Christina-
Ngày tham gia: (02:31 | 06/03/2010)

Bình chọn: 1

Lời tự sự cuộc đời.

(gửi lúc 11:22 07/03/2010)

Tôi biết, có viết ra đây thì các bạn cũng không biết phải cho tôi lời khuyên thế nào...Nhưng tôi cũng chỉ cảm nhận thấy rằng tôi cần viết, cần chia sẻ nội tâm mình. Nặng lòng với gia đình, người thân thì có tốt không? Đúng hay sai?

Nếu gọi là 60 năm cuộc đời thì hình như tôi đã đi 2/3 cuộc đời rồi...Sướng có, khổ có, vinh có, nhục có ...nhưng tôi tự hào vì tôi chưa bao giờ làm gì có lỗi với bản thân, gia đình và những người xung quanh....

Ai cũng bảo tôi là tự lập, có nghị lực, cứng rắn, mạnh dạn và quyết đoán...Đứa con gái duy nhất trong 1 gia đình cán bộ công chức là tôi...xa nhà từ năm 17 tuổi, tốt nghiệp vớ 2 cái bằng đại học...Tiếng Anh có thể là trơn tru như gió...ấy vậy mà trời không rủ lòng thương.... Cũng đã từng trải qua vài mối tình, có thể gọi là không hạnh phúc...kém may mắn, nhưng tôi không hận ai cả....Tôi chỉ dốc sức và kinh nghiệm, kiến thức ra để mà làm việc, kinh doanh....kiếm tiền giúp đỡ gia đình, anh em...

Thử hỏi đứa con gái là tôi, bây giờ là 1 người phụ nữ..trong gia đình có 2 anh trai và 1 em trai...Thế nhưng lại là người trụ cột, người có tiếng nói quyết định trong gia đình; Xây mồ mả, xây nhà thừa tự, giúp đỡ anh trai tôi trong việc giúp vốn kinh doanh, lo công việc làm cho em trai...mà gần đây nhất là bán hầu hết gia sản, nhà cửa và nữ trang dành dụm bao năm kinh doanh và sau 3 năm làm ăn thua lỗ...trang trải bệnh tình cho anh cả tôi...người mang căn bệnh ung tư trực tràng....2 tháng trời...Anh tôi phải trải qua 3 lần đại phẫu thuật...từ bệnh viện Y dược cho đến Pháp việt, hóa trị, xạ trị........đã hết của tôi phần lớn gia tài ...nhưng tôi không lấy làm tiếc...vì hạnh phúc là đã cứu cuộc sống của anh tôi...

Theo chồng tôi...người lớn tuổi hơn tôi nhiều qua định cư tại Úc...trốn chạy khỏi cái gọi là thất bại trong kinh doanh với đồng vốn ít ỏi còn lại...cùng với đứa cháu gái nhỏ (con của người anh bị bệnh)...tôi nhận cháu làm con nuôi, đưa cháu cùng đi để lo cho cháu co 1 tương lai. Vậy mà bất hạnh vẫn chưa buông tha tôi...Người anh tôi giúp vốn làm ăn...lại thua lỗ, gia đình lâm vào cảnh túng bấn, nợ nần, lãi mẹ đẻ lãi con....Em tôi thi sau khi tôi giải thể công ty riêng ở VN thì cũng làm việc lĩnh lương đủ sống, trang trải tiền thuê nhà..(Vì tôi đã bán nhà...trước đây chúng tôi sống cùng nhau)...và trời ạ...mới hôm qua tôi lại nhận được tin  anh trai bị bệnh của tôi lại đang tái phát....TẤT CẢ NHƯ SÉT ĐÁNH NGANG TAI TÔI...

Cũng cần phải nói rõ, tất cả mọi sự giúp đỡ của tôi đều do tôi tự nguyện...Vì tôi nghĩ: tôi là người duy nhất ăn học trong gia đình, và có cơ may kiếm được tiền...tôi muốn chia sẻ với anh em tôi....không hề tiếc...Nhưng hình như trời không thương gia đình tôi, không thương tôi....Không để ý đến những việc tốt mà tôi đã làm trong cuộc đời...

Hiện nay cuộc sống xứ người trong giai đoạn đầu cũng gặp nhiều trở ngại khó khăn,,,,tôi hầu như không còn khả năng giúp đỡ anh em mình trong thời điểm hiện tại......Nhưng mọi người ơi..., cho tôi 1 cánh tay, 1 lời chia sẻ, 1 lời nói ...vì tôi chỉ cần người để tâm sự...chia sẻ.... Có lẽ trong tâm trạng này tôi viết quá lan man,,,,làm mọi người khó hiểu...Tôi ước gì tôi có trái tim bằng đá để khỏi phải quan tâm đến mọi người....mà điều này không thể xảy ra...còn nữa...tôi nghĩ..nếu tôi chết đi thì tôi đâu còn cảm xúc, lo lắng gì.....

Mọi người ơi...tôi đang bế tắc...Nếu anh trai tôi có mệnh hệ nào thì tôi biết sống ra sao...2 cháu tôi còn quá nhỏ...tôi muốn chết đi để không phải chứng kiến những cảnh đó...không phải suy nghĩ...Tôi chỉ muốn anh em, gia đình tôi hạnh phúc, sung sướng...đó là niềm hạnh phúc của tôi...vì họ tôi có thể hi sinh tất cả....Đều này ngay cả chồng tôi cũng không hiểu...
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
sakyanguyenvu ( gửi lúc 11/03/2010 11:28:53)
+1 điểm 
Nếu chị tin cuộc đời có nhân có quả thì đây là sự thông cảm và chia sẻ thật sự. Nếu chúng ta cho rằng hiện tại có những áp lực đưa đến đau khổ là địa ngục thì sự trốn tránh bằng ý nghĩ quyên sinh thì cũng đồng nghĩa đi tìm một địa ngục khác hơn. Thắc gút tự trói mình thì cũng phải tự mình tháo gỡ để được giải thoát. Dường như chúng ta sinh ra đời là một con nợ đồng thời cũng là chủ nợ, có khi là tình, có khi là tiền và có thể là cả hai. Ở hoàn cảnh nào đó chúng ta là con nợ, nhưng đôi khi biến chuyển thành chủ nợ. Tôi nói điều này không vô lý lắm đâu vì: xung quanh chị và tôi có lắm người đồng tuổi tác, nhưng hoàn cảnh gia đình lại khác hẳn chị và tôi phải không? có người thì khá hơn chúng ta nhiều nhưng cũng lắm người bất hạnh hơn chúng ta nhiều chị ạ! Mà chúng ta thường nghe nói: "ngó lên không bằng ai, nhưng nhìn xuống không ai bằng mình" Và như vậy chị với tôi hãy cùng nhìn xuống đi nghe! May quá chị là người có học (theo như chị tâm sự) Chị thấy không? Có lắm người nhà cửa không có, phải lang than cơ nhỡ. Có những người sự hiểu biết không có, u u minh minh. Có những người đui què sức ngọng, tật nguyền tay chân, thật là bất hạnh.......họ khó khăn cơ cực hơn chúng ta nhiều phải không chị? Thế ấy mà bản năng sống của họ vẫn mãnh liệt, vẫn tìm cách vươn lên để kiếp sống, dường như con người ta khi rơi vào chỗ cùng quẩn thì sức sống bùng lên chị nhỉ? Thế cho nên tôi tin rằng, nếu chị bình tỉnh lại và dùng những ngôn từ thật lòng mà chia sẻ cho anh em của chị biết rằng hoàn cảnh của chị cũng mịt mù không kém họ, mặc dù chị có trái tim dư lòng thương yêu với họ (Tôi ước gì tôi có trái tim bằng đá để khỏi phải quan tâm đến mọi người....mà điều này không thể xảy ra...còn nữa...tôi nghĩ..nếu tôi chết đi thì tôi đâu còn cảm xúc, lo lắng gì...) Chị nhớ là phải xuất phát từ lòng thành thật à nghe! Với lại bản năng con người là sự vươn lên khi rơi vào bế tắt để kiếm sống thì chị đừng lo anh em chị không vượt qua hoàn cảnh hiện giờ, mặc dù có khó khăn. Một triết gia nào đó nói rằng: "chết là để sống" "thất bại để thành công", mà hình như tôi muốn nói điều đó mặc dù tôi không phải là triết gia. Thế cho nên không lạ gì khi những lần thiên tai lũ lụt, động đất qua bao nhiêu ngày dầm mưa, chôn vùi trong đất mà ý chí con người vẫn dành được sự sống. Tôi đã từng rơi vào những hoàn cảnh tương tự như vậy và tôi cũng trải nghiệm được như thế, rồi duyên may tôi gặp được Đạo Phật (nếu chị khác đạo thì đừng kỳ thị tôi nghe, chỉ chia sẻ thôi), tôi càng nghiệm ra điều ấy là đúng lắm, nếu như chị tin rằng cuộc sống là một sân khấu lớn (như khi đầu tôi đã nói) có nhân quả, có nợ vay thì tôi tin rằng chị sẽ vượt qua hoàn cảnh hiện giờ, mà đầu tiên là trên tư tưởng nhận định vấn đề vì người ta thường nói : "tư tưởng không thông vác bình đong không nỗi". Chúc chị an bình, tươi vui, và nụ cười thoải mái. Nếu chi không ngại chia sẻ thì : "sakyanguyenvu@yahoo.com" chị có thể nhắn tin chia sẻ. Tôi rất vui nếu làm chiếc bình nhổ, để giúp chị vứt bỏ rác rưởi ưu phiền. Chào chị!
nguocdongdoi ( gửi lúc 14/03/2010 02:06:17)
+1 điểm 
Chào Bạn! Tôi nhận thấy bạn là một người sống cho những người xung quanh bạn, bạn không có tính ích kỷ cho nên bạn luôn cảm thấy phiền muộn khi anh em của bạn gặp phải khó khăn. Có lẽ tôi cũng là loại người giống như bạn cho nên tôi mới viết những dòng này. Tôi cũng từng có những lúc trạng thái lên cao giống như bạn cho đến khi tôi mất đi người cha yêu dấu của tôi và đã chìm đắm trong đau buồn mấy năm trời thì tôi mới tìm ra được chân lý để sống. Thế gian này vốn là chỗ tạm bợ, bất cứ ai rồi cũng phải ra đi, hãy nghĩ đến bao nhiêu thế hệ đã ra đi có ai biết mồ mả của ông cố mình không? và nghĩ đến thế hệ thứ 4 hoặc thứ 5 sau chúng ta rồi họ có biết chúng ta là ai đâu? cho nên chúng ta tất cả rồi cũng phải ra đi chỉ là sớm hơn hoặc muộn hơn nhưng rồi cũng như một giấc mơ thôi. Tôi nói những điều này là để khuyên bạn hãy chấp nhận số mạng vì căn bịnh ung thư nó như một cái án tử hình, nó sẽ trở lại và lấy đi mạng sống mình bất cứ lúc nào. Tôi đã mất cha và mẹ tôi thì cũng đã già, tôi biết rồi ngày đó cũng sẽ đến và tôi luôn nghĩ rằng cái chỗ mà cha mẹ của tôi đến đó rồi đây tôi cũng sẽ đến. Còn về vấn đề giúp đỡ anh em thì mình cứ tận hết khả năng để giúp đỡ và nếu nó quá khả năng của mình thì cứ xuôi theo tự nhiên đi, việc gì đến sẽ đến. Bản thân tôi là một người rất buồn cho cuôc sống của mình nhưng tôi vẫn cố gắng sống và vươn lên vì còn phải lo cho con của tôi khôn lớn. Bạn cũng vậy, nếu chết rồi thì ai sẽ lo cho mấy đứa cháu của bạn? Nếu ai muốn chia sẻ với tôi thì có thể email cho tôi kassai00@juno.com Chào bạn.
hateall ( gửi lúc 16/03/2010 09:44:45)
+1 điểm 
cháu chào cô. Nếu chết mà giải quyết được hết mọi chuyện thì ai cũng tìm đến nó. Nhưng mình chết đi rồi thì nỗi đau lại đè lên vai những người còn sống. Đọc câu chuyện của cô cháu thấy cô quả là một người phụ nữ nghị lực. cháu mới hơn hai mươi tuổi chưa thấu hiểu cuộc đời bằng cô nhưng nhiều lúc gặp khó khăn trong cuộc sống cháu cũng nghĩ là tìm đến cái chết để quên đi những gì đang diễn ra. nhưng khi nghĩ đến gia đình nghĩ đến các em cháu tự nhủ mình phải sống tốt hơn, sống nghị lực hơn. gia đình cô gặp nhiều sự cố một mình cô phải gánh vác nhưng biết làm sao được khi ông trời đã sắp đặt, phải nhìn lên mà sống thôi cô àh. sau cơn mưa trời lại sáng. cô hãy cố gắng để mọi việc tốt hơn. cháu tin rằng gia đình cô sẽ qua khỏi tình trạng này.
langthang ( gửi lúc 09/04/2010 06:06:53)
+1 điểm 
minh cung la nguoi hien dang song o nuoc ngoai va cung hieu duoc hoan canh va cong viec ban dang co lam va giup gd ban be lam.ngay xua minh cung vay la chi de lo cho anh em cho gd cho ban be cho ca xa hoi.noi vay chac la ban khong tin nhu ng su that minh cung trai long ra qua nhieu.nhung cuoi cung thi chi nhan duoc long thuong tu bo me va anh em ruot thoi.minh cung han nhieu nguoi phu bac lam.qua cau chuyen cua ban minh khuyen ban lo duoc den dau thi lo thoi.dung de cuoc song lam minh bi stress qua. cuoi cung kho lam. khongai thuong minh bang minh thuong chinh ban than minh ca.neu ban co thoi gian danh ban vui long ghe qua nick nam cua minh nha ( banhcuonnong2003) chuc ban gap nhieu may man trong cuoc song
Noname ( gửi lúc 22/11/2011 05:12:15)
+0 điểm 
Ước gì cuộc đời tôi có được tình yêu thương như vậy của một ai đó, ước gì và ước gì...Tất cả mãi là bóng đêm với tôi. Bạn vẫn còn hạnh phúc lắm lắm so với tôi, chúc bạn vững tâm cùng gia đình vượt qua khó khăn này.
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
Các bài trước
sweetie  (10:03 | 27/11/2011)
Ky_Jenny  (05:18 | 29/11/2011)
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 6 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 14 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 27 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 18 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 12 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 26 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 25 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 0 comments