yengiang2k-
Ngày tham gia: (04:24 | 09/03/2010)

Bình chọn: 1

Tôi phải làm gì - Hãy cho tôi lời khuyên.

(gửi lúc 06:36 10/03/2010)

Tôi là một phụ nữ rất trẻ, ở cái tuổi 24 của tôi có lẽ có nhiều người đang còn vô tư với cuộc sống, còn tôi đã làm vợ 6 năm và làm mẹ được 5 năm rồi.

Tôi và anh đến với nhau bằng tình yêu thực sự, nhưng không phủ nhận ngày đó tôi còn quá non nớt để nhận biết được những gì đang chờ đợi mình ở phía trước, tôi chỉ biết yêu và yêu, với tôi có tình yêu là có tất cả. Tôi tin, với tình cảm của mình, tôi sẽ giúp anh làm lại cuộc đời vì khi đó anh là một người nghiện ma tuý. Tôi đã bỏ qua những lời khuyên chân thành của bạn bè, của gia đình và đặt hết niềm tin vào tình yêu của mình. Và khi về làm vợ của anh tôi mới thấu hiểu hết những khó khăn của cuộc sống - một cuộc sống không giống ai.

Chồng tôi là con trai duy nhất của một gia đình có 2 chị em nên cả nhà rất chiều chuộng anh. Chỉ cần anh ngoan ngoãn không đụng đến cái thứ chết người kia thì ai cũng răm rắp chiều theo anh và tôi cũng không được ngoại lệ, anh quen được nhận mà không phải cho nên tính của anh rất ích kỷ, anh bao bọc, kìm hãm tôi tuyệt đối.

Sáu năm trời ở nhà anh tôi không phải đi làm vì anh không muốn như thế, anh không cho tôi đi chơi, đi chợ mà lâu là về tỏ thái độ ngay, anh sẵn sàng đánh tôi chỉ vì ghen bóng gió hoặc là vì những lý do rất nhỏ bé. Trước tôi nghĩ có yêu nên vậy và âm thầm chịu đựng nhưng càng ngày anh càng quá đáng. Anh không chịu đi làm vì dựa dẫm vào gia đình, mẹ anh nuôi tôi và anh từ A đến Z kể cả con tôi cũng vậy. Chính vì dựa dẫm vào gia đình nên anh coi gia đình anh hơn tôi mặc dù không phải là không yêu, càng ngày tôi càng thấy căng thẳng với cuộc sống như thế này.

Sự chán nản càng tăng lên. Từ ngày cưới về đến giờ, tôi đã phải khổ sở giúp anh cai thêm 4 lần nữa, khi anh sa cơ thì chỉ có mỗi tôi là đủ kiên nhẫn bên cạnh anh để vực anh dậy, lúc đó tôi là vị cứu tinh của anh, của gia đình anh. Còn khi anh cai xong thì tôi lại âm thầm trở về vị trí của một kẻ ăn bám, tôi không có quyền đi đâu nếu chưa được phép, ngay cả về nhà mẹ đẻ cách đó chỉ 3km, con cái tôi cũng không được dạy thoải mái theo ý mình,  anh không muốn tôi đi là cả nhà cũng không nỡ trái ý cậu con trai cưng.

Càng ngày tôi càng thấy chán nản và bức bách, tình yêu dần chết đi lúc nào không biết nữa. Có lẽ ngay từ đầu tôi đã không nói nên bây giờ muốn thay đổi là rất khó vì vị thế của tôi rất nhỏ bé so với gia đình chồng. Tôi cũng không biết sự câm lặng, chịu đựng của tôi kéo dài đến lúc nào nữa.

Càng ngày anh ta càng hung hăng và ghen hơn, mặc dù tôi gần như sống tách biệt, không bạn bè, không đi chơi, và anh đánh đập tôi rất tàn nhẫn. Anh luôn nghĩ tôi không dám bỏ anh vì gần như bao lâu nay tôi đã quen sống dựa vào gia đình anh rồi. Tôi cũng chẳng dám tâm sự với ai kể cả mẹ đẻ vì tôi sợ mẹ tôi buồn, tôi cứ sống âm thầm như vậy, ngoan ngoãn nghe lời mọi người và chấp nhận những sắp đặt của gia đình chồng cho cuộc sống của tôi. May mà tôi còn có cái máy tính để làm bạn, cũng nhờ nó mà tôi mới tìm đến trang web này và không quá lạc hậu so với cuộc sống.

Những người biết chuyện thì trách tôi quá hiền, người thì khuyên tôi bỏ vì tôi còn quá trẻ, lại không phải là một người phụ nữ xấu, nhưng tôi còn con, con tôi mới gần 5 tuổi thôi, nó còn bé quá và tôi sợ tôi sẽ cướp đi của cháu một gia đình - một gia đình nguyên vẹn với cái nghĩa của nó. Tôi lại không có kinh nghiệm va chạm cuộc sống, liệu tôi có đứng vững để lo cho con? Nhưng nếu cứ sống như thế này liệu tôi có thể chịu đựng đến khi nào? Tôi thấy hoang mang với chính cả cuộc sống của mình.

Tôi phải làm gì???
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
huongduong ( gửi lúc 11/03/2010 01:44:13)
+1 điểm 
mình rất hiểu về những gì bạn đang muốn, dang nghĩ. Thế nhưng bạn có nghĩ đến 1 ngày nào đó, trong 1 lúc ghen tuôn vô cớ , ông xã bạn dánh bạn đung chỗ nguy hiểm đến sinh mạng của bạn không? Lúc đó con của bạn cũng không có 1 gia đình nguyên vẹn , mà không co ai chăm sóc con cái tót hơn người mẹ bạn àh. Còn về chuyện kinh tế, tài sản do bàn tay mình tạo ra, dù nhiều hay ít thì vẫn tốt hơn là phụ thuộc vào người khác . Ngay bây giờ, mình có thể thấy được sự khó chịu và tù túng vì tất cả những chi tiêu trong gđ nhỏ của bạn đều phụ thuộc và gđ chồng , đúng không bạn Bạn nên tìm cách nói chuyện với gia đình bên chồng, nếu còn tình trạng bị đánh đập xảy ra, bạn nên liên hệ với phường, xã bạn cư ngụ để nhờ giúp đỡ . Có gì iên hệ lại với huongduong bạn nhé : phuongmientay81@yahoo.com.vn
chjp ( gửi lúc 20/03/2010 07:35:12)
+1 điểm 
đừng giữ im lặng Chị ạh. chị hãy tâm sự với người thân của mình bởi chỉ có những người thân của chị mới hiểu đc nhiều về chuyện của chị. họ sẽ có giải pháp hiệu quả và sát thực hơn là những người trên web này chị ạh.
nguocdongdoi ( gửi lúc 21/03/2010 11:58:11)
+1 điểm 
Chào Bạn, Theo tôi nghĩ bạn đừng có hy vọng nữa mà nên đối diện với thực tế và phải có quyết tâm và nghị lực thì mới có thể giải quyết được. Tôi có cách mà nghĩ là có thể giúp được bạn, nếu bạn muốn tham khảo thì email cho tôi kassai00@juno.com xin nói trước là thông thường đến cuối tuần tôi mới có thể trả lời email được.
unname ( gửi lúc 21/03/2010 01:52:03)
+2 điểm 
Trường hợp của bạn thật sự tiến thoái lưỡng nan quá,tôi hơn bạn hai tuổi đời nhưng kinh nghiệm chuyện gia đình thì tôi cũng chỉ đọc trên sách vở. giờ phải khuyên bạn thế nào nhỉ! Nếu bỏ chồng thì chỉ tội đứa nhỏ vì lớn lên mà không có tình thương của người cha và cả bản thân bạn nữa,rất nhiều phụ nữ đã có con nhưng vẫn có thể tiến thêm bước nữa vì họ đã ở tuổi trung niên,họ có thể kiếm những người đàn ông trung niên khác cũng chung hoàn cảnh như thế mà bạn thì trái ngược, bạn còn quá trẻ.Nhưng nếu cứ sống như thế thì liệu bạn có thể chịu được không? Nếu như bạn có thể chấp nhận cuộc sống độc thân 1 mình nuôi con thì không có gì phải lo cả.Về chuyện nuôi đứa nhỏ thì đã có gia đình bạn lo,bạn không cô độc mà và thậm chí bạn có thể kiếm việc làm để nuôi mình, nuôi con.Bạn còn gia đình,còn người thân,vì thế mà đừng lo con bạn sẽ không trưởng thành và bạn không thể sống được nếu như không có nhà chồng che chở,lo lắng.Hãy làm theo những gì bạn cho là đúng,có như thế thì bạn sẽ không hối hận và không trách móc ai cả.
Noname ( gửi lúc 14/04/2010 11:29:32)
+1 điểm 
Khietlinh_1981@yahoo.com Xin chia sẻ nỗi buồn cùng em. Theo chị thì em không nên tự trách mình, vì điều đó không giải quyết được gì, hơn nữa tình yêu không có lỗi và ai cũng có lúc sai lầm. Em cần phải xác định lại cuộc sống của mình. Trước hết cần kiên quyết đối với chồng bằng cách nói chuyện nhẹ nhàng tình cảm và thẳng thắn. Một cuộc nói chuyện sau cùng. Nếu còn tình yêu anh ấy sẽ lắng nghe và chia sẻ. Em cần phải có một công việc để nuôi sống bản thân mình, đừng để mình phụ thuộc vào người khác, khổ lắm, em biết rồi mà. Quyết định cuối cùng phụ thuộc vào cách sử xự của chồng và nghị lực cuả em. Chúc em bình tâm và gặp nhiều điều tốt lành.
Noname ( gửi lúc 14/04/2010 04:03:40)
+1 điểm 
tao lao qua..........................
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
Các bài trước
sweetie  (10:03 | 27/11/2011)
Ky_Jenny  (05:18 | 29/11/2011)
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 8 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 15 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 32 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 18 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 12 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 35 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 27 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 29 comments
masterkail  (06:27 | 10/02/2012)
masterkail  (06:24 | 10/02/2012)
masterkail  (06:19 | 10/02/2012)
masterkail  (06:16 | 10/02/2012)
masterkail  (06:12 | 10/02/2012)
tiden01234  (06:08 | 10/02/2012)
dại gái quá   - 8comments
  (06:08 | 10/02/2012)
tiden01234  (05:57 | 10/02/2012)
tiden01234  (05:45 | 10/02/2012)
tiden01234  (05:37 | 10/02/2012)
Trong bài: Nỗi buồn