng đầu.

Trai đơn gái chiếc, cái gì đến sẽ đến. Và chuỗi ngày bi kịch kéo dài hơn 3 năm của tôi đã bắt đầu. Tôi bị đánh đập, bị phản bội. Có lúc tôi đã ân hận: thà tôi bị bán qua ĐL còn hơn. Cho dù có phải khổ sở nơi xứ người nhưng có tiền giúp mẹ trả nợ, gia đình không sụp đổ và tôi không mang tiếng bỏ nhà theo trai!

Mẹ tôi và gia đình thừa dịp tôi đang đau khổ vì A bắt cá hai tay đã tìm cách kéo tôi về, tôi nghiệm ra rằng: nếu mình là một đứa con có hiếu thì sẽ được hạnh phúc trong cuộc sống và quyết định chia tay A. Nhưng A nhất định không từ bỏ tôi, tôi nói với anh ta rằng tôi không thể quên được hình ảnh A ân ái với cô gái khác, người kém tôi về mọi mặt. Nếu cứ muốn cưới tôi bằng được, tôi sẽ hành hạ anh ta cả đời... Khó khăn lắm tôi mới dứt ra khỏi A được, lúc đó là năm 2007, và tôi 26 tuổi. Thời gian này mẹ tôi lại tìm mọi cách bắt tôi lấy chồng: Hàn quốc, Tây, Mỹ gì cũng được miễn đừng là đàn ông VN!

Những bài ca con cá được mẹ nhai đi nhai lại hằng ngày về sự đê tiện của đàn ông VN, sự giàu có của người NN làm tôi quá bức bối. Tôi muốn thoát ra khỏi gia đình càng sớm càng tốt. Tôi mất hơn một năm để thuyết phục mẹ rằng đàn ông VN cũng có người tốt, giàu và có hiếu với mẹ vợ. Mẹ tôi dần dần đồng ý nhưng với yêu cầu ngặt nghèo: hộ khẩu TP, có nhà riêng, làm giám đốc, học cao, tốt với gia đình bên vợ.

Có ai hỏi tôi tại sao lại nghe lời mẹ quá như vậy, không có chính kiến gì? Thưa bạn, nếu mẹ tôi bảo tôi uống thuốc độc tôi cũng uống ngay, vì cách nói chuyện như khoan sọ người khác và một đống những lý lẽ về hiếu nghĩa, danh dự,v.v... được rao giảng hàng ngày làm tôi chỉ muốn chết cho rồi!

Đến đầu 2008 tôi cũng tìm được một người như yêu cầu của mẹ - tôi gọi là B nhé, B mỗi tội chỉ học đến Trung cấp. Nhưng quan trọng là B và gia đình B đang rất cần B cưới vợ gấp để dứt khoát khỏi cô bạn gái cũ vừa lẳng lơ vừa "đào mỏ" rất chuyên nghiệp. Đến nỗi có thể làm B năn nỉ cô ấy phải lấy tiền của B xài, nhưng khi B cưới tôi thì B vẫn còn nợ cô ấy 60tr! Đấy là tiền B mượn dì của cô ấy để xây nhà. Căn nhà đó hiện giờ chúng tôi đang ở.

Khi tôi bước chân vào thì mọi thứ đã có sẵn hết: họ đã đi mua sắm tất cả cho tổ ấm tương lai, cái gì cũng để cho 2 người dùng, cả muỗng & chén đút bột cho em bé cũng có sẵn. Tôi còn phải vất đi cả mấy bộ quần áo ngủ, khăn,... và đủ thứ cô ta để lại trong tủ áo! Vì không chịu nổi tính lẳng lơ đó nên B đã quyết định không cưới cô ấy, nhưng mối tình đầu dễ mấy ai quên!

Mỗi lần B nhắc đến tên cô ta là y như có sóng gió nổi lên trong gia đình tôi. Giờ B cạch không dám nhắc đến nữa nhưng cái bóng của cô ta có lẽ quá lớn, nó ám ảnh cả B và tôi! Trong lòng tôi luôn có sự tự ti và bực tức vì nghĩ rằng B luôn tôn thờ người yêu cũ, mặc dù cô ấy chỉ làm B đau khổ thua cách A làm khổ tôi một chút. Đến nay, nếu biết được tôi đã chán ngán B như thê nào thì cô ta có lẽ mãn nguyện lắm.

B là người lắm tài nhiều tật, lúc lấy tôi là 1 GĐ cty nhỏ. Chúng tôi chỉ kịp tìm hiểu và lấy nhau trong vòng chưa đến 6 tháng, quá dễ dàng thuận tiện khi cả 2 gia đình đều hài lòng cô dâu/chú rể. Thật ra bên nào cũng muốn chúng tôi lấy chồng/lấy vợ thật nhanh để không trở lại với người yêu cũ.

Nhưng khi vừa tan hôn lễ, mẹ B đã kéo tôi lại kể hết những món nợ mà B đang nợ. Tổng cộng có đến hơn 120 triệu, bao gồm hơn 20 triệu B vay mượn từ bạn bè để làm đám cưới rình rang theo ý muốn của B và gia đình. Đám cưới lại lỗ khoảng 1000$ nữa: B mời tất cả những ai quen biết, bạn bè từ mẫu giáo, mấy tay hay nịnh bợ B để vay tiền,... Họ gửi tiền cho có vì B để vào mỗi thiệp cưới cái namecard Giám đốc trong ấy, ngụ ý ai có cần B làm gì thì gọi. Nhưng ai cũng hiểu theo kiểu thằng này giàu quá rồi, cần gì tiền nữa!

Tôi lại shock trầm trọng, cảm giác như mẹ chồng đã chọn đúng một cô con dâu không quá xấu mà lại có lương căn bản, sẽ trả nợ cho con trai bà ấy và sẵn lòng nuôi chồng khi bị phá sản. Và B phá sản thật, vì thời gian quen tôi B bỏ bê công ty, anh bạn góp vốn chung thừa cơ hội chọc tức làm B nổi máu anh hùng tuyên bố rút vốn! B ký tất cả giấy tờ mà ra đi không lấy đồng xu nào, vì biết thằng kia sẽ không trả.

Rồi tôi có thai ngay sau đám cưới. B đổ lỗi tại thằng bé kỵ tuổi nên anh ta xui xẻo. Sau đó một loạt chuyện xảy ra làm B gần như trắng tay, trừ căn nhà: cái di động xịn bị hư, bị giật mất cái laptop, chiếc xe máy thì đã cho luôn đứa em vì nó có 1/2 tiền trong ấy! Mọi vật dụng trong căn nhà anh ta do tôi sắm, nợ tôi đứng ra trả, bao gồm 30tr anh ta nợ cô em ruột (lại cũng tiền mượn xây nhà!).

Thương B là một lẽ, còn lại tôi sợ cái cảnh con mình sẽ giương mắt nhìn cô nó chửi bố nó xối xả để đòi nợ! Khi đó nó chưa tròn 1 tuổi, nhưng nếu 2 năm nữa B vẫn chưa trả hết nợ thì sẽ ra sao? Từ khi B ra làm riêng từng thằng lính một phản B ra đi. Cuối cùng chỉ còn thằng em ruột hơi được việc nhưng bù lại rất xấc xược ở lại. Vì nó lệ thuộc vào B hoàn toàn. Không có B, nó chỉ làm được những công việc như chạy cả ngày ngoài trời nắng giao hàng.

Có 1 khoảng thời gian B gần như thất nghiệp, đã vậy B không an phận mà còn dùng tiền của tôi để chơi cây, chim, cá cảnh. Khi có khách gọi thì lương tôi có bao nhiêu B đều mượn để lấy hàng làm công trình. Lời bao nhiêu B lại bao bạn bè ăn nhậu và lại mua cá cảnh, mua chim.

Có một lần B đưa tôi được 5 triệu, thật ra là tôi dứt khoát lấy thẻ ATM của B để rút tiền gửi NH để dành. Số tiền này chưa bằng 1/10 số tôi đưa B làm ăn, chưa kể nuôi B cả năm nhưng đến giờ B vẫn còn nhắc là đã đưa tôi tiền! Nếu tôi dứt khoát không đưa tiền cho B mua hàng, mấy cô em của B sẽ sẵn lòng cho mượn, nhưng khi trả phải có lời!

Khi có tiền B phát cho mỗi người bên đó một tờ, khi đám tiệc mẹ B cũng bảo B đưa tiền, bà bác B đi chơi cũng xin tiền B,.. Nếu trong túi B không có B sẽ lục túi tôi và đưa họ ngay.  Một hai  lần đầu họ còn ngại nhưng sau đó quen ngay, vợ chồng tiền chung mà! Nếu tiền ai nấy xài hóa ra sắp ly hôn sao? Hay tôi thừa lúc B sa cơ lỡ vận rồi làm B mất mặt.

Mới 32 tuổi mà B có tinh thần hưởng thụ rất sớm, lại có thể ngồi cả ngày ngắm cây cảnh không biết chán. Không ngày nào B không xây thêm một cái gì đó, hoặc mua thêm một món gì, "ít sít ra nhiều"- đồng lương còm cõi của tôi vừa nuôi chồng con, trả nợ, vừa đáp ứng sự hưởng thụ, ăn nhậu của chồng!

B mê tụ tập bạn bè, bia rượu, bốc phét và hát karaoke. B thì gọi đại lý mang vào rồi họ sẽ đòi tôi trả. Cứ hai ngày nhậu 1 lần! Bất cứ khi nào B hạch hỏi tiền bạc thì tôi phải đào đâu đấy ra và đưa ngay! Nếu tôi phản ứng thì B sẽ to mồm quát tháo, cãi cọ ầm ầm như sấm dậy. Lần gần nhất B còn đòi đánh tôi nữa.

B thậm chí không biết làm toán cộng: Lương tôi như thế, tôi đưa B bao nhiêu, trả nợ ai những khoản gì B đều biết, thế nhưng B nghĩ tôi đang tiết kiệm được ở NH cả đống tiền! Tôi gần như tháng nào hết ngay tháng ấy, nhờ căn cơ may lắm tôi không thiếu nợ. B thì không quan tâm, làm như tôi là cái máy in tiền không bằng!

Trước khi lấy chồng tôi và mẹ đã trả gần hết số tiền mẹ nợ, tôi còn mua xe tay ga. Thế mà hơn 2 năm lấy chồng tôi không dư được đồng nào, thậm chí số tiền còn nợ hơn 10 triệu của mẹ tôi vẫn chưa trả được. Nếu như đồng nghiệp tôi được chồng đưa mỗi tháng 5, 3 triệu để lo chi phí trong nhà, thậm chí đưa cả thẻ ATM cho vợ giữ thì tôi phải nuôi chồng, phải trả nợ cho chồng!

Nếu chỉ làm 1 phép tính đơn giản: cô bạn tôi được chồng lo hoàn toàn, lương tháng và thưởng còn nguyên thì mỗi năm cô ấy dư hơn 100tr. Nếu tôi không phải lo toàn bộ gánh nặng gia đình trên vai, thì tôi không chi li tính toán như vậy làm gì!

Mẹ tôi bảo tôi chiều chồng quá nên B hư, B muốn gì được đó. Trên đời này mấy ai thức giữa khuya để nấu phở tái cho chồng ăn chứ? Tôi thương B vì B có nhiều tính tốt: có hiếu với mẹ, hay giúp đỡ mọi người, nhất là gia đình bên vợ, rộng rãi với bạn bè, quảng giao, không phân biệt giai cấp,... Với lại nếu so B với A thì B tốt gấp mấy lần, ít ra B cũng chưa đánh đập và cặp bồ với cô công nhân cùng công ty tôi như A đã làm.

Những cái tật như ham nhậu, mà nhậu say hay chạy xe bất kể sống chết... của B chỉ làm ảnh hưởng đến tôi mà thôi! Thành ra tôi nói ra với ai bây giờ? Có thể họ nói tôi ích kỷ, đứng núi này trông núi nọ, nuôi chồng chứ nuôi trai sao mà kể lể, lấy chồng có sẵn nhà cửa - tốt số như vậy mà còn tham lam, muốn hoàn hảo sao... v.v và v.v... Nói chung, B tốt với tất cả mọi người, trừ tôi.

Từ khi lấy nhau hình như B chưa từng tặng quà cho tôi, nếu có thì cũng mua từ đồng lương còm cõi của tôi. Trong khi với bạn B, đối tác của B thì B lo chuẩn bị từ hai tháng trước, mà quà phải đắt tiền và chu đáo ra trò! Hình như B đã quen có tôi lo lắng từ a-z, món ăn tôi nấu B thấy mới ngon, tiền thì tôi lúc nào cũng phải có. Sao tôi không nói B nghe những điều này ư? Vô ích thôi! B là loại người gia trưởng, luôn nghĩ mình đúng, tốt, giỏi,... trong mọi trường hợp. B không bao giờ thấy mình sai, mà có sai cũng không xin lỗi! Một tính cách của Nhà quản lý chăng? Nếu tôi nói ra thì biết chắc bị B quát mắng to tiếng.

Hiện nay, mẹ tôi đang ở cùng nhà để lo cho cháu ngoại. Em ruột tôi mâu thuẫn với mẹ chồng cũng được B gọi về nhà tôi ở chung. Nếu gây nhau thì mẹ tôi bực bội và B xấu hổ với các em. Không vì B quá tốt với gia đình tôi thì tôi đã đưa đơn ly hôn từ lâu rồi. Nhưng tôi không có tiền nhiều để mua nổi căn nhà hoặc mảnh đất. Chả lẽ bắt con tôi đi ở nhà trọ cùng mẹ khi nó đang được chiều chuộng hết mực. Vả lại tôi không muốn ly hôn rồi lại hận đàn ông như mẹ, và con tôi thì không có cha! Người con không có cha sẽ què quặt về tâm hồn, như tôi vậy.

Hiện giờ tôi chỉ có một điều ước: được sống cùng con trai bé bỏng của mình trong một căn nhà nhỏ, ly hôn được cả chồng và mẹ ruột. Phải - chỉ hai mẹ con tôi thôi. Tôi đã quá chán ngán chồng và sợ hãi những bài thuyết giáo đủ kiểu của mẹ tôi. Mẹ tôi và tôi còn khắc khẩu nặng: cứ nói chuyện quá 2 câu là có cãi nhau. Không cùng quan điểm về bất cứ việc gì! Có lẽ tôi khổ vì lấy chồng quá nhanh, như đi chợ mua hàng: cứ tìm theo gần đủ yêu cầu của mẹ và một chút tình cảm là ok.

Hầu hết cuộc đời tôi cho đến nay tôi sống theo ý người khác, có mỗi một lần làm theo ý mình - đi với A thì hậu quả thật đau đớn. Những cái tốt ban đầu của B không bằng cái tệ bây giờ. Tôi không biết giải quyết ra sao và tâm sự với ai. Không đêm nào tôi không mơ mình đang ngủ với một chàng trẻ tuổi đẹp trai nào đó, để quên ông chồng xấu, lùn, ham ăn nhậu, xài tiền như đốt giấy, thích hưởng thụ và nói khoác đang nằm bên cạnh.

Tôi không còn ham muốn về sex, và ghê sợ đàn ông. Bây giờ tôi sống với B hoàn toàn vì tình nghĩa, vì con. Nhưng không biết tôi còn chịu đựng được bao lâu nữa đây?
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
chjp ( gửi lúc 02/04/2010 06:53:34)
+2 điểm 
híc e đọc song câu chuyện của chị mà thấy thương chị quá. cuộc sống của chị thật là thảm hại, E nghe mà thấy lo sợ. nhưng E thực sự khâm phục chị đó. chị là một người phụ nữ mà lại đang là một trụ cột trong gđ. E cũng chẳng biết phải khuyên chị như thế nào cho phải nữa. E hi vọng rằng những cố gắng của chị sẽ khiến cho mọi người trong gia đình chị hiểu trong một ngày gần nhất. chúc chị sớm tìm thấy sự che trở của Chồng cũng như gđ.
ngocmai559 ( gửi lúc 03/04/2010 08:28:44)
+2 điểm 
Tôi đã đọc tâm sự của chị, phải nói rằng chị là ngưới rất bản lĩnh và có nghị lực. Tôi xin được trao đổi với chị 1 số vấn đề sau : Thứ 1 về khoảng thời gian chị sống chung cùng với anh A. Điều này chị đã sai, 1 đứa con gái nhà lành, có đạo đức và tri thức lại làm điều mà xã hội lên án thì đó là điều đáng tiếc, mặc dù chị không muốn và do sức ép từ phía mẹ chị quá nặng , tôi biết khó ai có thể tránh được nhưng dù sao chuyện đó đã qua rồi chúng ta không bàn gì đến. Điều cần quan tâm ở đây là cuộc sống hiện tại của chị, chị đang phải đối diện với khó khăn của chồng và mẹ ruột. Về phía mẹ chị, tôi nghĩ rằng bà là người hám tiền, địa vị…( Có gì mong chị bỏ qua), có lẽ bà đút kết từ kinh nghiệm chính bản thân của mình mà áp đặt cho đứa con gái như chị, để rồi giờ đây chị chỉ biết là người nghe theo mệnh lệnh và yêu cầu của bà bày ra. Hậu quả là chị đã kết hôn với anh B chỉ sau chưa đầy 6 tháng quen. Còn phía chồng chị, vì thương chồng yêu con mà chị làm tất cả, trả nợ cho chồng, nuôi chồng khi sa cơ thất thế, hiếm có người PN nào giữ được đức tính đó. Sự chịu đựng của con người cũng có giới hạn chị ạ, dù rằng chị đã cố vạch ra những điểm tốt của chồng mình với anh A trước kia chị đã từng yêu để cố mà an ủi mình, nhưng tôi nghĩ như thế cũng quá đủ, để cuộc sống hôn nhân kéo dài thì cách giải quyết duy nhất chị cần phải họp gia đình lại và phân tích vấn đề cho anh hiểu, điều gì anh cần nên làm và điều gì không ? Chị đừng sĩ diện quá trong khi cái gia đình nhỏ bé của mình nó đã có vết nứt từ lâu và đang chuẩn bị sụp đổ. Trong vợ chồng cần phải có tiếng nói chung. Chị đừng cho rằng anh ấy tốt với em và mẹ chị rồi im lặng, cuối cùng thì chị là người thiệt thòi hơn hết. Liệu chị có kham nổi đến suốt đời chăng ? Sự hy sinh của mình cũng cần nhưng sự sống tồn của mình cần hơn hết chị ạ, hãy trao đổi và đề nghị anh ấy sửa chửa khuyết điểm mà chị cho rằng k đúng để cả hai cùng tiếp tục nắm tay nhau đi suốt cả quãng đời còn lại , xây dựng tương lai cho con chị. Chúc gia đình chị sớm có niềm vui trở lại.
gorkiit ( gửi lúc 03/04/2010 11:24:22)
+1 điểm 
Quanh năn lặn lội ở mom sông.Nuôi đủ 5 con với 1 chồng.Thật là thương cho chị quá,chị có bao giờ tự hỏi là tại sao mình lại cam chịu như thế không, mà đáng ra mình phải được hưởng cuộc sống vui vẻ hạnh phúc.Hình như chị nhu nhược quá chị cứ đưa tiền cho chồng chị như thế thì anh ta sẽ ỷ lại hết cho chị.Tóm lại chị phải mạnh mẽ và đứng lên đừng cam chịu số phận chị à.Chúc chị gặp được những diều tốt đẹp
sakyanguyenvu ( gửi lúc 04/04/2010 07:00:12)
+5 điểm 
CHÀO CHỊ QUỲNH NHƯ! NẾU MỌI NGƯỜI KHÔNG CHO LÀ ĐIÊN KHI RA ĐƯỜNG HÉT TO LÊN : RẰNG CÓ AI KHỔ NHƯ TÔI KHÔNG THÌ CÓ KHỐI NGƯỜI CŨNG TRANH NHAU HÉT NHƯ VẬY. VÌ SAO? VÌ TRONG XÃ HỘI NÀY, KHÔNG AI TỰ CHO MÌNH LÀ HẠNH PHÚC VÌ BẤT CỨ GIA ĐÌNH NÀO CŨNG CÓ NHỮNG NIỀM ĐAU NỖI KHỔ RIÊNG. TÔI NHỚ TÔI ĐỌC ĐÂU ĐÓ NHỮNG MẪU CHUYỆN CỔ DÂN GIAN CÓ NỘI DUNG ĐẠI KHÁI NHƯ LÀ ; CÓ NGƯỜI MƯU SÁT ÁM TOÁN VUA, VUA PHÁT HIỆN RA TRUY HÔ CHO LÍNH NGỰ LÂM TRUY BẮT THÌ NGƯỜI ẤY MUỐN AN TOÀN ĐÃ CHUI XUỐNG GẦM GIƯỜNG NẰM NGAY TRONG PHÒNG VUA ĐỂ NẤP, KHÔNG AI CÓ THỂ NGỜ KẺ TRUY BẮT LẠI Ở PHÒNG VUA. TÔI KHÔNG DÁM LẠM BÀN VIỆC CHIA SẺ HOÀN CẢNH CỦA CHỊ ÁP ĐẶT BỞI Ý NGHĨA CỦA CÂU CHUYỆN MÀ TÔI MUỐN NÓI. VỚI LẠI TÔI THẤY XUNG QUANH TÔI, NHỮNG NGƯỜI CÓ NIỀM TIN ĐỐI VỚI TÔN GIÁO, NHẤT LÀ PHẬT GIÁO ĐỐI VỚI LUẬT NHÂN QUẢ NGHIỆP BÁO, THÁI ĐỘ CỦA HỌ RẤT LÀ BÌNH AN KHI GẶP PHẢI HOÀN CẢNH. TỪ Ý CỦA CÂU CHUYỆN TÔI THẤY RẰNG: NƠI MÀ MÌNH NGHĨ NGUY HIỂM NHẤT LẠI LÀ NƠI AN ỔN NHẤT, TƯƠNG TỰ NƠI ĐAU KHỔ ĐÔI KHI NẾU SO SÁNH VÀ NHÌN LẠI, LẮM LÚC CHÚNG TA LẠI AN TÂM, AN LẠC. TRONG CUỘC ĐỜI CÓ LẮM NGƯỜI ĐAU KHỔ CHẠY TRỐN NỔI KHỔ ĐỂ TÌM SỰ GIẢI THOÁT BẰNG CÁCH TỰ TỬ, VÀ NGƯỜI TA ĐÂU AI BIẾT RÕ LẠI TÌM TỚI VÀO NỔI ĐAU KHỔ KHÁC. CŨNG NHƯ CHỊ KHI THOÁT KHỎI CẢNH U ÁM CỦA A THÌ CHỊ ĐÂU NGỜ LẠI RƠI VÀO ĐEN TỐI CỦA B PHẢI KHÔNG? KHÔNG PHẢI ANH B KHÔNG BIẾT ĐIỀU MÀ ANH ĐÃ HÀNH XỬ VỚI CHỊ ĐÂU MÀ LÀ ... .................!!!? NÓI TÓM LẠI TÔI KHUYẾN KHÍCH CHỊ LÀ NÊN TÌM ĐÂU ĐÓ TRONG HOÀN CẢNH HIỆN NAY SỰ AN ỔN, YÊN TÂM MÀ CHỊ CHƯA NHÌN THẤY, VÌ TÂM LÝ CON NGƯỜI BIẾT ĐÓ LÀ BẤT AN, BẤT TOÀN VÀ CHỈ ĐỂ TÂM ĐỒ ĐI ĐỒ LẠI CHO ĐẬM ĐỂ NẶNG NỀ THÊM CUỘC SỐNG MÀ ÍT QUAN TÂM ĐẾN PHẦN KHÁC. MỖI NGƯỜI CHÚNG TA CÓ HAI CÁI VAN; MỘT VAN MỞ RA LÀ HOA VÀ MỘT VAN MỞ RA LÀ RÁC, NÓI CÁCH KHÁC LÀ MỘT CÁI MỞ RA LÀ ĐIỀU DỄ THƯƠNG VÀ CÁI KIA MỞ RA LÀ ĐIỀU KHÓ THƯƠNG. TẠI SAO ANH TA DỄ THƯƠNG VỚI NGƯỜI NGOÀI MÀ VỚI CHỊ THÌ KHÔNG, VÌ TÌNH CẢM NGƯỜI NGOÀI LÀ TÌNH CẢM QUA ĐƯỜNG NÊN NGƯỜI TA KHÉO DÙNG CÁCH MỞ RA ĐIỀU DỄ THƯƠNG, ĐÓ LÀ NGHỆ THUẬT CỦA CỦA CON NGƯỜI XÃ HỘI. CÒN CHỊ THÌ SAO? QUÁ THƯỜNG RỒI PHẢI KHÔNG? NHƯNG CÁI THƯỜNG KHÔNG NGỜ TRỞ THÀNH PHI THƯỜNG PHẢI KHÔNG? NẾU CHỊ BIẾT CÁCH CHỊ CŨNG SẼ MỞ RA THẬT NHIỀU HOA. LÀM VIỆC Ở BÊN NGOÀI MỆT MỎI LẮM RỒI, VỀ NHÀ ĐỪNG TIẾP TỤC TỰ LÀM KHỔ MÌNH BẰNG CÁCH NHÌN THẤY RÁC NỮA MÀ HÃY NHÌN THẤY HOA THÌ DỄ CHỊU HƠN, SẼ TƯƠI MÁT VÀ CÓ LỢI HƠN. NẾU LÀ RÁC MẶC KỆ, VÌ CÓ LỢI GÌ CHO MÌNH ĐÂU. ĐÓ LÀ MỘT CÁCH, CÓ THỂ LÀ CÒN NHIỀU CÁCH NỮA MÀ TÔI KHÔNG THẤY, XIN NHƯỜNG CHO CHỊ! CHÀO CHỊ! CHÚC CHỊ BÌNH YÊN VÀ THÔNG MINH LUÔN TÌM THẤY HOA TRONG BÃI RÁC. TÔI RẤT NHIỆT TÌNH VÀ NẾU CHỊ CÓ THIỆN CHÍ THÌ "SAKYANGUYENVU@YAHOO" CHỊ CÓ THỂ CHIA SẺ VỚI TÔI!
sakyanguyenvu ( gửi lúc 04/04/2010 07:01:36)
+1 điểm 
XIN LỖI LÀ CHI QUỲNH NGA CHỨ KHÔNG PHẢI QUỲNH NHƯ. CÁO LỖI!
sakyanguyenvu ( gửi lúc 05/04/2010 04:14:59)
+1 điểm 
Phải nói rằng hoàn cảnh của chị cũng là một trong những hoàn cảnh bất hạnh xảy ra cho những người tâm sự trên trang web này và có những người còn đâu đó trong xã hội chưa thể nói ra. Lạ một điều là, có những cái khoa hoa hiện đại không giải quyết được thì khoa học tâm linh lại có khả năng giải quyết dược, những cái bế tắc trong cuộc sống mà đạo đức xã hội không lý giải được, thì đạo đức tôn giáo lại có thể lý giải được. Từ lúc loài người có mặt trên cuộc đời này thì lịch sử đã phản ảnh lên điều đó. Tôi là người có tôn giáo, tôi cũng đã từng rơi vào những hoàn cảnh tương tự nên tôi chấp nhận được khi lý giải vì sao người này thế này, người kia thế nọ và cũng chính vì thế khi những sự ngặt nghèo, bất hạnh đến với tôi, mà tôi không thể giải quyết được bằng kiến thức xã hội, lý giải bằng khoa học hiện đại thì tôi thường quay về đạo đức tôn giáo để khai thông vì hoàn cảnh hiện tại có cố gắng quậy quọ thì càng thêm thắc chặc, hoặc chuyển qua nổi khổ đau khác mà thôi. Đây cũng chỉ là cách nhìn vấn đề theo quan điểm của riêng tôi thôi, nhưng đâu đó xuất phát từ sự quan tâm chia sẻ của tôi với chị, xin chị thông cảm mà tìm lấy sự bình an.
trangdiem ( gửi lúc 06/04/2010 08:18:32)
+1 điểm 
Nga ơi! Mình hiểu và thông cảm được với nỗi khổ của bạn.Mình cũng chẳng khác gì bạn.Mình có một người chồng đầy gia trưởng, anh không bao giờ biết mình sai trong từng lời nói và cử chỉ vì anh luôn đúng mà. Anh chưa bao giờ nói lời xin lỗi, thậm chí có những lúc tôi đã không hết nước mắt nhưng chưa bao giờ anh an ủi tôi một lời mà than nhiên đi ngủ, " ngủ rất ngon".Điều đó làm cho tôi biết rằng anh chưa bao giờ yêu tôi. Tôi đã từng nghĩ đến ly di & tôi đang nghĩ điều đó.Tôi muốn thoát khỏi cái mà gọi là gia đình mà chẳng hề có sự chia sẻ.Mình thật buồn vì nghĩ rằng tại sao trên các diễn đàn mình đọc về hôn nhân gia đình toàn là những người đàn ông làm khổ phụ nữ.Tại sao? Tại sao họ không đứng vào vị trí của mình để hiểu.Mình biết với bạn với tôi muốn thoát khỏi cái gọi là gia một tổ ấm gia đình nhưng thật khó phải không.Mình đang chịu đựng vì luôn nghĩ họ sẽ thay đổi mà nhưng không vì tình yêu thương mình dành cho họ và mình đang bao che và biện luận thay họ đó thôi. Tan giờ làm việc mình chẳng muốn về nhà, mình đăng ký theo học hết lớp này đến lớp khác về đến nhà là đã 10h.vậy là lên giường ngủ, một ngày mới bắt đầu là muốn ra khỏi nhà thật sớm.Mình đau khổ và hiểu được những gì bạn đang trải qua, mình chỉ khác bạn mình chưa có bé nào, mình đã lập gia đình gần 2 năm rồi vì anh không biết lo cho gia đình nên mình chưa dám vì nghĩ rằng nếu sinh con ra mình và anh có ly dị thì chỉ làm khổ cho chúng mà thôi.
adsads ( gửi lúc 06/04/2010 09:09:58)
+1 điểm 
khuyên chị nên chia tay ngay khi còn có thể. Đàn ông như vậy không thay đỏi được đâu. tiếp tục sống chỉ làm đau khổ thêm mà thôi
langcam ( gửi lúc 08/04/2010 09:33:06)
+1 điểm 
Chào Nga, có lẽ những mảnh đời bất hạnh mà mình thấy được trong đó cũng có bạn.Có bao giờ bạn nghĩ rằng ngoài kia dòng người xuôi ngược có bao người hoàn cảnh giống mình không? nhiều lắm bạn à, chỉ có điều người ta chưa thổ lộ hay chưa biết tâm sự cùng ai.Tôi không nói chồng bạn xấu hay tốt mà muốn hỏi bạn rằng : tại sao bạn lấy chồng? rồi lấy nhau sinh ra nhiều mâu thuẫn, cãi cọ, đánh nhau... khổ thân tôi quá, câu đó ai cũng thốt ra khi mình vấp phải, mà người ta không nghĩ rằng chính mình không dũng cảm vượt qua, Tôi cũng có đứa bạn chồng nó rất tốt chăm chút từng li từng tí cho vợ con, nhưng đối với cô ta cho chồng mình là quá đàn bà lại đưa quan niệm chồng là phải lo cái lớn lao suy nghĩ những việc lớn... rồi tôi cũng có đứa bạn chồng cũng yêu thương vợ con nhưng lo làm tối ngày để kiếm tiền thì vợ lại cho rằng chồng không như người ta chỉ biết kiếm tiền không đưa vợ con đi du lịch, đi chơi... nói chung nhìn lên thì cũng phải nhìn xuống, Bạn cũng là người quá khổ đau nhưng bạn phải hiểu rằng sai lầm đầu tiên là do bạn không biết tranh đấu từ đầu. Để rồi chồng bạn nảy sinh ngày càng nhiều tật xấu thì ôi thôi còn cứu vãn được không? bạn cũng thấy rồi đó, bạn cũng có mối tình chạy theo người ta, rồi để người ta chửi bới ,bạn lại chia tay kiếm người khác cũng vậy cả thôi mèo lại hoàn mèo có lẽ thực tế chứng minh cho bạn rồi đấy. Bạn cứ thử hỏi những người bạn thân của bạn xem cuộc sống người ta thế nào? xin thưa với bạn nhà nào cũng mâu thuẫn không ít thì nhiều không nặng thì nhẹ. Nhưng cách tháo gỡ mỗi một hoàn cảnh một khác nhau.Tôi tặng bạn một câu nói của người xưa bạn hãy suy nghĩ và giải quyết nó theo cách riêng của mình vì bạn là người trong cuộc hiểu rõ nhất mình muốn gì, làm gì : VÍ PHỎNG CUỘC ĐỜI BẰNG PHẲNG, ANH HÙNG HÀO KIỆT CÓ HƠN AI Chúc bạn vui và vươn lên sống lạc quan yêu đời,
Noname ( gửi lúc 10/04/2010 09:49:25)
+3 điểm 
nhiều người khổ thật
Noname ( gửi lúc 10/04/2010 12:04:47)
+1 điểm 
Thân ái cảm ơn những chia sẻ của mọi người. Mà trong đó bạn trangdiem vì là cùng hoàn cảnh nên hiểu nhau nhất. Mỗi khi cãi nhau tôi khóc thầm cả đêm, còn chồng ngủ ngon chưa từng thấy và thức dậy còn mắng tôi "tự làm khổ mình"! nữa. Hôm qua anh ta còn gọi tôi bằng "MÀY", bây giờ tôi sống chả biết vui là gì ngoài con trai tôi cả. Suốt tuần nay anh ta nhậu 4 ngày liên tục, còn gọi điện nhờ mua Maalox, thuốc chống ói, thuốc tiêu chảy, chắc rượu sắp phá nát con người anh ta rồi. Tôi chả phải ly hôn hay cãi nhau làm gì cho mệt. Cứ theo bạn sakyanguyenvu thì tôi tìm niềm vui trong công việc và con trai mình là ổn rồi phải không? Một lần nữa cảm ơn các bạn nhé!
Noname ( gửi lúc 11/04/2010 10:52:56)
+1 điểm 
Chào các bạn.Thật đúng là mỗi người mỗi cảnh,mình cũng đang buồn và chán quá.Đọc tâm sự của mọi người mình thấy chuyện của mình cũng vợi đi phần nào.Chồng mình cũng thuộc tuyps người gia trưởng và ích kỷ.chẳng đỡ đần gì cho vợ mà cũng chẳng có trách nhiệm gì với con.đi làm về thì chỉ nằm khểnh chơi điện tử,vợ co nhờ gì làu bàu đá thúng đụng nia.anh ta cũng đã phá rào đi cặp bồ ,mình cũng đã cho cơ hội sửa sai.nhưng hình như từ khi quay ve anh ta hậm hực laắm.Mình suy nghĩ nát óc mà k biet nên làm thế nào để con mình đỡ khổ.Mong bạn sakyanguyenvu cho mình lời khuyên?
Noname ( gửi lúc 11/04/2010 11:26:04)
+2 điểm 
chào bạn sakyanguyenvu.Tôi thấy bạn cho những lời khuyên rất hay.nhưng xin hỏi bạn nếu bạn cũng đã từng trong hoàn cảnh bi đát và tuyệt vọng như bài của Q.Nga mà k phải 1 lần trong cuộc đời mà liên tục trong cuộc đời thì liệu bạn còn đủ niềm tin và lạc quan để vượt qua k?chúng ta mỗi người 1 cảnh k giông nhau chỉ mong những người đi trước hãy cho những người đàng và sắp đi qua vùng đất khổ đau những kinh nghiệm để vượt qua.Tôi k biết khuyên Q.Nga thế nào vì tôi nghĩ tôi cũng đang ở hoàn cảnh như bạn.tặng bạn câu thơ cũng là cho tôi.Chúng mình hãy vì con vượt qua bạn nhe CHỈ CÓ SỐNG VÀ VƯỢT QUA THỬ THÁCH MỚI TẠO NÊN GIÁ TRỊ CON NGƯỜI CHỈ CÓ ĐI VÀ VƯỢT VẠN QUẢ ĐỒI MỚI ĐẾN ĐƯỢC ĐỈNH CAO MUÔN TRƯỢNG KHÔNG GÌ BẮT ĐƯỢC CHÂN TA DỪNG BƯỚC DÙ ĐÔI KHI TƯỞNG QUÁ SỨC CỦA MÌNH HÃY ĐỨNG LÊN HÔ LỚN VỚI BẢN THÂN HÃY TIẾN LÊN THẲNG ĐƯỜNG TA TIẾN BƯỚC ...... KHÓ KHĂN KIA TỒN TẠI Ở TRÊN ĐỜI ĐỂ BỊ VƯỢT BỞI NHỮNG NGƯỜI DÁM VƯỢT....
beyeu_88 ( gửi lúc 12/04/2010 12:33:03)
+1 điểm 
Em biết khuyên chị ra sao đây, thật lòng ít ai cùng chung cảnh ngộ lắm chị àh, phụ nữ luôn yếu đuối nhưng em thấy chị rất mạnh mẽ đó, kể ra thị em cũng đồng cảm được với chị, chỉ mong sao cho chị sớm tìm lại niềm vui, niềm hạnh phúc mà thôi, hãy nghĩ đến con chị mà làm niềm tin nhé chị.
Noname ( gửi lúc 12/04/2010 05:21:52)
+1 điểm 
Chi. a. sinh ra moi~ con nguoi 1 so^ phan. ta phai? biet chap nhan. biet dau tranh de? vuot. qua so phan ma ong troi` da~ thu? thach. Em biet dan` ong hay lam` cho phu nu~ phai? dau kho? em cung~ la` 1 nguoi` dan` ong...Lon le^n em cung ko dam chac co lam cho nguoi phu nu minh yeu dau kho? hay khong. Nhung em dam chac em se~ khong bao gio` de? nguoi con gai ganh vac ttrong. trach nang ne^` nhu chi...Du` mai kia co nghe`o hay giau` thi` em van~ se~ cung` nguoi minh yeu thuong chia se?...Nhung gio` so phan da~ the chi cung dung nen nghi~ la` se~ tu. tu? chi. hay song vi` cac con...Song vi` chung...em chuc chi vuot qua duoc noi kho khan nay. chi co the? chia se voi em qua yahoo hoangtu_amay hoac so dien thoai 0949417417
Noname ( gửi lúc 12/04/2010 05:32:46)
+1 điểm 
Gửi bạn Noname, Thật lòng tôi đã từng nghĩ: nếu chồng tôi đã như vậy mà còn không biết thương vợ, lại còn bồ bịch nữa thì sẽ ra sao? Tôi đã tự nhủ: không bao giờ tha thứ và ly hôn là giải pháp tốt nhất, con trai tôi sẽ không cần một người cha thiếu đứng đắn như vậy. Nếu cứ đem con ra làm lý do thì có khi cả cuộc đời của hai mẹ con sẽ chìm trong vũng bùn! Đây không phải là lời khuyên của tôi với chị, mà chỉ là suy nghĩ của tôi. Mong chi sớm bình tâm lại. Với chồng chị, anh ta hậm hực là chuyện tâm lý bình thường của người bị buộc phải nhả ra 1 miếng mồi ngon. Nếu chị nghĩ có thể thay đổi được chồng thì chị cứ thử, biết đâu anh ấy có thể thấy cảm phục tấm lòng của chị mà thương yêu chị trở lại. Với tôi, tôi tâm đắc câu: giang sơn dễ đổi, bản chất khó dời, mà nếu đàn ông gia trưởng- cố chấp- íck kỷ thì ko thể dời! Nếu đàn ông dễ tin và dễ thay đổi như vậy, chồng tôi bay giờ chắc là A chứ không phải B, và nếu vậy cuộc đời tôi bi kịch hơn bây giờ nhiều lắm! Tôi đã từng nghĩ: trong đời tôi có thể chết vì 2 người, mẹ tôi và A, người tôi yêu nhiều nhất. Bây giờ thì chỉ có mẹ và con tôi thôi. Đàn ông đã lùi về vạch số 0 trong lòng tôi rồi. Chúc chị noname vui nhé!
quynhnga ( gửi lúc 12/04/2010 05:37:48)
+2 điểm 
Dear all, quynhnga viết reply mà quên đăng nhập vào nên ra tên noname, các reply "Noname ( gửi lúc 10/04/2010 12:04:47)" và "Noname ( gửi lúc 12/04/2010 05:32:46)" là của quynhnga đấy ạ. Mình sợ mọi người đọc không hiểu nên viết lại. Chúc cả nhà tuần mới may mắn nhé!
Noname ( gửi lúc 14/04/2010 04:11:01)
+1 điểm 
Chào chị Quỳnh Nga và mọi ngừơi! Tôi biết tất cả những quan điểm chia sẻ của các bạn trên trang web này đều xuất phát từ một tâm san sẻ với những hoàn cảnh khó khăn, bế tắc...mà cuộc sống quanh ta thì có vô vàn khó khăn đau khổ như thế. Những hoàn cảnh đau khổ của những nguời trong cuộc tỏ bày trên đây không phải mục đích để cho mọi người thưởng lãm mà cần một sự chia sẻ hơn là lấy nguời ra tranh luận và cuộc sống thì rất cần những chia sẻ như thế.Vì có sự cảm thông. Theo quan điểm của tôi thì tất cả chúng ta sống ai ai cũng cần một chỗ nuơng tựa. Nếu chúng ta lấy chồng vợ thì có thể coi đó cũng là tìm một sự chia sẻ và nuơng tựa, nếu chỗ nào đó lung lay thì chúng ta sẽ tìm đến một chỗ nuơng tựa mới. Lúc nhỏ thì chúng ta nuơng tựa cha mẹ và lớn lên chúng ta cần nhiều chỗ nuơng tựa khác nhau hơn như bạn bè, vợ chồng, anh em v..v. Trong đó, kiến thức, sự hiểu biết, nhận thức tinh thần cũng có thể xem đó cũng là những nơi nuơng tựa.Những cái bên ngoài thì không chắc ăn để chúng nương tựa rồi và rất bất bênh vì chúng ta không làm chủ đuợc nó và nó cũng dễ bị chi phối bởi sự đổi thay của xã hội, bè bạn, tác động bởi môi truờng. Vầ cũng theo quan điểm của riêng tôi, cái gì của mình thì dễ kiểm soát hơn, dễ làm chủ hơn và đó là sự nhìn nhận, nhận thức vấn đề, xử lý theo chiều huớng tích cực của vấn đề chúng ta có thể làm chủ phần nào trong cuộc sống. "HẠNH PHÚC THỰC SỰ SẼ CÓ MẶT KHI CHÚNG TA Ý THỨC MÌNH VẪN ĐANG ĐỨNG TRÊN ĐÔI CHAN CỦA MÌNH VÀ KHÔNG LỆ THUỘC NGUỜI". Tôi nói nhiều quá có thể làm mọi nguời đọc mệt mỏi, nên xin dừng lại đây và xin chị Quỳnh Nga cũng như mọi nguời nhận nơi tôi lòng chia sẻ quan điểm mình khi giải quyết vấn đề. Cảm ơn mọi nguời
trangdiem ( gửi lúc 15/04/2010 01:28:58)
+2 điểm 
Sao cuộc đời lại trớ trêu thế.Mình thấy trên mọi diễn đàn hầu như phụ nữ tâm sự về cái khổ mà đàn ông mang lại.Họ không biết chia sẻ hay không muốn chia sẻ mình không biết.Nhưng với chồng mình thì có lẽ anh chẳng muốn chia sẻ. Sao lại giống nhau đến thế khi mình cùng nói về cái mà chồng mình vẫn làm đựoc.Họ thể hiện sự ích kỷ và gia trưởng trong mọi tình huống của đời sống vợ chồng. Họ có biết đâu chính vì những điều đó làm cho phụ nữ bất mãn và không còn muốn có họ bên cạnh nữa.Vì sao ư? Thử nhìn lại mà xem có chồng anh ta có giúp ích gì cho mình hay chỉ mang lại nỗi buồn khổ và nói đúng hơn là gánh nặng. Đi làm phải đi chợ nấu cơm giặt đồ lau nhà rửa chén, chăm con..tất cả..mệt không mệt chứ mình là người mà.máy móc còn hư.Mình bệnh một câu hỏi thăm cũng không có.Hỏi vậy có chồng để làm gì chứ?Mình đã quá thấm thía cái cảnh, cái chữ gọi là vợ chồng.Nói cho đúng chữ gọi là vợ thì phải gọi là OSIN mới đúng.OSIN làm không công, không lương và thậm chí đẻ không cần nhờ người đẻ thuê phải mất vài trăm triệu nữa.Mình nói không sai phải không.Thật buồn.Mình đã khóc hằng đêm vì phải vướng vào người chồng như thế đó..mình tâm sự để có sức vượt qua vì mình không bao giờ tâm sự với chồng được những điều này vì anh quá gia trưởng, đóng góp ư? Phí công mà thôi. ..Nếu ai đó cho tôi một điều ước để điều ước kia thành sự thật tôi xin ước tôi sẽ không lập gia đình.
Noname ( gửi lúc 22/04/2010 01:24:13)
+1 điểm 
eva_kutehglovely ( gửi lúc 22/04/2010 01:34:32)
+1 điểm 
mình cảm nhận được câu chuyện của chị nhưng những gì đến đã đến và em nghĩ rằng chị hãy nhanh thoát khỏi cuộc sống đen tối đó và cùng con trai tự do tận hưởng những khoảng không gjan còn lại của mình.
Noname ( gửi lúc 22/04/2010 10:13:53)
+1 điểm 
minh co doi loi gui ban minh phai biet chap nhan voi cuoc song vi cuoc song luon di doi voi so phan ma moi con nguoi deu co mot so phan rieng cuoc song cua minh suong hay kho deu la do so phan sap dat vi vay minh phai biet bang long voi so phan .va cuoc song cua minh
Noname ( gửi lúc 07/05/2010 07:00:22)
+0 điểm 
Đọc dòng tâm sự của chị em ko biết nói sao nữa, đúng là cuộc đời chị quá khổ, ko ai thương con = mẹ nhưng mẹ của chị lại ko thương chị, nhưng em ngưỡng mộ chị lắm, chị rất mạnh mẽ, nếu sống ko được chị hãy ly hôn đi còn không chị đừng suy nghĩ quan tâm làm gì, tới đâu thì tới, mạnh mẽ lên chị nhé, cầu mong cho cuộc đời sau này của chị được hạnh phúc
Noname ( gửi lúc 07/05/2010 07:05:27)
+1 điểm 
Sao thấy người tốt thường gặp nhiều đau khổ, thương chị nhiều, chị có nick yahoo ko? chị có thể để lại yahoo để nói chuyện tâm sự với mọi người cho vơi đi nỗi buồn chi nhé
Noname ( gửi lúc 12/05/2010 08:31:42)
+1 điểm 
HEHHEEH VAY THI LIEN HE VOI ANH NAK EM GAI
moinui99 ( gửi lúc 25/05/2010 01:00:52)
+0 điểm 
mình chỉ nói một câu la ông trời không có mắt mà .toàn đưa người ta vào hoàn cảnh đau khổ không . hay là kiếp trước mắc nợ giờ bạn phải trả giá
hoàn cảnh cũng giống mình wa .hix hix
Noname ( gửi lúc 28/05/2010 08:54:26)
+0 điểm 
Thân chào chị ! Qua câu chuyện của chị tôi thấy xót xa cho số phận của chị, tôi tạm gọi là số phận. Trong cuộc sống có quá nhiều trường hợp tốt, xấu, giàu nghèo. mỗi người mỗi cảnh. Tôi chỉ chia sẽ cùng chị vài đều theo cách nghỉ của tôi mong rằng với nhiều ý kiến của bạn đọc thì chị sẽ gút ra được một câu trả lời cho riêng mình. theo tôi chị nên làm theo những gì mà chị đã nghỉ và dẹp bỏ cái sĩ diện bên ngoài. thực tế chị sợ con chị không cha ? như vậy chị tiếp tục chịu khổ, chị có thể sống như vậy được bao lâu ? chị nên mạnh dạng nói lên ý kiến của chị với chồng và nếu sự việc không thay đổi được thì chị nên thoát ra khỏi cái gđ nhỏ đó đi ! Xin lỗi chị " mẹ của chị quá cực đoan " và bản thân chị cũng thụ động quá . CÓ BAO GIỜ CHỊ TỰ LÀM CHỦ MÌNH CHƯA ? tự mình tìm cho minh một cuôc sống mới chị có quyền như vậy và con của chị vẫn sống tốt vì mẹ nó không giống như bà NGOẠI của nó đúng không ? chị hận đàn ông ? xin lỗi tôi cũng là đàn ông ! tôi nhỏ tuổi hơn chị. Cái gđ nhỏ của chị nó đến nông nổi như vầy cùng là do người lớn, mẹ chị và sự thụ động của chị, bản thân chị cũng muốn chạy trốn anh A, nhưng cách giải quyết của chị quá dở ! hôn nhân không đến với nhau bằng cách trả nợ cho mẹ ! hoặc để quên đi mối tình đầu. Hiện thực chị sống với chồng mà lại mơ về một anh nào đó biết yêu thương chị! hình như chị hơi mâu thuẩn ở đoạn cuối nếu không có tình yêu thì sự ngọt ngào ân ái không bao giờ có chị ghê đàn ông thì đan ông nào làm chị cảm thấy hạnh phúc như giấc mơ của chị ? xin lỗi chị tôi nói ra ý kiến khách quan của tôi. tư tưởng của chị đang ngoại tình mặc dù nó bất nguồn từ hoàn cảnh gđ không hạnh phúc. chị nên suy nghỉ thật sáng suốt và quyết định có nên thoát ra khỏi hiện trạng này hay không ? tự mình làm chủ mình
canhcuamoi_88 ( gửi lúc 16/06/2010 04:02:00)
+0 điểm 
haiz.đọc xong mà thấy buồn cho hoàn cảnh của chị.có lẽ đó là số ông trời đã :gán" cho chị .đi đâu cũng ko thoát dc khổ nhọc .theo e nghĩ thì chị nên ly hôn càng sớm càng tốt .và hãy kiếm cho mình 1 ngươi thật xứng đáng .để ko phải hối hận 1 lần nữa .cố gắng vượt qua chị nhé .sẽ ko có lần thứ 3 như vậy nữa đâu .
p/s :lẽ ra chị phải là người chồng mới đúng .lo mọi coong viêc của gia đinh .ko phàn nàn .quả thật e khâm phục chị ở điểm đó .
Noname ( gửi lúc 18/06/2010 01:21:37)
+0 điểm 
manh me,vung vang va luon dung thang tren doi chan cua minh. toi mong rang chi se lam duoc nhu vay va du co quyet dinh nhu the nao, chi cung du suc vuot qua nhung kho khan.
conmuabuon ( gửi lúc 21/06/2010 03:42:13)
+1 điểm 
em khâm phục chi giỏi chịu đưng thiệt ? đọc chuyện chị em thấy chuyện của mình chẳng có gì đáng quan tâm. thực sự em không biết khuyên chị như thế nào. nhưng nếu là em, có thể em sẽ ly hôn.dù có bị coi là suy nghĩ bồng bột nhưng chị hãy nghĩ cho bản thân một lần đi. đừng cố chịu đựng nữa. chị không thể chịu đựng như thế cả đời. chị hãy tạo ra 1 sự thay đổi cho cuộc đời mình. em nghĩ đã đến lúc chị cần lên tiếng.
Noname ( gửi lúc 09/12/2010 04:33:21)
+0 điểm 
Ko biết lời bình này có gửi đến cị ko nhỉ?
Nhưng mà cuộc sống, mỗi người một số phận chị àh.
Chồng em thì hiện tại chưa bồ bịch, nhưng mà thời gian chúng em gặp nhau mỗi ngày chỉ khoảng 1 tiếng đồng hồ là nhiều, và lại vùi vào giấc ngủ.
Anh đi làm cả ngày, và bạn bè suốt ngày, nhậu nhẹt cũng nhiều.
Nhưng chưa bao giờ nói em nặng lời hết, cũng giúp em việc nhà nhưng chủ yếu là em làm vì time anh ấy đi quá nhiều.
Về nhà em lại vò võ 1 mình nên hầu như em ko còn có cảm giác với chồng nữa, anh ấy ôm em, em cũng khó chịu muốn xua anh ấy ra...
Thật sự, e ko cần người chồng như vậy chị àh. Sống phải nói chuyện, phải chia sẻ, nhưng sự thật thì em tự em chia sẻ với em, tự em nói chuyện với em, tự em đi chơi, tự em độc thoại, tự em mua sắm. và chung quy lại em làm 1 mình và 1 mình.... Cô độc và em muốn giải thoát bằng cách ly hôn.. Nhưng khó quá chị àh? Anh ấy tính rất tốt, gia đình anh ấy rất tốt, tốt đến nỗi mà em ko hiểu sao lại có người đa mang lo cho xã hội nhiều vậy........
Thế đấy.. CS là vậy chị àh.. em cũng đang muốn dừng lại cuộc hôn nhân mà giống chị đó. Quen nhau 6 tháng cả yêu và lấy., mà e có yêu đâu, em đang yêu người yêu cũ nhưng do bức xúc với người yêu cũ mà em quyết định kết hôn... TẤt cả là do em chị àh..
Ko đồng điệu về tính cách lẫn tâm hồn dần dần sẽ giết chết tình yêu và những gì mình đang cố công vun vén...
Em cũng thấy mệt với cuộc hôn nhân mà do em quyết định lắm chị àh...
Mong chị sáng suốt hơn
Noname ( gửi lúc 07/10/2011 10:08:15)
+0 điểm 
Tôi còn mệt mỏi hơn bạn rất nhiều lần mới cưới 1 năm mà chồng tôi mang về số nợ la 620 triệu tôi đã trắng tay không còn gì cả
Noname ( gửi lúc 07/10/2011 10:14:25)
+0 điểm 
Nhiều lúc tôi cũng thấy quá mệt mỏi muốn tìm lối thoát cho bản thân tôi mới cưới đươc 1 năm mà đã viết đơn ly dị nhưng chồng tôi không ký.Tôi chán cuộc sống nợ nần và phải trả nợ cho chồng hết lần này đến lần khác vì cờ bạc.Cuộc dời ai cũng có bất hạnh bạn ah.Tôi càng tin tưởng bao nhiêu thì lại nhận được cay đắng và bất hạnh bấy nhiêu
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
Các bài trước
MinhMinh89  (01:17 | 23/11/2011)
sweetie  (10:03 | 27/11/2011)
Ky_Jenny  (05:18 | 29/11/2011)
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 6 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 14 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 27 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 18 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 12 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 26 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 25 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
  (12:04 | 08/02/2012)
  (12:03 | 08/02/2012)
  (11:58 | 07/02/2012)
buoc211  (11:55 | 07/02/2012)
buoc211  (11:50 | 07/02/2012)
tuananh873  (11:50 | 07/02/2012)
  (11:46 | 07/02/2012)
  (11:43 | 07/02/2012)
  (11:35 | 07/02/2012)
  (11:33 | 07/02/2012)