nh0c-
Ngày tham gia: (01:50 | 03/03/2010)

Bình chọn: 1

Khi nào không còn ai cần con nữa con sẽ theo Ba!

(gửi lúc 04:05 03/04/2010)

"Tại sao con không bao giờ kêu Ba ơi cố lên?" đó là câu hỏi Ba hỏi con khi Ba đang nằm đó, không thể nào quyết định được mình phải sống hay chết thì con nói thế nào Ba ơi.

 "Con người ai cũng có chết và sống, có những người chưa hưởng trọn vẹn 1 ngày đã không thể quyết định được, vậy là được rồi Ba à !!!". Chẳng làm gì cả Ba chỉ mỉm cười với con, như thế là sao? Ba đồng ý với con hay nghĩ con quá trẻ con.???

Cách đây 2 năm con là một đứa con gái vô tư, thật hạnh phúc khi có Ba Mẹ, dù rằng Mẹ không được như những gì con mong ước nhưng con không có quyền lựa chọn Mẹ, bù lại con có người Ba rất tự hào..........con hạnh phúc vì điều đó. Gia đình nhỏ mình sống ở Biên Hòa từ khi con chưa biết gì,. Tuy vất vả, cuộc sống nhà mướn nhưng vui và hạnh phúc. Mỗi lần Mẹ gây ra 1 đống nợ là mình lại được thay đổi chỗ ở, và con nhớ không dưới 10 lần mình thay đổi nhà như thế.

Năm con học lớp 5, về quê Nội, chẳng có ai ở nhà, và điều gì đến cũng đến con bị chính người em họ ruột thịt của mình cưỡng hiếp, đau đớn về thể xác một phần nhưng đau đớn hơn về mặt tinh thần khi người đó nói yêu con và muốn cưới con, đứa bé học lớp 5 được cầu hôn như thế khi người đó là con trai của em gái Ba , là cô tư của con. Quá đau đớn con giấu chặt nỗi lòng, im lặng và lãng tránh tất cả......chẳng còn muốn về quê Nội nữa, dù rằng Ba luôn hỏi.

Mỗi ngày con đi học, xong chạy ùa về nhà lấy bánh tráng đạp lên trường Lê Lợi mình bán, bán cho bạn bè mình, thầy cô mình, nhưng con không buồn , con tự hào vì giúp ích được cho Ba Mẹ. Dũng, người mà thương con vì điều đơn giản đó.

Rồi mỗi buổi sáng chủ nhật con lên chợ bán báo cũ, ăn cơm xum họp bên Ba Mẹ và anh Hai. Thật lòng con chỉ muốn như thế.... đừng quá nhiều chuyện xảy ra, nhưng cũng như con đã nói từ đầu, con không có quyền lựa chọn.

Ngày Ba nằm đó, vì căn bệnh ung thư bướu quái ác, con đau đớn, đau đớn thay cho Ba khi bị căn bệnh hoành hành nhức nhối, sao Ba không than vãn, không oán trách, sao Ba lại im lặng chịu đựng và mỗi ngày đều làm việc vất vả, thậm chí còn hơn bình thường hay vì Ba sợ khi Ba mất không thể làm được nữa, không thể lo cho gia đình nhỏ bé này.

Đứng nép sau tấm ván nhỏ con vội lau đi nước mắt mình khi thấy Ba nhăn mặt vì đau mà không dám kêu lên sợ con gái mình không tập trung học bài được........con lặng lẽ xếp quần áo vào giỏ, con nói sẽ lên Sài Gòn làm cùng người chị họ (là con của chị Mẹ). Ba khuyên con nên cố gắng học, làm sao con học được khi thấy Ba như thế, con chỉ có thể nói con không muốn học nữa, học chán lắm.

Ba chở con lên Sài Gòn khi không thể nào thuyết phục được con, nhét 200 ngàn vào túi áo và khuyên con phải sống thật tốt, nếu không được thì hãy về, thế đấy. Rời khỏi gia đình yêu thương khi 16 tuổi, bất đầu cuộc sống tự lập......

Mọi người đều khen con đẹp, xinh, con cũng biết, không phải con tự tin nhưng nhìn vào gương con có đôi mắt to, hàng mi dài, miệng trái tim, cằm chẻ và đặc biệt là má lúng đồng tiền thật sâu, con biết mình không tệ, cũng như ngày đầu tiên vào làm việc, một tiệm massage, mọi người đều xúm lại khen con. "Mới 16 tuổi mà xinh thiệt" - đó là câu nói của một chị khen con, người chủ liếc nhìn con và nói với chị họ " nhìn xinh quá em hen ".

Con biết mình được nhận làm việc ở đây. Người khách đầu tiên chọn con là một người Hàn Quốc, khoảng 50 tuổi, hơn cả Ba. Chẳng biết làm gì, các chị kêu đem dầu lên massage cho người ta, con biết làm gì đâu thôi thì lên đại, chưa kịp hỏi gì người đàn ông đó kéo con vào lòng, sao vậy, kì quá, con đẩy ra. "Em mới làm à, chiều anh đi". "Xin lỗi chú con mới làm không biết". "Không sao, lại đây với anh, anh chỉ cho".

Hiểu rồi, thì ra là như thế, không phải massage bình thường hèn gì các chị hỏi con còn là con gái hay ko? Nghĩ tới đó thôi thì người đàn ông đó móc bóp ra 100 đôla, gì vậy????. "Lại đây, chiều anh thì là của cưng." Làm sao đây con biết nếu bỏ đi thì phải về, không thể giúp gì được như đã hứa với Ba, bước lại gần, người đàn ông đó kéo con vào, rồi việc gì đến phải đến, nước mắt rơi khi người ta chà đạp thân xác con. Con không phải cao quí, trách ai, do mình tham tiền thôi, ngày đầu tiên làm việc của con như thế, người hơn cả tuổi Ba con kêu bằng anh.

Chỉ vì tiền con thành kẻ khác hoàn toàn. Rồi con đem tiền về, thật nhiều. Mẹ thì vui mừng, không hỏi gì, chỉ có Ba lặng lẽ nhìn con mà khóe mắt đỏ hoe, con chỉ biết trả lời là mấy chị thấy tội nên cho con mượn, sau này con trả. Biết Ba không tin nhưng biết làm sao bây giờ. Ba kêu con đừng lên lại Sài Gòn nữa, nhưng con nói không thích ở đây, rồi gom quần áo đi tiếp.

Ba tâm sự cùng cô Năm:"nếu ngày đó con bé M và thằng anh nó lớn thế này thì chắc anh có cơ hội". Trời ơi, thì ra cách đây 5 năm Ba đã biết mình bệnh nhưng không nói, không thể vì một tháng phải có hơn 10 triệu tiền thuốc thang rồi tiền học của con và anh Hai, con đau đớn khi biết sự thật, phải quyết tâm kiếm thật nhiều tiền.

Biết ước nguyện của Ba là muốn có căn nhà nhỏ, nếu sau này có mất nhìn thấy Mẹ con con có nơi nương tựa sẽ không hối tiếc, con lao vào xây nhà. Ba không cần tiền chạy thuốc thang chỉ cần nhanh chóng xây nhà, và con đã làm được. Ngày nào Ba cũng ao ước có nhà, con làm được rồi sao Ba lại ra đi, lại bỏ con khi chỉ ở trong căn nhà con xây vì Ba được 1 tháng. Hay vì Ba hỏi con câu nói đó và con trả lời Ba đã giận bỏ con.

Ba nằm đó, không nhúc nhích được. Mẹ thì cứ ở ngoài kia, không thèm vào nhà mới, nói là phải buôn bán, buôn bán 10 bữa nửa tháng có giàu không khi Ba chỉ còn vài ngày nữa, thật quá đáng. Lúc đó bên Ba có con và anh Hai, bà Nội, tất cả đều đủ chỉ ngoại trừ Mẹ. con hận Mẹ.

Ba kêu con mua máy hút đàm cho Ba vì đàm nhiều quá không thể thở được, cũng may con còn 1 triệu 50 ngàn trong túi, không đủ mua máy điện chỉ mua máy bằng tay thôi. Không làm được, con xin mọi người cho con mượn tiền để đi đổi máy nhưng ai cũng nói :" Ba mày không chịu nổi nữa đâu mua chi tốn tiền, đi đâu chơi rồi về kêu người ta không bán đi"... sao lại có thể như thế?. Họ là người nhà mà, con lặng lẽ bỏ đi và gọi điện thoại lên Sài Gòn xin cho mượn tiền, sau này làm sẽ trả.

Cầm 50 ngàn duy nhất đón xe buýt bên Sài gòn để lấy tiền về đổi máy cho Ba, vậy mà mọi người ai cũng nói con ngu. Uh, con ngu. Rồi Ba không thở được, kêu con tiếp bình ôxy. Làm sao đây con hết tiền rồi. Không biết giải thích thế nào chỉ im lặng nắm tay Ba. Ba hỏi con : "con hết tiền rồi phải không? mấy ngày nay Ba để ý 2 anh em ăn cơm với tàu hũ và nước tương không hà? Mẹ con không vô đưa tiền cho dì Hai đi chợ hả?". "Con xin lỗi Ba". "Đừng buồn, kêu Nội lên dùm Ba".

Ba nằm đó, chắp 2 tay lại lạy bà Nội, con phải làm thế nào khi thế đây, con hư quá, con không làm được gì, bàn tay con cứng ngắc, không biết làm sao, lòng con tái tê, Ba lạy nội xin cho tiền tiếp bình ôxi. Con xin lỗi. Sáng ngày hôm sau 5h, Ba kêu đổi bình ôxy hết rồi, gọi điện thoại hối người ta, Ba thì không thở được hối con, con hối người ta, con tức giận " Ba từ từ người ta đang đem qua, Ba cứ vậy hoài con bỏ lên SG đó" Đùng đùng bỏ vào nhà trong làm bộ lấy quần áo bỏ vào vali, con không muốn đi đâu chỉ muốn hù Ba thôi, Ba kêu con ra nói : " con hết thương Ba rồi hả?" Sao Ba lại hỏi thế, với con không gì quan trọng bằng Ba.

 

Bà Nội nói : " Sao con cứ nằm hoài, không ăn không uống, khi nào con mới hết bệnh, không thôi con M nó giận nó đi kìa". Ba nhìn con và hỏi sao con không kêu Ba cố lên, con trả lời như thế và Ba giơ tay lên nói 2 ngày nữa sẽ hết bệnh, vậy mà ...... không được 2 tiếng.......... Sau khi lau mặt cho Ba con vào giường chưa chợp mắt được 5 phút thì Nội kêu dậy, kêu con bình tĩnh, im lặng Ba đi rồi, đi mãi mãi...

 

Lao ra thấy Hai đứng dựa tường nhìn Ba, mọi người bu xung quanh Ba khóc lóc, con không phản ứng được gì, tự nhiên cũng như Hai đứng đó nhìn. Hai  anh em không ai khóc, không la hét, không làm gì hết. Ngộ thiệt, mình là anh em cùng Mẹ khác cha, tới bây giờ anh vẫn không biết phải không?. Con biết vì 1 buổi tối Ba tâm sự và cho con biết ngày xưa Mẹ bỏ Ba về ngoại và có anh Hai nhưng Ba im lặng và không ai biết ngoài Ba và Mẹ. Ba nhận cái thai đó của Ba vì Ba yêu Mẹ.

 

Ba yêu thương Hai rất nhiều thậm chí khi còn nhỏ con là người nghĩ con mới không phải con Ba. Khi làm giấy tờ nhà Ba kêu con đừng giành gì cả, để cho Mẹ và Hai con đi, con cũng không cần nên giấy tờ nhà tất cả con để lại cho Mẹ và Hai, con chỉ cần Ba........ Con và Hai vậy mà giống nhau quá Ba nhỉ, từ cảm nghĩ, tới tính tình. Ba mất 2 anh em con không khóc, không la hét. Lạ thiệt, thậm chí khi làm tang lễ cho Ba, con và Hai chỉ khóc 2 lần, khi làm lễ và chôn cất Ba, chỉ 2 lần. Bạn bè thấy nói con sao mày mạnh mẽ thế, con không biết nữa, như 1 người không còn cảm giác không biết Hai có nghĩ như con không... 

 

Ngày chôn Ba, Mẹ không theo được vì kị tuổi. Con cũng không muốn Mẹ theo, con ghét Mẹ, Mẹ té xĩu trong nhà con không thèm nhìn bỏ đi, con lạnh lùng lắm Ba nhỉ? . Sau khi xong tất cả, khi biết sẽ mất Ba mãi mãi. Con nghĩ cũng tới lúc nên từ bỏ công việc, nên làm lại từ đầu thì từ trong nhà um sùm tiếng chửi bới, tiền bạc tùm lum, thì ra Mẹ lại gây nợ và người ta đòi, con tức giận bỏ lên SG. Mẹ chửi con :" mày chỉ nghĩ cho Ba mày, Ba mày mất rồi mày đâu có lo cho tao, không lẽ mày đi làm đĩ nuôi tao hay sao mà mày hỏi tao thiếu nợ bao nhiêu rồi cự nự tao".

 

Con nhớ mãi lời này, con muốn hét lên : "Con làm đĩ lâu rồi Mẹ không biết à?". Rồi Mẹ có người khác. Ngang nhiên công khai khi Ba mất chưa được một tháng. Thì ra khi Ba nằm đó Mẹ không bên cạnh vì có người đàn ông đó, con hận Mẹ. Mẹ còn dẫn người ta về nhà Ba nữa, nhà này con xây cho Ba mà. Mẹ nói:" tao là người đứng tên". Phải, con xin lỗi.

 

Hai thì sau nhiều lần khuyên Mẹ không được, tụ tập bạn bè rồi hút chích, rồi bán hết mọi thứ trong nhà, bán luôn cái tủ lạnh mà ngày đầu ăn tân gia con chạy đi mua cho Ba. Con giận dữ thật sự, làm ầm lên. Mẹ và Hai chửi con không biết lo làm ăn, con thốt miệng hỏi : " Hai người biết con làm gì không ?" Sao ai cũng im lặng trước câu hỏi của con vậy? Không lẽ họ đều biết, nếu vậy sao không ngăn cản con mà vẫn muốn con tiếp tục.

 

Rồi căn nhà đó được đem cầm 30 triệu, con giận dữ, bỏ nhà đi suốt mấy tháng trời. Con đâu đi đâu xa xôi, chỉ cách Mẹ 200 mét thôi mà, vậy mà không tìm con, con nhịn đói, nhịn khát, ngủ ngoài đường mưa gió, cũng may lúc đó bên con có người ta, người ta yêu con nên hi sinh vì con nhiều như thế. Nười ngoài còn như thế thì sao Mẹ không  kêu con về nhà. Hai biết con hay lui lới chỗ nào mà.

 

Có lúc ngủ ngoài đường người ta vô tình hỏi con "sao Mẹ em và thằng Đ không tìm em. Họ biết em ở đây mà?" Con im lặng....... Rồi con nghĩ không thể thế này mãi, con lên SG còn người đó về nhà. Sáu tháng ngoài đường dạy con nhiều điều, con hận gia đình nhưng rồi con vẫn phải về. Đám giỗ Ba con về cầm theo trong tay 1 chỉ vàng và 6 triệu đưa Mẹ, được hỏi han đủ điều, thật chua xót cho con khi có tiền mới được yêu thương. Con bỏ qua tất cả. Con nghĩ nên thôi dừng lại, và con sẽ cố gắng làm từ từ cũng chuộc nhà về được, nhưng không ngờ... " thằng Đ bị công an bắt rồi."

 

Ngày đó con thật sự điên loạn, sao lại như thế, con làm gì sai sao???? " M hả con, Mẹ con có mượn cô Năm tiền: 4 triệu, con kiếm đưa cô Năm để cô Năm lấy quần áo về bán nha con ". “M hả, gần hết ngày cầm nhà rồi, con kiếm tiền nha". " Lúc con không ở nhà Mẹ con có thiếu bà Nội 2 triệu."  Tất cả ập đến cùng một lúc. Con thành kẻ không biết gì, lại lao vào công việc này.

 

Con tự hỏi, khi nào mới thoát ra nhưng giờ với con Mẹ và Hai là tất cả, dù hi sinh nhiều thế nào con cũng giữ lời hứa với Ba: lo lắng cho Mẹ và Hai. Hãy yên tâm Ba nhé. Con đang cặp cùng một người 45 tuổi, mỗi tháng cho con 10 triệu. Tháng nào Mẹ cũng hỏi con gặp người đó chưa, người đó cho tiền thì cho Mẹ nha. Tuy vậy Mẹ cũng quan tâm con hơn xưa, mẹ lo cơm cho con, hỏi con ăm cơm chưa, con cũng hạnh phúc vì điều đó.

 

Con thương người con trai hi sinh cho con khi con không 1 xu dính túi, tới bây giờ vẫn bên con. Con có thai với người ta khi 18 tuổi, con không thể lựa chọn, con phải giải quyết vì còn Mẹ và Hai nữa. Nếu 1 ngày người ta biết con thế này chắc hận con lắm. Con chỉ biết phải bù đắp cho người ta thật nhiều. Con yêu người ta nhưng không thể vì người ta bỏ rơi Mẹ và Hai, trong khi giờ Hai ở trong tù phải lo mọi điều, còn phải lấy nhà về nữa, thật sự con không được quyền lựa chọn.

 

Chút nữa, 6h chiều nay con đi gặp người đàn ông đó có thể sẽ có tiền, người đó cũng quan tâm con, con biết qua từng cuộc điện thoại của người ta, từng lời hỏi thăm nhưng do người ta làm việc xa quá, người ta sắm điện thoại, máy tính, quần áo... rất nhiều cho con. Con không ham nhưng con ham tiền vì tiền giúp con lo được cho Mẹ và Hai, đồng thời nhờ nó con được sự quan tâm của Mẹ , như thế là đủ rồi.

 

Xin lỗi nhóc, em làm anh khổ rồi, em trả tự do cho anh, em xin lỗi, anh luôn hỏi tại sao em cứ muốn chia tay, vì em không muốn tiếp tục lừa dối em, sẽ không thằng đàn ông nào yêu 1 con điếm như em và nếu anh biết sự thật anh cũng như thế vì thế em không thể giải thích, xin lỗi vì ích ra em muốn anh đừng coi rẻ em.....vì lúc ở bên anh, anh luôn nói em là cô gái rất tốt, giúp đỡ mọi người mà không cần gì, anh hãnh diện về em, vậy thì nghĩ em thế thôi...

 

Con sẽ làm thật tốt, con thành kẻ tham tiền mất rồi, con thành người xấu rồi. Con người không xứng đáng để sống, không xứng đáng vì tình thương của Ba và Người đó. Con sai lầm khi sống nhưng con phải sống vì .... con phải sống. Khi nào không còn ai cần con nữa con sẽ theo Ba, chờ con nhé !!!

webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
chjp ( gửi lúc 04/04/2010 02:08:12)
+1 điểm 
E ! hôm nay A không ngồi ở nhà mà ra quán nét ngồi để dõn một số phần mềm cho máy của A. A tranh thủ lýớt web và dừng lại đọc những dòng tâm sự của E. E có biết kô? một thàng con trai 23t đã rớt nýớc mắt ngay giữa chỗ đông người này. A thực sự cảm động trýớc một ngýời con gái nhý E. A biết lúc viết lên những dòng này đây trong lòng E đang rỉ máu. E àh! một ngýời nhý E không ðáng phải chịu khổ nhý thế, những con ngýời bên cạnh E kô sứng đáng để đc nhận sự quan tâm của E nhiều như thế! tại sao E không bao giờ đặt câu hỏi rằng " họ có sứng đáng đc nhận sự hi sinh của E hay không?" E àh! E hãy dừng công việc đó và làm lại từ đầu đi. E vẫn còn rất trẻ, làm lại rất dễ và đừng bao giờ nghĩ là muộn rồi E nhé. một người con gái nhu E sứng đáng đc hưởng cái hạnh phúc như bao nhiêu người con gái khác. E thử nghĩ cho mình ở một tương lai xa khi mà tưổi thanh xuân đã bỏ rơi E, khi mà nhan sắc đã không còn là sức mạnh của E nữa thì sao ? E cần có một chỗ dựa, cần có một ngôi nhà và nơi đó có một người yêu thương E, có những đứa trẻ mỗi khi E về nhà chúng chạy ra ôm lấy E gọi một tiếng " Mẹ " để những mệt nhọc của công việc tan đi, để có nơi E dành tình thương có một chỗ dựa mỗi khi chán nản........... !!!! A ước tất cả những điều tốt đẹp mà giản dị ấy sẽ đến với E trong một ngày gần nhất. chúc E tìm ra con đường sáng nhất E nên đi vì hạnh phúc + tương lai của chính mình và vì niềm hi vọng của người cha đã khuất.
nh0c ( gửi lúc 04/04/2010 07:42:11)
+1 điểm 
cám ơn anh, lời chia sẻ đầu tiên của em, entry này em viết sau khi xem được bài của 1 anh, em ko nhớ tên nhưng anh đó có bạn gái vô tình là ... như em, em cũng có thấy anh chia sẻ cùng anh ấy, sau khi bái này đăng lên em luôn mong sẽ có ai chia sẽ cùng em, cám ơn anh, anh Hai em bị hình phạt 8 năm, em ko khóc đuọc khj nghe mức án đó, em ngước lên nhìn Ba em trên trời để nước mắt chảy ngược lại, em ko muốn khóc..... khi nào muốn khóc em sẽ làm thế, đọc những lời của anh em ko thể cầm dc nước mắt, em ko pải gái nhà lành nên dù có ai bình luận = trỉ trích em cũng vui vì em xứg đáng như thế, em ko biết nói cùng ai, nhờ webtamsu chia sẻ dùm.
chjp ( gửi lúc 05/04/2010 01:22:30)
+1 điểm 
A nghĩ la E cân` đc nghe nhiêu` hơn hiểu nhiêu` hơn rất nhiêu` nữa. E cũng như tất cả những con ngươi khác chẳng có ai sinh ra để lam cái công việc ấy va cũng chẳng có ai tư nhỏ đã mơ ước sau nay lớn lên sẽ lam "Cave" ( xin lỗi vi anh sử dung tư nay ). phân lớn những thói quen xấu của con ngươi đêu do hoan cảnh sống tác động. du răng E không trực tiếp tác động nhưng E sẽ la nguôn tá động dan tiếp đến thế hệ phía sau E. E đã hiểu đc nỗi khổ của minh` rôi, A nghĩ la` E kô muốn E sẽ la` một nguôn` tác động đến những cô gái khác đúng không? đó hỉ la` 1 lý do, con` rất nhiêu` những lý do khác nữa để E thay đổi công việc cũng chính la` thay đổi chính con ngươi` E. vi` tương lai của chính E va` v`i những ngươi` quan tâm tới E, yêu thương E, CÂN` đến E. A hẳng biết có dúp đc gi` ho E hay không nhưng nếu như E cân` một ngươi để tro` truyện, một ngươi` để chia sẻ, để tâm sự thi` A luôn sẵn long`. nếu cân` thi` E có thể liên lạc với A qua YH : acmong_302 hoặc sđt 01662998559. hi vọng răng` E sớm tích đc đủ tự tin để vượt qua ơn sóng gió nay cũng chính la` vượt qua đc chính bản thân E. Pp!
adsads ( gửi lúc 05/04/2010 03:20:37)
+1 điểm 
" Con người ta ai cũng có một lần chết. Có cái chết nhẹ tựa tơ hồng, có cái chết nặng như núi Thái Sơn". Chúng ta-mỗi người- cùng làm nên những trang sử cuộc đời. Cuộc sống là không thể biết trước được điều gì. Có người hôm nay hạnh phúc, ngày mai lại gặp cảnh khổ đau. Có người hôm nay khổ đau, ngày kia lại là người hạnh phúc. Vì thế, hãy cứ lạc quan lên em nhé! Thương em, tấm lòng nhân hậu, bao dung. Hy sinh mà không bao giờ đòi hỏi. Thương em, tuổi còn nhỏ mà dãi nắng dầm mưa chịu bao nhiêu cơ cực. Thương vì tâm hồn em trong sáng. Thương khi em nói "em ko pải gái nhà lành nên dù có ai bình luận = trỉ trích em cũng vui vì em xứg đáng như thế, em ko biết nói cùng ai, nhờ webtamsu chia sẻ dùm". Thương em và bao nhiêu mảnh đời giống em nữa.
ko_juaj ( gửi lúc 05/04/2010 05:03:37)
+1 điểm 
Gởi em người con gái tội nghiệp ! chỉ nghĩ em không nên đau buồn làm gì em thấy me va anh hai em co thật sự sứng đáng nhận sự hi sinh đó của em không, em muốn nhận được sự quan tâm của gia đình, nhưng bây giờ đó có thật sự là gia đình của em ,tất cả sự quan tâm đó chỉ là vì những đồng tiền của em mang vê thôi, như vậy thì sự quan tâm đó có ý nghĩa gì chứ, em cần nó à, hơi ấm gia đình thật sự của em chính là ba của em kia kia, nhưng ông ấy đã không còn nữa, chị nghĩ là ở trên trời ông ấy cũng không muốn nhìn thấy của con gái của minh phải hi sinh không đáng như vậy. Sự hi sinh của em từ trước tới bây giờ như thế đã là quá đủ, đã đến lúc em phải sống vì bản thân của mình rồi em ah, không quá muộn màng đâu em. Em cũng từng hạ thấp mình như vậy, không có nghề nào là thấp hèn cả chỉ có những người không làm việc mới là những người thấp hèn, để có tiền em cũng phải trả giá, cung phải hi sinh và đau khổ. Nhưng đã đến lúc em phải dừng lại rồi em ah, với số tiền em đã từng kiếm được em hãy đi học cho mình một nghề nào đó, ở sai gon không khó để cho em một cái nghề để sống đâu. sau đó di làm và xây dựng một mai ấm cho riêng mình, một gia đình nhỏ và những đứa trẻ đó mời thật sự là cuộc sống của em, và đó mới là điều ba em thật sự mong muốn ở em, hãy nghi cho bản thân của minh em ah đừng hi sinh vì những người không xứng đang em ah. đôi dòng tâm sự cùng em, chúc em sáng suốt.
nh0c ( gửi lúc 05/04/2010 06:38:38)
+1 điểm 
em ko biết phải nói như thế nào nữa, em rất vui vì bên em còn có mọi người chia sẻ, như thế em đã rất là vui, chỉ cần như thế thôi, mọi người chúng ta ko ai biết ai, chỉ biết qua 1 cai nick ảo nên em mới đủ can đảm nói ra, em biết dù là nick ảo nhưng tình cảm mọi người chi sẻ cùng em là thật, em rất vui, em hi vọng mình có đũ can đảm để vuợt wa, em đủ can đảm bị hình phạt cao nhất nhưng em ko đủ can đảm nhìn anh Hai em trong tù ko ai lo lắng, mẹ em dầm mưa dãi nắng , vì em biết nếu giờ em buông tay ra thì gia đình này của em sẽ tan nát, nhưng nhất định em sẽ cố gắng như các anh chị khuyên, dù thế nào em sẽ ko đánh mất tình cảm này. em rất cám ơn.
nh0c ( gửi lúc 05/04/2010 06:41:51)
+1 điểm 
hôm nay em rất buồn vì em ko muốn làm nữa nên đang xin việc làm, trong thời gian này em ko có thể nào đem tiền về cho mẹ, buỗi trưa ko có gì ăn, rồi chiều em đi xin việc mà ko có đói cồn cào về nhà đóng cửa im lìm, nhà vắng hoe chỉ có nồi cơm điện cắm sẵn mà ko có 1 cái gì để ăn, em đau đớn nhận ra lại ko thể nhận yêu thương nữa rồi....
ko_juaj ( gửi lúc 06/04/2010 12:43:08)
+1 điểm 
Chính vì em ko mang tiền về nữa nên sự yêu thương giả tạo của mẹ em cũng theo gio mà bay đi mất, em xem bà ấy là mẹ, vậy từ trước tới giờ ba ấy có xem em là con không, nếu bà ấy xem em là con thì bà ấy sẽ không bao giờ đói xử với em như vậy. Chị biết em cung khó xử lắm vì một người là người đã sinh ra em còn một người ít nhiều gì cũng có chung một nữa dòng máu với em. hình như mẹ em có người đàn ông khac đúng không, vậy em có từng nghĩ bà ấy lấy tiền của em mang về để lo cho người đàn ông đó hay không? không lẽ mẹ có khả năng nuôi một người đàn ông khác mà không thể nuôi sống bản thân mình hay sao ? còn anh của em lâu lâu em cũng có thể vào thăm anh, dù sao thì anh của em ở trong tù cũng không chết đói đâu mà em lo. chị rất mừng vì biết được là hôm nay em đã đi xin viêc làm, có lẽ là hơi khó khăn phải không em,bây giờ em không có tiền việc làm cũng không có, làm sao để bương trải trong những ngày em xin việc làm và tháng đầu tiên em đi làm phải không em, nhưng trời không tiệt đường người có lòng đâu em ah,nếu em có quyết tâm làm lại cuộc đời, dù cho có ăn cơm trắng với nước tương nhưng mình biết sống cho riêng mình thì đó mới là niềm hạnh phúc thật sự em ah, ba em cũng sẽ thật sự hạnh phúc khi nhìn thấy con gái minh như vậy . đôi dòng tâm sự cùng em chúc em sáng suốt và bản lĩnh hơn. mà chị nghĩ không lẽ mõi tháng ông gi đó 45 tuổi cho em mườ triệu em điều đưa hết cho mẹ hay sao, em không giữ lại đẻ phòng thân ah. chị nghi với số tiền đó có thể giúp em sống hết tháng đầu xin việc làm(mong là em hiểu y cua chị).
nh0c ( gửi lúc 06/04/2010 01:19:33)
+1 điểm 
thú thật với chị từ trước đến giờ em ko dư gì cả, tất cả em đều lo cho gia đình nên giờ em thật sự ko biết pải thế nào, em rối trí lắm, rồi gần tới ngày pải chuộc nhà, em ko thể mất căn nhà này được, em ko biết thế nào đây, em buồn lắm, hôm nay em ko tài nào ngũ được, em tìm mọi nơi mà ko biết pải làm gì, mong rằng ngày mai sẽ tốt đẹp, chúc chị cũng thế.... happy
salen_buon ( gửi lúc 06/04/2010 08:07:32)
+1 điểm 
nhok ah,con người ta ko thể lựa chọn gia đình cho mình.cũng ko ai co thể biết trước được mọi chuyện.dù sao mọi chuyện cũng đã xay ra,cuộc sống nhiều lúc đưa đẩy con người ta đến 1 ngõ cụt ko lối thoát.em co thể sống như thế mải để chu cấp cho me e ko?ai cũng yêu quý mẹ cua mình dù mẹ mình có xấu xa đến đâu thì cũng ko ai thay thế được....nhưng em càng tiếp tục như vậy thì tương lai em càng ko lối thoát va me em lại đi đến con đường tồi tệ hơn mà thôi.mẹ em sẽ luôn ỷ lại nơi em,se luôn chờ đợi đồng tiền bán thân xác và tâm hồn của em để bà ấy được thoả mãn nhu cầu của mình.em đã cố gắng sống cho người thân của em vậy là quá đủ rồi....hãy sống vì bản thân mình đi em.hãy đừng mang trong mình những lý do ko thể vượt qua nữa...em hãy thử đặt địa vị vào ba mình đi,có 1 người con gái vì mọi người trong gđ mà phải như vạy liệu em tự hào ko?hạnh phúc ko?hay lại đau lòng hơn,oán trách mình hơn.hãy vì tương lai của chính bản thân em và cả mẹ em nữa mà dừng lại đi em ah,sao em lại vì nhừng người thân ko tốt,chà đạp lên bản thân en, lợi dụng em để bước trên con đường đó mà ko vì những người yêu thương em thực sự để đi 1 con đường khác tốt hơn???em cần cho mẹ em tự lo cho bản thân bà 1 thời gian,để bà nhận ra 1 diều gì đó hạơc ít ra cũng để cho bản thân em nhận thấy rõ hơn về mẹ của mình.có thể 1 công việc khác sẽ khiến em vất vả hơn,ít tiền hơn nhưng ở trước em là cả 1 tương lai tốt...và em cũng có thể lo cho mẹ cuă mình.trời ko ban cho ai cái nhan sắc để làm việc đó được suốt đời đâu em.cầu mong những gì tôt đẹp nhất sẽ đến với em...........thương!
adsads ( gửi lúc 06/04/2010 04:16:06)
+2 điểm 
Đôi khi thương người không có nghĩa là ta sẽ giúp họ đâu em à. Đôi khi ta cần "đẻ mặc" họ ở đó với những sai lầm của mình, đối mặt với những hậu quả mà họ gây ra. Rồi vượt qua cơn đau họ sẽ trưởng thành hơn, hiểu biết hơn. Đó cũng là một cách để ta giúp họ đó em à. Em cũng đừng hy sinh quá. Nếu em tự làm khổ bản thân mình thì những người thân thực sự yêu thương em cũng sẽ không vui được đâu, họ sẽ đau lòng đấy. Họ cũng như em, cũng muốn thấy người thân yêu của mình được hạnh phúc. VÌ vậy, quan tâm cho bản thân cũng là cách chúng ta thể hiện sự quan tâm với mọi người em à. Thân!
nh0c ( gửi lúc 07/04/2010 01:22:38)
+1 điểm 
thưa chị,ko_juaj... em rất cám ơn chị, chị nói pải, mẹ em có người đàn ông khác, thậm chí người đang ông đó đang sống cùng gia đình em, ở nhà em, em buồn lắm, em ko biết mình đang làm gì nữa, em và 1 thằng bạn thân mấy ngày nay đang xin việc, nhiều nơi lắm nhưng mà em và nó định vừa học vừa đăng kí học anh văn, sang năm sẽ học bổ túc lại, đanh tìm việc nào làm từ sáng đến 6h chiều thôi, mà em thì chưa có gì hết, ko kinh nghiệm, chỉ có = cấp 2, vả lại những nơi đó đòi tăng ca nhưng mà nếu thế em ko đi học đc, vả lại còn người đó, là người Hàn nên ko thể giải thik cho người đó hiễu đc, người đó tên là Tak Jung Hoon, người đó biết 3m từng làm nghề đó và cũng chính người đó kéo em ra, em rất càm kích, người đó bảo em nên đi học anh văn, rồi sang năm học lại xong học đại học tính đi tính lại khoảng 7 năm, người đó sẽ lo cho em tới đó và khi em học xong đại học , người đó và em sẽ kết hôn, sẽ đưa em sang Hàn nhưng em biết ko bao giờ em kết hôn với người đó , ngôn ngữ quá khác biệt, 1 người Hàn , 1 người Việt và lại em ko yêu người ta, em biết em đang lợi dụng, nói lợi dụng cũng ko pải, pải nói là " tiền trao cháo múc", nguời đó có thể lo lắng cho e ăn học tới đại học và giúp em cũng như ngược lại khi nào cần em sẽ có bên cạnh, thế đấy, em đang rất đắn đo, em dự định bây giờ em sẽ đăng kí học anh văn trước chờ sang năm học lại, rồi tiền mỗi tháng người đó cung cấp cho em, em sẽ kêu người đó thay vì đưa tất cả cho em mỗi tháng 10 triệu thì em chỉ lấy 5 triệu, 5 triệu đó em sẽ trang trải việc học, rồi cho mẹ 1 ít sinh sống mỗi tháng, rồi lo cho anh Hai trong tù mỗi tháng, còn dư 1 ít sẽ đóng tiền lời căn nhà, , cứ thế thì sau 7 tháng em có thể đủ tiền chuộc nhà, sau đó em sẽ cố gắng học, tiền người đó cung cấp em sẽ tiếc kiệm đễ pòng hờ, nhưng em chưa biết pải nói mẹ sao, tại vì mẹ cứ kêu em đi làm hoài, em chưa mở miệng được, híc, vả lại người đan ông của mẹ ko làm gì cả, 1 mình em em sợ ko chịu nỗi, khi làm nghề đó em còn ko gánh nỗi giờ ko làm còn mệt nữa nhưng em ko sợ, em sẽ cố, coi như chi tiêu ít 1 tí nhưng tâm hồn thanh thản, em cũng đang có người yêu, anh ấy rất tốt, em và anh ấy đang tạm xa nhau nhưng anh ấy khi làm việc xong đều tìm em ngồi nói chuyện hỏi thăm vài câu mới về nhà, em ko muốn vượt qua giới hạn này dù khi người đó đi về em rất buồn nhưng giờ em ko thể nghĩ tới yêu mãi, và em biết người đó sẽ chờ được em ^^ đó là an ủi của em, còn người đàn ông đó em tự nhủ khi bên ngnười ta em sẽ ko làm người ta buồn, em cũng ko muốn lấy tiền ko của người ta, thế đấy, em tin người đó cũng sẽ hiểu cho em. cám ơn chị và mọi người, cám ơn tất cả lời khuyên mọi người, em tìm được con đường cho mình rồi, nếu ko pải ngày hôm đó em buồn gia đình sẽ ko biết tới trang web này vì tình cờ lục trong google.com thấy, em rất vui, vì nhờ thế em tìm được đường đi cho minh.... thân!
ko_juaj ( gửi lúc 07/04/2010 07:48:00)
+1 điểm 
nhOc ah ! em có nhớ comment của chị ngày 6/4 không, cuối comment chi có bảo là (mong em hiểu ý của chi), nhưng khi em trả lời comment của chị thì chị biết rằng em đã không hiểu ý của câu nói đó, chị cũng không muỗn trả lời comment để nói rõ với em, vì đó là con đường của em phải để em tự tìm thấy. còn bây giờ khi nhận được comment này của em gởi cho chị, chị rất mừng vì em đã hiểu ra ý chị muốn nói gì với em và em đã tìm ra cho mình một con đường khác để tiếp tục bước đi. bây giờ chị cũng không khuyên em là từ bỏ gia đình của mình nữa vì chị nghĩ em là một người tốt, em không thể làm những việc mà em cho là không thể, nhưng em nên nhớ cái gì cũng có mức độ của nó, em phải cứng rắn hơn với mẹ của mình em ah. em cũng không cần phải nói ra con đường mà em sắp đi cho mẹ em biết đau vì bà ấy cũng không muốn biết, bà ấy chỉ muốn biết cái mà em mang về thôi. còn đối với người hàn quốc kia theo như lời em nói thì ông ta cũng là một người ơn của em, nhưng đây cung giống như một thỏa thuận giữa người cho và người nhận thôi em ah, ông ấy cho nhưng cũng nhận một cái khác từ em, nen em cung không cần gì phải ái nái, còn con đường mà em săp đi chị thấy đó là một con đường đầy màu hông nhưng nếu nó không như những gì em vẽ ra, thì em cũng phải cảm thấy thật hạnh phúc em nhé tuy nó có nhiều ổ gà đi nữa nhưng em cũng phải tụ hào vì đang đi trên một con đường đầy ánh nắng mặt trời chứ không tâm tối như con đương mà em đã đi qua. chị rất muốn biêt em bước đi tưng bước như thế nào trên con đương sắp tới vì thế nếu có thể em hãy gởi comment nói cho chị biết nhé , có lẽ chị sẽ không giúp được gì cho em nhưng chị muốn đứng bên vĩa hè trên con đương đó để chỉ nhìn em bước đi. gởi nhOc !
langcam ( gửi lúc 08/04/2010 10:25:28)
+1 điểm 
chào Nhoc, Thật dũng cảm, anh thấy sự hy sinh của em quá lớn nhưng trong đó anh chỉ có một lời nhắn nhủ cùng em: là người mẹ, dù xấu hay tốt cũng là mẹ mình, em không thể có quyền chọn lựa mẹ được. tuy nhiên phải có sự cảm thông và tha thứ. Ở đây điều mà anh nói không phải là để tiếp tay thêm cho sự tội lỗi mà phải biết đúng lúc, đúng nơi để sau này khi mẹ ra đi lòng mình cũng sẽ không còn ân hận. có câu chuyện thế này : có gia đình đứa nhỏ đang ngồi chơi trò lắp ghép xây nhà, mẹ bé đi vào hỏi : sao con xây hai cái nhà cái thì to và cái quá bé? đứa bé trả lời : cái nhà to thì con ở cái nhà nhỏ thì để dành cho mẹ khi về già. thì ra nó tuy nhỏ nhưng cũng đã thấy hiện tại mẹ nó cũng đang ở nhà to và xây cho bà ngoại căn nhà cấp 4 nhỏ bé phía sau nhà. chuyện nhân quả đó em a, hãy làm hết lòng mình rồi có ngày mình hưởng được quả ngon. chúc em vui vẻ, hãy làm hết mình dù Ba em ra đi nhưng người vẫn vui sướng và tự hào về em.
maian_1111 ( gửi lúc 08/04/2010 03:52:44)
+1 điểm 
chị có thể nc với em qua nick nay conhoctinhnghich97 em muốn đcj tâm sự với chị vì em cũng đang rất khủng hoảng
nh0c ( gửi lúc 10/04/2010 01:24:50)
+1 điểm 
em có 1 tin này muốn nói tất cả mọi người, những người đã quan tâm em, trước hết em xin cám ơn, cám ơn tất cả đã ko coi thường em và còn an ủi động viên em, như em có nói em có 1 người bạn trai rất tốt, anh ấy lo lắng cho em. dù em ko 1 ngàn dính túi, em yêu anh ấy và anh ấy cũng thế, trước đó vài ngày em và anh ấy cần thời gian bình tĩnh, ngày hôm qua, em và anh ấy nói rất rõ ràng và em muốn chia tay, anh ấy muốn em cho lí do, em bảo rằng em ko xứng, anh ấy nói lí do tại sao, em bảo nếu em nói ra anh pải hứa từ nay ko làm phiền em nữa, anh ấy đã nói là tùy lí do, em đã đưa cuốn nhật kí bấy lâu nay của em và bảo khi nào về nhà hãy xem, sau khi anh ấy xem xong, đã qua nhà em, xé toang quyển nhật kí đó và đốt trước mặt em, lúc đó em chỉ có thể đứng em mà khóc, em sợ anh ấy sẽ lao vào đánh em vì anh ấy từng nói đừng bao giờ cho anh ấy biết em từng phản bội anh ấy, nhưng anh ấy lại ôm em mà khóc, anh ấy nói anh ấy đã lừa dối bản thân mình vì yêu em, anh ấy đã loáng thoáng đoán ra và có 1 lần con nhỏ bạn làm chung em sau khi em và nó gây nhau , nó giận em đã nói tất cả cho anh ấy nghe nhưng anh ấy nghĩ là người đó bịa đặt nên ko cho em biết nào ngờ chính em lại làm anh ấy ko biết pải làm sao, ko còn cảm giác nào cả, em chỉ biết khóc và khóc, anh ấy bảo ko giận em, em ko có lỗi nhưng em rất khờ,anh ấy bảo em đừng run lên như thế vì anh ấy ko trách em, em thật sự ko ngờ em lại thế, hôn anh ấy mà nước mắt em rơi, là giọt nước mắt hối hận và hạnh phúc, giờ em và anh ấy ko gì cả, cả 2 hiểu nhau hơn, từ hôm qua đến giờ luôn là những nụ cười hạnh phúc dù em biết anh ấy cố giấu đi nỗi buồn, em bảo hãy xem em như người dự bị của anh, em ko đòi hỏi gì , nếu ai bảo em thì em sẽ nói mình chia tay rồi, anh cũng có thể yêu người khác nhưng khi buồn hãy nhớ tới em, anh ấy bảo có thật em muốn thế , thì anh ấy lại ôm em và hỏi ko l4 em cũng muốn anh là người dự bị của em hay sao, em ko trả lời nhưng em biết dù thế nào em vẫn sẽ còn cần đến người Hàn kia, chiều nay em sẽ đi gặp ông ta, em chấp nhận, em thấy như thế là quá hạnh phúc, anh ấy ko biết quyết định này của em , em sẽ ko làm công việc đó nữa nhưng em sẽ vẫn tiếp tục quen người Hàn đó. đó là quyết định cuối cùng của em, em sẽ cho anh ấy biết, nên em nghĩ em và anh ấy chỉ là những người dự bị của nhau, nhưng em hạnh phúc vì người con trai này, và em rất cám ơn mọi người đã động viên em.
adsads ( gửi lúc 10/04/2010 07:45:59)
+1 điểm 
Emh thật dũng cảm khi làm như vậy. Người đó cũng rất tốt. Cuộc sống luôn đặt chúng ta vào những tình cảnh khó khăn, nhưng anh thấy em rất đáng ngưỡng mộ, với những quyết định của mình. Mong em giữ vững niềm tin và gặp nhiều thành công trong cuộc sống.
ko_juaj ( gửi lúc 10/04/2010 11:44:52)
+1 điểm 
Em đã rất đúng khi cho anh ấy biêt tất cả sự thật về em, tuy có đau khổ nhưng trong long em bây giờ có phải là nhẹ nhõm hơn rất nhiều đúng không em, hai em thật sự chưa bao giờ mất nhau, điều đó chỉ làm cho 2 em càng hiểu nhau nhiều hơn mà thôi, hay gọi cho nhau khi nhớ và muốn nghe, hãy đến với nhau khi cần và muốn gặp, hãy nghĩ đơn giản như thế thôi, như vậy em sẽ không bị quá khứ bao quanh và giằn vặt . em nói đúng em cũng can nguoi hàn quốc đó dể tráng nhựa cho con đường em sắp đi thêm bằng phẳng, đây không pai la lợi dụng mà cuộc sống thực tế là phải như vậy e ah và hãy nói thẳng vì sao em vẫn qua lại với người hàn quốc kia và hãy nói cho anh ấy biết về con đường mà em sắp đi, để cho anh ấy biết rằng anh ấy là một vị trí không ai thay thế được trong lòng em.
ko_juaj ( gửi lúc 10/04/2010 11:53:29)
+1 điểm 
không hiểu sau chi rất đồng cảm với em nhOc ah, hinh nhu tren trang webtamsu nay chi chi muon tra loi comment cua em, chi co một cuộc tình đau khổ, đau khổ đến nổi dù chia tay đã rất lâu rồi mà chi vẫn không muỗn yêu ai nói đúng hơn là không thể yêu một ai khác ngoài anh ấy. chi nghi ngay cả webtamsu này cũng không thể nào chia sẽ được nỗi đau nay của chị......chị xin loi tu nhiên chi đi noi chuyện của mình trên trang của em. chúc em mạnh mẽ .....
chjp ( gửi lúc 11/04/2010 07:06:42)
+1 điểm 
nhÓc àh! con dường là do E chọn nhưng bước thật chậm thôi E nhé! đã đứng dậy thì đừng để ngã nữa nha. cái gì cũng có 2 mặt tốt và xấu thế nên E phải biết điểm dừng điểm tiến. Chúc E may mắn !
Noname ( gửi lúc 12/04/2010 08:47:02)
+1 điểm 
chị ko_jual nên viết bài đăng lên diễn đàn. Biết đâu lại có người giúp được chị.
nh0c ( gửi lúc 12/04/2010 08:57:25)
+1 điểm 
phai3 đó, chị hãy tâm sự thử xem, em hứa sẽ là thành viên trung thành nhất nè, dù mọi tình huống thế nào em sẽ chia sẻ cùng chị, cám ơn chị ko_juaj, anh chjp, Noname... và tất cả, giờ em đang cảm nhận hạnh phúc và thanh thản, thật sự giờ em hài lòng với tất cả, mẹ em cũng đã đồng ý cho em ở lại, mẹ bảo từ khi anh Hai em bị bắt, và mẹ và Hai làm nhiều điều có lỗi với em tuy em nói dù có chết em cũng ko quan tâm nhưng em luôn bên họ, em hạnh phúc vì hiện tại, những ngày qua anh ấy không bao giờ nói đến bất cứ chuyện gì ngoài em và anh ấy, anh ấy luôn cười khi bên em nhưng em biết tâm hồn anh ấy rất buồn , em sẽ trân trọng anh ấy, ngày xưa em luôn ghen tuông , bướng bỉnh nhưng giờ em hiễu ra ko pải thế nữa, em hi vọng tất cả mọi người đau buồn hay gì hãy cùng nhau chia sẽ, cũng chính nhờ webtamsu em có thêm can đảm, cám ơn cả nhà, em rất vui vì biết cả nhà.
Noname ( gửi lúc 12/04/2010 09:10:07)
+3 điểm 
Mừng cho tình yêu hai bạn. nh0c phải là một người như thế nào đó thì mới nhận được tình yêu như vậy. Nh0c rất biết nghĩ
Noname ( gửi lúc 21/12/2010 03:50:42)
+0 điểm 
Chào Nhóc! Hôm nay ngày 21/12/1010. Cách ngày có comment cuối cùng của em đến 8 tháng. Có lẽ hiện nay cuộc sống của Nhóc đã có nhiều thay đổi, có lẽ Nhóc sẽ ko đọc được comment của anh.Bài đầu tiên của nhóc anh đọc được nói về Nhóc và anh trai, Nhóc viết khi anh Hai bị ra tòa đấy. Đến bài này thì anh biết tác giả cả 2 bài là Nhóc-một cô gái phải nói là không còn j để nói. Anh thật sự ko biết ba em đã tu như thế nào để có được đứa con gái như em. Em lấy đâu ra tình thương để ban phát cho mọi người khi em rất thiếu thốn tình thương thiếu thốn sự chở che? Em lấy đâu ra sự bao dung, vị tha để tha thứ cho lỗi lầm của mọi người xung quanh? Em lấy đâu ra nghị lực để tiếp tục sống và yêu thương, để vượt qua khó khăn cao còn hơn cả núi? Em có còn nước mắt nữa ko em?
Anh được xem là khá thành công trong cuộc sống (có việc làm ổn định- nhân viên quèn thôi), anh cũng từng vượt qua khá nhiều khó khăn, khá nhiều nỗi buồn, mỗi lần thế anh lại cảm thấy mình trưởng thành hơn. Nhưng nói thật với em, nếu anh ở vị trí của em anh sẽ không thể nào làm tốt bằng 1% của em. Anh thật sự khâm phục những đức tính cao đẹp của em tận đáy lòng của anh.
Có lẽ em được thừa hưởng khá nhiều đức tính tốt từ ba em, một người đàn ông thất bại nhưng là một người đàn ông quá tốt, và là người đàn ông đau khổ.
Ông là một người đàn ông thất bại vì không vững vàng trong sự nghiệp, vì không giữ được sự chung thủy của người vợ, vì lấy nhầm người vợ không nên lấy.
Ông là một người đàn ông quá tốt vì không những ông tha thứ được cho sai lầm của vợ mà còn iu thương anh Hai em như con ruột của mình, biết mình bệnh càng nặng càng làm việc cật lực để có chút tiền chăm sóc gia đình.
Ông là một người đàn ông đau khổ và đến chết ông vẫn day dứt khôn nguôi. Đau khổ vì sự bất lực của bản thân, đau khổ vì vợ, đau khổ vì bệnh tật, đau khổ khi chỉ có thể trơ mắt nhìn em- đứa con gái iu thương của ông phải đi làm “đĩ” mà không thể làm j để giúp được em. Đau khổ vì những người thân xung quanh quá lạnh lùng thiếu hẳn sự giúp đỡ iu thương lẫn nhau của gia đình (bà nội, cô dì…). Cuối cùng hiện h ông vẫn đau khổ vì em vẫn còn chưa được hạnh phúc, chưa tìm được lối thoát cho riêng mình.
Anh nếu ở vị trí của ông, thì ước muốn cuối cùng là em hãy sống cho thật tốt, hãy ngẩng cao đầu và tự hào về chính bản thân mình. Có rất ít người có thể hiểu em, nhưng không ai có tư cách để bình luận chỉ trích về em.
Anh nếu ở vị trí của anh Hai em, có lẽ anh cũng sẽ làm liều như thế, muốn đột phá sự bất lực của bản thân, đột phá bế tắc, đột phá nỗi uất hận trong lòng. Anh Hai em đáng thương nhiều hơn là đáng trách(dựa theo lời em kể). Hy vọng em và anh Hai có thể dựa vào nhau, động viên nhau để cùng vượt qua khó khăn, cùng chịu đựng chờ đến ngày nắng lên.
Về mẹ em, Người này thật tình kiếp sau chắc sẽ là súc vật, bà sống còn tệ hơn súc vật. Về bà anh chỉ có thể nói như vậy còn tại sao chắc em hiểu còn rỏ hơn anh.
Trái tim em quá đẹp! dòng máu của em quá ấm quá nóng nên em không thể bỏ gia đình và người mẹ chỉ biết sống nhờ vào đồng tiền đau khổ của em. Anh hoàn toàn nể phục và tán đồng sự hiếu thảo của em, nhưng có lẽ em sai cách rồi. Cách làm của em hiện h không thể giúp mẹ em sáng mắt ra, không thể giúp mẹ em bỏ người đàn ông đang ăn bám theo bà, không thể giúp mẹ em sống như đáng lẽ ra bà nên sống. Theo anh, em nên cho bà một thời gian vài tháng, có thể là một năm sống xa em, sống mà không thể dựa vào em, để bà nhận ra được bà đang có những j. Em phải vờ như trở mặt với bà, không chu cấp tiền cho bà nữa thì sẽ không người bà con nào cho bà vay hoặc mượn tiền, người đàn ông ăn bám bà rồi cũng sẽ rời bỏ bà. Hãy để bà chịu đựng mọi thứ một thời gian. Hãy để khi tất cả mọi điều xấu xa quanh bà cũng từ bỏ bà, lúc đó em hãy mở rộng vòng tay với bà. Hy vọng em có thể nghe lời anh!

Về ông Hàn Quốc 45 tuổi, anh nói suy nghĩ của anh thôi nhá. Ông ta có tiền và ông ta cứu em ra chỉ là để giành riêng cho ông ta. Nếu ông ta thật lòng yêu thươn
Noname ( gửi lúc 21/12/2010 03:54:44)
+0 điểm 
Trang web giới hạn số lượng từ trong bài, anh post đoạn tiếp theo nè:D
Về ông Hàn Quốc 45 tuổi, anh nói suy nghĩ của anh thôi nhá. Ông ta có tiền và ông ta cứu em ra chỉ là để giành riêng cho ông ta. Nếu ông ta thật lòng yêu thương em thì ông ta đã cưới em rồi và dư sức cứu vớt cuộc đời em rồi. Những lời hứa của người đàn ông 45 tuổi lọc lõi giàu có theo em liệu có đáng tin không? Những lời đó chỉ là lời mật ngọt đánh lừa em, để em toàn tâm phục vụ ông ta, nên em không việc j phải cảm thấy có lỗi hay mắc nợ j ông ta cả, 10 triệu/ tháng chẳng là j so với những j ông ta lấy đi từ em.
Ngay từ bây h, em hãy cố gắng tiết kiệm, tích lũy vốn cho tương lai lâu dài, bao nhiêu tiền tiết kiệm em hãy đổi ra dola rùi gởi ngân hàng. Bắt đầu sống bây h vẫn chưa muộn.
Về con đường tương lai của em, nếu em thấy những lời anh nói trên là đúng thì anh sẽ tư vấn tiếp cho em.
“Khi nào không còn ai cần con nữa con sẽ theo Ba!”
Sao lại ko ai cần em, Ba cần em sống thật tốt thật hạnh phúc, sống lun phần của ba, anh Hai em cần em, em chính bản thân em cần em, và cuộc đời cần những người có trái tim như em.
Anh tình cờ vào trang webtamsu.com, có thể anh không thường xuyên lên web nên có j em liên lạc qua yahoo: onlyu_myheartonlyforu@yahoo.com. Cty anh vì chế độ bảo mật nên ban ngày hầu như ko bao h anh online (ko thể vào yahoo trên cty). Ban ngày nếu mún nc với anh liên lạc qua phone: 0905897614 hoặc 0905897613
Gió mưa nát cánh hoa tàn
Sen kia ở lại trong ngàn bùn hôi
Xin người giữ lấy hoa trôi
Tiếc thương một chút mắt môi ngày nào.
Nhóc à, anh ko biết em tên là j, em cho phép anh gọi em bằng cái tên “Thanh Liên” nhé!
Merry Christmas and happy new year!
Tạm biệt em!
NDN
Noname ( gửi lúc 31/05/2011 09:04:54)
+0 điểm 
chi da khoc khi doc bai tam su cua em. em that dung cam em hay co gang len nha . hp se den voi em.
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
Các bài trước
sweetie  (10:03 | 27/11/2011)
Ky_Jenny  (05:18 | 29/11/2011)
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 8 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 15 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 32 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 18 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 12 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 35 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 27 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 29 comments
  (07:04 | 10/02/2012)
  (07:02 | 10/02/2012)
  (06:40 | 10/02/2012)
  (06:37 | 10/02/2012)
masterkail  (06:36 | 10/02/2012)
Trong bài: Cứu em với
masterkail  (06:35 | 10/02/2012)
masterkail  (06:33 | 10/02/2012)
  (06:33 | 10/02/2012)
boyslxag1992  (06:29 | 10/02/2012)
masterkail  (06:27 | 10/02/2012)