maria-
Ngày tham gia: (07:42 | 27/02/2010)

Bình chọn: 1

Xin lỗi con!

(gửi lúc 10:59 27/02/2010)

Giờ phút này đây, con đã ở trong bụng mẹ được 6 tuần rồi! Mẹ rất xin lỗi vì mẹ không thể đưa con đến với thế giới này, thứ 2 tuần sau, mẹ sẽ phải chia tay với con ...   

17 tuổi - Mẹ không thể làm tròn trách nhiệm của mẹ được, thứ lỗi cho mẹ quá ích kỷ, phải bỏ rơi con và khiến ba của con tổn thương... Mẹ ước gì con đến với mẹ trễ hơn, vì nếu con đến với mẹ vào năm sau, mẹ sẽ bất chấp tất cả giữ lấy con! Mấy bữa nay mẹ rất mệt mỏi, không ăn được không uống được. Nằm không được, ngồi không được, ăn cũng muốn nôn, không ăn cũng muốn nôn, chắc tại mẹ lần đầu mang thai nên chưa quen. Mặc dù khó chịu, nhưng lúc mẹ thấy ba con vuốt bụng mẹ, mẹ cảm thấy rất có lỗi. Và mỗi khi nhìn thấy hình em bé, trên tivi hoặc trên báo, mẹ cũng không kiềm nổi suy nghĩ .. "Khuôn mặt con sẽ ra sao? Giống ba hay giống mẹ? Con có ngoan không?..." Dừng lại, cuối cùng mẹ đã quyết định cuối cùng. Biết tin mẹ mang thai con, ba rất vui, và nóng lòng làm đám cưới với mẹ. Nhưng, chuyện này không thể xảy ra vì mẹ con chưa đủ 18 tuổi! Bà ngoại con sẽ không thể chấp nhận, ông ngoại con cũng thế.

Mẹ nghĩ mẹ không thể lấy chồng và có con nếu chưa đủ tuổi. Mẹ biết ông bà nội con sẽ rất vui nếu mẹ đồng ý làm đám cưới với ba con và sinh con ra đời. Nhưng mẹ không muốn là "cọp con".

Mẹ chỉ biết xin lỗi con! Mẹ quá ích kỷ! Mẹ xin lỗi! Xin lỗi con! Mẹ sẽ không bao giờ quên, mẹ đã từng có con!
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
gorkiit ( gửi lúc 28/02/2010 07:51:11)
+2 điểm 
Ôi lạy chúa...!Tội lỗi... sướng cho lắm vào... đứa bé tội gì đâu mà giết nó thật la tàn bạo quá, 1 nhân mạng chưa biết gì kô thể chống cự kêu la khi người ta giết mình.
hongsonnt ( gửi lúc 28/02/2010 05:12:08)
+1 điểm 
Tôi trách em , nhưng cũng thương em vì dám viết lên những dòng tâm sự như thế này . Tôi chỉ có đôi lời khuyên em đó là hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi hành động . Nếu em ý thức được mình còn nhỏ, chuyện có con là không thể, việc làm cho ba mẹ buồn là không nên . Thì mọi chuyện đâu đến nông nổi như hôm nay. Bây giờ khi mọi chuyện đã xảy ra bản thân em nên có đôi chút trách nhiệm. Tôi không hiểu lắm về hòan cảnh hiện tại của em, tình yêu giữa em và người con trai ấy thế nào. Nhưng khi tôi biết được người con trai ấy rất vui khi được làm cha, và ba mẹ của người ấy cũng rất sẵn lòng làm ông bà nội. Thì phải chăng quyết định của em là sự tàn nhẫn....? Tôi khong hiểu , sinh mạng nhỏ bé ấy đâu có tội tình gì ....?
T&T ( gửi lúc 28/02/2010 10:07:06)
+1 điểm 
Một con người tàn nhẫn.
meoden2291988 ( gửi lúc 01/03/2010 12:49:24)
+1 điểm 
Nếu bạn thấy đứa bé không nên ra đời vì bạn còn đang phải học cho tương lai sau này của bạn thì bạn bỏ đứa bé đi là chuyện nên làm. Nhưng bạn nên đi cùng người lớn và tới bệnh viện lớn, đừng vào cơ sở y tế tư nhân kẻo chuốc họa vào thân. Đừng tự dằn vặt quá, bạn phải biết sống mạnh mẽ và tỉnh táo hơn sau cú vấp này, đừng lặp lại sai lầm nữa.
noichiase ( gửi lúc 01/03/2010 02:31:53)
+1 điểm 
Em gái à, đứa bé chẳng có tội lỗi gì cả, chị cũng đã từng là người trong cuộc như em, chị ko phải còn ít tuổi như em, nhưng vì sự ích kỷ của bản thần, và cũng vì danh dự của gia đình và rất nhiều lý do khác nữa mà chị đã ko làm tròn bổn phận của một người mẹ, thời gian đã qua khá lâu nhưng trong lòng chị chưa bao giờ quên cảm giác tội lỗi với chính giọt máu của mình,chị luôn tưởng tượng ra khuôn mặt con chị, không bit nó là con trai hay con gái, chị đã nghĩ đến tên mà chị sẽ đặt cho con, chị luôn nghĩ rằng nếu thời gian có thể quay trở lại thì chị nhất định sẽ giữ lại đứa bé ấy dù chị biết bố của nó mãi không bao giờ đón nhận mẹ con chị, nhưng tất cả chỉ mãi là nếu thôi em à. Em đã ý thức đc hiện tại là em đã đi sai trên con đg mà em đã chọn, thì em đừng tiếp tục phạm sai lầm nữa em à, chẳng có ai mà trong đời không mắc sai lầm, quan trọng là em đứng lên từ sai lầm ấy và sửa chữa như thế nào đâu, đứa trẻ vô tội em à, dù ba mẹ em có như thế nào đi nữa thì chị nghĩ họ cũng ko thể nhẫn tâm ko thừa nhận cháu ngoại của họ khi mọi việc đã lỡ, em hạnh phúc hơn chị khi ba đứa bé hạnh phúc khi đc làm cha. Hãy cho đứa bé được quyền đón nhận hạnh phúc và tình thương yêu mà những người xung quanh dành cho nó, em nhé, nó cũng là minh chứng cho tình yêu của em và ba đứa bé đó, hãy trân trọng nghe em, đừng để cuộc đời mình là những chuỗi ngày ân hận, ray rức giống chị...
monte2014 ( gửi lúc 02/03/2010 02:35:00)
+1 điểm 
Em à, anh biết em đã suy nghĩ rất nhiều và đang rất khủng hoảng về tinh thần cũng như sức khỏe. Anh không biết những dòng thư này có đến với em trước khi bỏ đứa bé không, nếu chưa bỏ anh khuyên em nên suy nghĩ lại, vì anh cũng từng là đứa bé giống con của em, năm mẹ anh 17 tuổi đã trót mang bầu anh, gia đình 2 bên đều khuyên bỏ nhưng mẹ anh đã vượt qua tất cả và ban cho anh cuộc sống ngày hôm nay, bây giờ anh rất biết ơn ba mẹ anh. Em không nên vì danh dự mà sai lầm nữa, trên đời còn nhiều thứ quan trọng hơn danh dự. Hãy để cho đứa bé biết em vì nó mà hy sinh như thế nào.
maria ( gửi lúc 02/03/2010 04:10:20)
+1 điểm 
Cám ơn những ý kiến và lời khuyên của các bạn. Tôi đâu phải vô cảm? Tôi cũng có cảm giác chứ! Trước khi bước vào bệnh viện, tôi đã tự hứa là nếu kết quả siêu âm, bào thai trên 2 tháng tuổi tôi sẽ giữ lại dù có bao nhiêu khó khăn đi nữa. Nhưng kết cuộc, bào thai chỉ được 5 tuần rưỡi, và chưa có phôi thai. Vậy đây có được coi là đứa bé hiểu nổi lòng của mẹ nó? Mặc dù viết lên những dòng tâm sự này, nhưng có những chuyện đâu phải một hai dòng chữ có thể kể hết? Tôi cũng biết mình làm vậy là ích kỷ. Nhưng các bạn có thể suy nghỉ thực tế 1 chút, thử ở trong vị trí của tôi, xem các bạn sẽ làm sao giải quyết? Tôi và anh ấy yêu nhau thật lòng, anh ấy đã trưởng thành, (22 tuổi, gia đình ổn định) vậy chuyện đó đâu dễ tránh né? Gia dình và anh chỉ chờ tôi nói 1 tiếng đồng ý là làm đám cưới cho hai đứa. Nhưng tôi không phải sống dưới quê, không phải gia đình bê bối lộn xộn. Tôi sống ở thành phố, tôi là người Hoa, gia đình có ăn học, có người thân, bà con, hàng xóm đàng hoàn. 17 tuổi kết hôn và có bầu, tôi không biết người khác sẽ làm sao, nhưng tôi thì biết gia đình tôi không chấp nhận được, tôi cũng không muốn họ vì tôi mà bị bàn tán. Và tôi cũng không biết đối diện thế nào với họ, bạn bè của tôi! Có 1 số người nói tôi ích kỷ, có thể, tôi không vĩ đại như những người đó nói, vì tôi biết quyết định thế này xong, tôi đâu phải mất tất cả? Nhưng nếu tôi cương quyết giữ lấy, thì có thể, tôi sẽ mất đi thứ gì đó, có thể là tình cảm giữa ba mẹ, hoặc người thân... nó sẽ không như trước nữa. Tôi và anh ấy vẫn còn cơ hội. Mặc dù tôi sẽ không quên tôi đã từng có 1 đứa con, nhưng tôi sẽ không hối hận, vì kết quả siêu âm là câu trả lời đứa bé dành cho tôi! Và lời an ủi của anh ấy cho tôi biết, anh ấy hiểu cho tôi. Thế là đủ!
noichiase ( gửi lúc 02/03/2010 04:43:32)
+1 điểm 
kết quả siêu âm là 2 tháng hay 2 tuần không có ý nghĩ gì cả em à, vì khi đã quan hệ thì em có thừa khả năng đoán đc thời gian em có thai nếu em ko phải là một người vô trách nhiệm, buông thả trong lối sống của mình, em đã xem danh dự mình quan trọng hơn tất cả, nó quan trọng hơn cả một sinh linh, nó chưa đc hình thành đâu có nghĩa là nó không đc sống đâu em, em viết lên chỉ để biện minh cho sự ích kỷ của mình mà thôi, em bỏ bào thai ấy đi thì em sẽ giữ đc tình cảm của gia đình, ng thân, họ vẫn sẽ nhìn em với cái nhìn mà lâu nay họ dành cho em, nhưng khi đối diện với mình, em không thể phủ nhận một sự thật là em đã sai, và em đang cố che đậy nó trước mặt mọi người,nếu 1 ngày nào đó họ biết lỗi lầm của em và sự hèn nhát của em thì liệu em có thể giữ đc những gì mà hôm nay em đang cố giành lấy ko? nếu có một lý do khác cho em thì có thể chị đã không dám viết lên comment này, nhưng em đã ích kỷ quá, em nghĩ kết quả siêu âm là câu trả lời cho em, sự an ủi của người iu nữa là đủ cho em thì em còn quá non trẻ, bào thai ấy cũng có quyền đc lên tiếng em à, tại sao em sai mà em lại không dũng cảm thừa nhận lỗi của mình mà bắt con mình phải trả giá, hả em? Nó là giọt máu của em mà, em vô tình quá...
maria ( gửi lúc 02/03/2010 05:27:43)
+1 điểm 
Em đâu có không thừa nhận điều đó? Từ đầu em đã thừa nhận em ích kỷ, em cũng đâu có cho em làm vậy là đúng hay sai? Em chỉ lựa chọn 1 con đường thôi. Đồng ý là em không làm được vĩ đại như chị nói để sau này đứa bé sẽ cám ơn em. Em biết nó có quyền lên tiếng và có quyền được ra đời, nhưng nếu có thể lụa chọn, tại sao em không thể lựa chọn? Em cũng đâu có lựa chọn con đường đó trong sự phản đối của ba đứa bé hay tự làm chủ? Em biết mình hy sinh nó là ích kỷ, nhưng nếu có thể lựa chọn, tại sao không chọn con đường tốt hơn, bình yên hơn? Em không nghĩ cương quyết giữ lại 1 bào thai để tranh cãi giữa gia đình là chuyện tốt! Sau này đứa bé lớn lên biết mẹ mình chưa đủ tuổi đã mang bầu mình, lúc đó nó cũng đâu hãnh diện gì hả chị ?
noichiase ( gửi lúc 02/03/2010 05:37:01)
+1 điểm 
Theo chị thấy thì em còn ngây thơ quá, em sẽ chẳng thể làm 1 bà mẹ đc. Chẳng ai làm gì để mong ng khác bit đến hay đơn thuần là để họ bít ơn mình, mà trước hết em nghĩ em làm là vì họ trước. Có thể ba mẹ em khó khăn, và em nghĩ họ sẽ ko thừa nhận việc em cho ra đời một đứa trẻ vào lúc này, vậy em đã thử chưa mà bít là họ ko thể, có thể tính cách con người là vậy nhưng khi vào việc thì họ lại có nhiều cách thực hiện khác nhau, sao em không thử 1 lần trước khi nói rằng ba mẹ em ko chấp nhận? Có 1 câu chị vẫn hay đùa với bạn " đừng lấy suy nghĩ của mình mà gán ép cho người khác nha, ng ta ko xấu giống mình đâu, mà đúng là bụng mình xấu nên nghĩ ai cũng xấu...". Ko ai đc quyền chọn gia đình mà mình đc sinh ra đâu em. Chị chúc cho con đg mà em chọn thực sự đc bình yên như em muốn....
maria ( gửi lúc 02/03/2010 05:44:34)
+1 điểm 
Nếu ba mẹ anh ấy thì em không dám nói câu đó đâu chị! Nhưng đó là ba mẹ em sống chung 17 năm chị thử suy nghỉ xem em có thể hiểu không? Cái mà chị nói "thử" cái thử của chị nghe đơn gian quá nhỉ? Nếu là 1 tró đùa thì em sẵn sàng "thử", nhưng chuyện này em không nghỉ là có thể "thử" nói với ba mẹ em.
noichiase ( gửi lúc 02/03/2010 05:50:04)
+1 điểm 
em cho chị nick yahoo đi
maria ( gửi lúc 02/03/2010 05:50:39)
+1 điểm 
Em có thể làm 1 người mẹ hay không thì không ai có thể nói được. Khi đã sẵn sàng sinh đứa bé ra, chắc chắn lúc đó sẽ là một người mẹ vĩ đại và yêu con! Em nghĩ như vậy.
noichiase ( gửi lúc 02/03/2010 05:59:06)
+1 điểm 
Em đã từng nghe nói " hổ dữ không nỡ ăn thịt con" chưa? Có rất nhiều lý do để những "bà mẹ" không thể cho con mình được cất tiếng chào với thế giới xinh đẹp này, nhưng chị thấy lý do của em là lý do đơn giản nhất, vô tình nhất, ích kỷ nhất, nhưng cũng là hời hợt nhất. Ba mẹ chị cũng rất gia trưởng, khó tính mà chị từng nghĩ là ko ai đáng sợ như ba mẹ chị nữa và chị con gái duy nhất trong nhà, tất cả kỳ vọng đều đặt ở chị, khi chị quen anh ấy, gia đình phản đối kịch liệt, khi chị bỏ nhà ra hà nội tìm anh ấy, ba mje chị đã từ chị vì chị đã mang tiếng xấu về nhà, làm ba mẹ chị xấu hổ với làng xóm, họ hàng, nhưng rồi cũng chính ba mẹ chị đã đi tìm chị và đưa chị về với cuộc sống này, nếu không thì giờ này chị đã không còn cơ hội chia sẻ với em, chị nói ra chỉ muốn em hiểu không có gì là không thể cả em à
ledolad ( gửi lúc 03/03/2010 04:39:47)
+1 điểm 
mấy ng nói vậy cũng ích gì. A chỉ khuyên e mau làm lại từ đầu. Tuy rằng như vậy là thất đức. Nhưng nếu đứa trẻ dc sinh ra còn biết bao nhiu là chuyện. Đâu phải đơn giản, e cũng chưa đủ ng lớn để có thể làm 1 ng mẹ. Đứa bé cũng sẽ ko dc đầy đủ như nh~ đứa trẻ khác. Như thế thiệt thòi cho cả 2 mẹ con. Ng mạnh mẽ là biết đứng dậy bước tiếp sau nh~ lỗi lầm.
chjp ( gửi lúc 05/03/2010 04:53:41)
+1 điểm 
rất xin lỗi vì sẽ làm bạn cảm thấy buồn nhưng tớ không thể không lên tiếng. cậu thử lắng nghe xem đứa bé đang nói gì....! đừng làm như thế với nó, ai cũng có những giây phút không kiềm chế đc. vì thế bạn hãy giữ nó lại, cho phép nó đc cất tiếng khóc trào đời, đc lớn lên trong tình thương của ba mẹ nó như bao nhiêu đứa trẻ khác. nó đang cầu xin ba mẹ nó, nó chưa từng có lỗi với ai trên thế giới này. tại sao nó lại không có quền đc sinh ra và lớn lên. bạn lấy tư cách gì để tước đi quyền đc sống của nó ??? bạn không đc phép và không ai trên cái thế giới này đồng ý cho bạn tước đi quyền sống của nó. hãy suy nghĩ lại quyết định của mình. hãy lắng nghe những gì nó nói cậu nhé !
r0m3o1412 ( gửi lúc 05/03/2010 11:36:02)
+1 điểm 
mỗi người mỗi cảnh...nhưng mà thật sự thương cảm với đứa bé...đấy ko phải trò chơi và mình cũng ko trách bạn đc... bạn cũng nên nghĩ đến các trường hợp xấu có thể sảy ra như sinh con ở độ tuổi này ,,,, rồi thì vấn đề khi nạo phá thai...nhiều người đã hối hận vì có thể mãi mãi ko đc làm mẹ nữa! cuộc đời là của bạn hãy làm chủ nó vậy thôi
huongduong ( gửi lúc 06/03/2010 01:34:40)
+1 điểm 
đồng ý với ý kiến của r0m3o1412
MOon250177 ( gửi lúc 06/03/2010 03:16:26)
+2 điểm 
HI! Lần đầu tôi vào đây để chia sẽ vì tôi thấy mình đơn độc quá. VÀo đọc những tâm sự của các bạn tôi lại thấy các bạn còn thảm hơn tôi. Maria ạ! Có 2 vấn đề mình nhi2nn thấy là. Một liệu sinh cháu ra bạn đủ khả năng nuôi dạy cháu lớn khôn và trưởng thành tốt như những đứa trẻ khác không khi ba mẹ chúng chưa sẵn sàng. Hai là khi bạn quyết định bỏ cái thai này liệu bạn có ân hận cà cắn rứt về sau không? Ai chẳng có lúc phạm lỗi quan trọng là khác phục lỗi của mình thế nào thôi.Vắp ngã lại đứng dậy. Tôi hi vọng cho dù quyết định thế nào cầu mong là bạn sống tốt hơn. Là một cá nhân tốt là người sống không chỉ riêng cho mình mà bạn phải có trách nhiệm với gia đình và xã hội. Cầu mong mọi điều tốt lành luôn đến với bạn.
terminator89 ( gửi lúc 06/03/2010 06:50:16)
+1 điểm 
cuộc sống là vậy đó bạn ạ! Nó không những có màu trắng và màu đen mà còn có cả màu xám nữa.17 tuổi để làm mẹ, quả thật còn rất nhiều thứ để nói, nhưng đem ra so sánh giữa được và mất khi giữ lại bào thai, thì bạn mất rất nhiều.Tuy nói phá thai là ích kĩ, giết một sinh mạng nhỏ nhưng mình đồng ý với hành dồng của bạn, mình chúc bạn có sức khỏe tốt, thời gian sẽ xoa diệu đi tất cả, nhưng bạn hãy rút kinh nghiệm đi nhé!Hãy gắng đứng dậy nhe e. Còn các bạn khác mình xin có ý kiến: các bạn sẽ như thế nào khi có con ở tuổi 17, thậm chí đủ tuổi mà chưa kết hôn mà lại có con, tuy biết ngày nay chúng ta đã hội nhập nhưng chúng ta vẫn đang sống ở VN, chúng ta không chỉ có một mình mà còn có ba mẹ, người thân, họ hàng, làng xóm, bạn bè,......
nguocdongdoi ( gửi lúc 07/03/2010 12:37:22)
+1 điểm 
Chào Bạn, không biết bạn đã quyết định ra sao?
hateall ( gửi lúc 16/03/2010 09:57:51)
+1 điểm 
bạn phải suy nghĩ kỹ trước khí quyết định. Tôi nghĩ rằng bạn lên giữ đứa bé lại. Bạn không thể cưới ở tuổi 17 nhưng không ai cấm bạn sinh con ở tuổi này. đứa bé không có tội. nó có quyền sống. bạn không thể hủy hoại quyền sống của đứa bé. quyết định của bạn thế nào?........
nh0c ( gửi lúc 16/03/2010 06:50:49)
+1 điểm 
chào bạn, mình hiễu được cảm giác của bạn, mình cũng từng như bạn, và mình cũng như bạn, mình cũng đau khổ và khi giải quyết xong mình đã đau, ko pải đau về thể xác mà về tinh thần, đau vì cứ như từng khúc ruột của mình bị ai đó cắt đứt ra. bây giờ mình mới xem entry của bạn thì có lẻ ban đã giải quyết rồi, mình cũng đã xem tất cả entry mà mọi người dành cho bạn, có 1 vài điều mình thấy họ nói đúng nhưng cũng ko hẳn tất cả, mọi người đều cho là bạn ác , ích kỉ nhưng nếu bạn sinh nó ra, ko nuôi dưỡng đc thì sao, nếu cứ phá thai là ác thì những vị bác sĩ ác hết sao, họ là người làm điều đó, họ hĩu nếu họ ko làm thì đứa bé đó khi tượng hình sẽ bất hạnh, họ hĩu và họ thông cảm.... sai lầm là vì khi xảy ra chiện bạn ko đủ can đảm đón nhận, mình nghe bạn nói người con trai đó rất yêu bạn, vậy khi biết bạn có thai người đó thế nào, đã cho gia đình bek chưa hay chỉ nói uk để lại và im lặng ko tí động tỉnh nào, hay vì người đó biết nhất định bạn sẽ bỏ dđi và nói thế, mình ko pải người trong cuộc nên ko hĩu cuộc tình 2 người thế nào, mình thông cảm cho bạn, bạn làm đúng vì nếu để lại mà bạn như thế này thì ko bao giờ bạn giữ đc hanh phúc cùng người đó và dồng thời làm khổ con bạn, nhưng nếu 1 lần nữa xãy ra và ban lại tâm sự nữa thì xin lỗi lúc đó mình sẽ xem bạn là ngườikhác, mình sẽ ko thôngcam3 đươc, 1 lần là đủ rồi nhé, hãy tìm 1 góc tối nào đó, nghĩ lại tất cả, nghĩ xem mình thế nào, bởi đơn giản mọi người khuyên bạn mỗi người 1 ý nhưng ý nghĩ của bạn về hành động của bạn mới là quan trọng, ko cần biện minh về hành động mình và giải thik gì cho ai hiễu cả, chỉ cần bạn hiễu, đó mới là điều bạn cần mà, khi nào khóc xong, nghĩ xong, thì bước ra ánh sáng và làm lại , ai cũng sai lầm và hãy làmlại điều gì để lương tâm bạn ko pải đau nữa.chúc bạn sáng suốt hơn, tình yêu là ko pải sự tính toán, ko pải vì danh dự, bởi tình yêu bản chất của nó rất là thuần khiết, 2 bạn hãy nhớ và đừng sai lầm nữa.
Noname ( gửi lúc 16/04/2010 03:56:27)
+1 điểm 
Nếu là tôi thì tôi không bao giờ bỏ đứa bé một khi người bố đã chấp nhận con mình. Em sẽ không bao giờ hết hối hận nếu em bỏ đi một đứa con mà em vẫn còn có khả năng nuôi sống nó.
tuyetmoclan ( gửi lúc 11/06/2010 01:32:49)
+0 điểm 
17 tuổi- chưa đủ trách nhiệm để nuôi bản thân chứ đừng nói sẽ gánh vác trên vai 1 trách nhiệm làm mẹ, làm vợ và chịu điều tiếng của dư luận.Chắc gì sinh ra đứa bé trong tg này sẽ tốt cho maria, hay cho gia đình nhỏ non nớt của cô ấy? Lỡ dỡ học hành, đám cưới vội vàng, gia đình nhà trai khinh khi, mọi người cười chê gia đình cô ấy, chắc gì cô bé này đủ sức chịu đựng ? Mình nghĩ, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, mỗi người 1 cảm giác.Đừng cứ đem cái nhìn bề ngoài mà kêu rằng độc ác, rằng ích kỷ ....Nếu cuộc sống xảy ra được " nếu..thì" thì sẽ chẳng phải là cuộc sống. Đồng cảm với em, hãy mạnh mẽ bước tiếp để có trách nhiệm với những đứa trẻ sau này mà em yêu thương.
Noname ( gửi lúc 04/07/2010 09:35:58)
+0 điểm 
chào em. Không biết đến ngày hôm nay 04/7/2010 em đã quyết định chưa? chị là một người hiếm muộn con, muốn em hãy sinh đứa bé, nếu em không muốn nuôi cháu hãy liên lạc với chị qua số điện thoại: 0936512466. cảm ơn em.
Noname ( gửi lúc 04/07/2010 09:37:34)
+0 điểm 
chào em. Không biết đến ngày hôm nay 04/7/2010 em đã quyết định chưa? chị là một người hiếm muộn con, muốn em hãy sinh đứa bé, nếu em không muốn nuôi cháu hãy liên lạc với chị qua số điện thoại: 0936512466. cảm ơn em.
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
Các bài trước
MinhMinh89  (01:17 | 23/11/2011)
sweetie  (10:03 | 27/11/2011)
Ky_Jenny  (05:18 | 29/11/2011)
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 6 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 14 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 27 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 18 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 12 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 26 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 25 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)