khoanhkhac-
Ngày tham gia: (01:21 | 11/01/2010)

Bình chọn: 1

Mảnh buồn

(gửi lúc 04:04 18/01/2010)

Bố ơi! bố có biết không con nhớ bố lắm, từ lúc bố bỏ ba mẹ con con đi đã hơn hai năm rồi nhỉ.

Con hối hận lắm bố à, lúc bố vẫn còn con chưa bao giờ nói con thương bố biết nhường nào, con là thằng con trai mà nên không thể nói nhũng điều đó ra được vậy mà đến khi bố ra đi mà con cũng chẳng có cơ hôi để nói nữa.

Bây giờ mỗi khi về nhà nhìn đâu con cũng thấy bố con, thực sự không tin là bố đã mất. Con đã đi hai tháng trời để đến khi về thì con đã phải đội khăn tang, con nhớ lúc đó là 12h tối con mới về đến nhà, con chạy từ cổng vào nhà nước mắt lưng tròng khi đó con chỉ biết hét mọi người "bố đâu" mẹ ôm con nhưng con giằng ra lúc đấy con chỉ muốn bố thôi, con quyết tâm không khóc nhưng không thể bố à, bố ơi con trễ mất rồi không thể nhìn bố lần cuối nữa rồi.

Con ước gì ngày đó con với mẹ không về quê thì chắc chẳng xảy ra chuyện gì đâu, bố sẽ không bị bệnh như thế, rồi bố sẽ đưa con đi thi, đưa con đi nhập học, đưa con tìm chỗ ở, để rồi sau đó mỗi ngày trong hành động của con sẽ nói rằng "bố ơi! con yêu bố".

webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
chjp ( gửi lúc 21/01/2010 10:34:49)
+1 điểm 

Cuộc sống chẳng bao giờ có cái gì hoàn hảo. ai cũng có những mất mát đáng tiếc. bạn là 1 phần hi vọng của bố, một phần hi vọng của gia đình. hãy vì họ mà sống cho thật tốt bạn nhé. để bố cậu nơi thiên đường thấy con trai mình là một người mạnh mẽ và đầy bản lĩnh.

best wish for U.

Baomuahe ( gửi lúc 23/01/2010 09:40:49)
+1 điểm 
chào bạn. Đọc những dòng tâm sự của bạn mới hiểu được có người cùng chung tâm trạng giống mình. Cha mình đã mất khi mình vừa học xong kì thứ nhất đại học, cho đến nay cũng đã gầm một nam rồi. Thực sự đó là cú sốc quá lớn trong cuộc đời mình, mình là một người con gái và sức ảnh hưởng của Cha đối với mình là rất lớn, đến giờ mình cũng cùng chung sự hối hận như bạn. Nhưng bạn àh, hãy cố gắng lên nhé, trong lúc này cần có sự mạnh mẽ và quyết tâm, hãy để nỗi nhớ Cha trở thành động lực, hãy để Bố của bạn cũng như Cha của mình tự hào vì thấy chúng ta sống bản lĩnh và nghị lực hơn. Chúc bạn sớm lấy lại được thăng bằng
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
Các bài trước
MinhMinh89  (01:17 | 23/11/2011)
sweetie  (10:03 | 27/11/2011)
Ky_Jenny  (05:18 | 29/11/2011)
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 6 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 14 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 27 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 18 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 12 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 26 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 25 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
  (11:12 | 07/02/2012)
  (11:11 | 07/02/2012)
  (10:56 | 07/02/2012)
Thuyhang89  (10:51 | 07/02/2012)
  (10:48 | 07/02/2012)
  (10:46 | 07/02/2012)
Bạn ngốc lắm   - 30comments
Traitimmongmanh  (10:31 | 07/02/2012)
Mukai  (10:30 | 07/02/2012)
  (10:22 | 07/02/2012)
  (10:17 | 07/02/2012)