hangbvn-
Ngày tham gia: (08:57 | 06/01/2010)

Bình chọn: 1

Có nên giải thoát cho mình?

(gửi lúc 01:18 16/01/2010)

Tôi muốn ly dị, muốn giải thoát cho mình, khao khát được một người đàn ông nào đó yêu thương, quan tâm, chia sẻ cùng mình nhưng lại cảm thấy làm như thế là có lỗi với đứa con 4 tuổi của mình.

Tôi quen anh trong một trường hợp lãng mạn rồi yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên, sau 8 năm tìm hiểu chúng tôi quyết định kết hôn với sự chuẩn bị vật chất khá đầy đủ. Sau khi cưới một năm tôi theo anh về Sài Gòn sinh sống và làm việc. Công việc của tôi khá thành công, thu nhập gia đình ổn định. Khi tôi và anh quyết định có con thì liền sau đó anh bị chuyển đi học, tôi vừa mang thai, ốm nghén 8 tháng rưỡi, vừa phải đi làm việc khắp nơi để duy trì mức sinh hoạt của gia đình như cũ.

Đến khi em bé ra đời thì anh được điều về công tác ở Quận Bình Tân, cách nhà 1 tiếng đồng hồ đi xe máy. Vì là công an phường nên anh đi 2 ngày một đêm mới về nhà, khi về đến nhà thì người nồng nặc mùi rượu, rồi lăn ra ngủ, chẳng thèm quan tâm gì đến vợ con thơ ở nhà, thu nhập hàng tháng anh đưa tôi cũng chỉ vỏn vẹn là tiền lương nhà nước. Được khoảng 2 năm thì tôi không thể chịu được nữa, phải làm áp lực bắt anh phải chuyển công tác về Q8 gần nhà nếu không thì vợ chồng chia tay nhau. Rồi anh cũng chuyển được về Q8, lai tiếp tục những cuộc nhậu kéo dài từ ngày này qua ngày khác.

Tôi nghĩ anh không đem được nhiều tiền về nên tranh thủ đi dạy thêm vào buổi tối và cũng hy vọng anh sẽ ở nhà trông con mà bớt đi nhậu, nào ngờ những buổi tối tôi đi dạy thì anh bế em bé ra ngoài quán nhậu, bữa tối của bé là những hộp sữa giấy, đậu phọng và một trong những món nhậu của anh. Không thể chấp nhận được, tôi quyết định ở nhà buổi tối, thay vào đó tôi dồn hết việc dạy học vào ban ngày, thu nhập có ít đi một chút và hơi vất vả ban ngày nhưng buổi tối ở nhà chăm con, chơi với con, tôi hài lòng với quyết định của mình. Còn anh thì càng rảnh để đi chơi với bạn. Tôi chán lắm cuộc sống vợ chồng cùng anh, nhưng lại thương con, sợ sau này con không có được gia đình ba mẹ hạnh phúc mà làm ảnh hưởng tương lai của cả cuộc đời con. Ngày xưa khi quen nhau, bạn bè và gia đình tôi ai cũng nói tôi phải suy nghĩ thật kỹ vì gia đình anh là gia đình lao động nghèo đông con, anh chỉ học trung cấp, rất khác xa với gia đình tôi và tôi. Nhưng tôi nghĩ chỉ cần có tình yêu, anh chăm chỉ, siêng năng và dễ thương thì nhất định chúng tôi sẽ sống hạnh phúc.

Và anh chỉ được như thế trong vòng 9 năm, còn sau đó thì anh thay đổi hoàn toàn, anh không quan tâm đến nhà thiếu tiền như thế nào, hàng tháng anh đưa lương của mình, tôi cũng chằng than phiền vì nghĩ rằng mình kiếm được tiền bù đắp và anh vẫn thế ngay cả khi tôi nghỉ sinh ở nhà không đi làm hay khi mới sinh em bé không đi làm nhiều được, nhiều lúc thiếu tiền tôi than thì anh bảo tôi ăn ít lại đi, mà tôi chỉ có 46 kg thì ăn là bao nhiêu với anh 82 kg. Anh sống bừa bãi, dơ bẩn, không làm việc nhà gì hết. Tôi có nhờ anh làm thì anh khó chịu, mặt nặng mày nhẹ, bảo cú để đó, đến lúc tôi chẳng chờ được nữa thì đành tự tay mình làm. Anh ăn nói cộc lốc với tôi và cả ba mẹ tôi. Chúng tôi không thể nói chuyện được với nhau quá 5 câu, vì nếu tôi nói bất kỳ câu gì mà anh cho là đang nhận xét về anh thì y rằng anh nói bậy bạ, còn không thì anh im bặt không thèm nói một lời nào, mặc cho tôi khóc lóc hay la lối. Và ngày mai lại tiếp nối như thế, không có gì thay đổi.

Tôi cứ suy nghĩ mãi về cuộc đời của mình hiện tại, tại sao ba mẹ tôi giáo dục tôi tốt, cho tôi ăn học đàng hoàng, ngoài xã hội dù chằng chức vị gì nhưng luôn được đồng nghiệp và sinh viên quý mến kính trọng vậy tại sao tôi lại có một cuộc sống thất bại như thế này?

Tôi muốn ly dị, muốn giải thoát cho mình, khao khát được một người đàn ông nào đó yêu thương, quan tâm, chia sẻ cùng mình nhưng lại cảm thấy làm như thế là có lỗi với đứa con 4 tuổi của mình. Là do tôi sai lầm sao lai bắt con gánh chịu hậu quả? rồi tôi nghĩ thôi mình hy sinh vì con vì có nhưng lúc con tôi rất vui, hạnh phúc bên cạnh ba nó. Nhưng rồi sau đó tôi lại đau khổ cho cuộc đời mình, tôi chỉ 32 tuổi vẫn có thể làm lại cuộc đời mình, nhưng người đàn ông thứ hai có đem lại được hạnh phúc cho con tôi không? Tôi phải làm sao đây? tiếp tục chấp nhận cuộc sống hiện tại này hay thay đổi nó?

webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
gorkiit ( gửi lúc 16/01/2010 09:24:14)
+1 điểm 
KHà khà...Người trong nghề nyày như trăm tằng cả traăm như thế rựou chè bia bọt tham oô hối lộ có ai ko như thế đâu.Đã lấy thì nên bết chấp nhận
sakyanguyenvu ( gửi lúc 18/02/2010 04:48:57)
+1 điểm 
Chào chị! "cuộc đời là ông thầy giáo tốt nhưng trả học phí rất đắt" một triết gia nào đó đã nói câu đó. Trước đây chị quen ảnh ,chị còn nhớ "cái thuở ban đầu lưu luyến ấy" đã làm cho chị đồng ý khi ảnh ngỏ lời cầu hôn. Lúc ấy ảnh có những thói tật vậy không? ảnh có vô trách nhiệm vậy không?..........? Từ cảm giác hồi tưởng đó, mong chị suy gẫm trước khi chọn lựa một quyết định, nếu buông thì đừng nên nắm lại và nếu nắm lại thì phải chắc chắn cái mình nắm đem lại những hạnh phúc cho chị và cho đứa bé không?, nhưng chẳng có gì chắc chắn đâu chị ạ! Vì ban đầu ai cũng "xấu che, tốt khoe" đó là tâm lý thường tình ai cũng có. Cho nên khi bước vào hôn nhân cũng như bước vào rừng gai góc, nào là công việc, tiền bạc, đối nội, đối ngoại......luôn là những áp lực làm người trong cuộc mờ mắt. Thế thì những cái không dễ thương lòi ra và cái dễ thương ban đầu không còn được chăm chút nữa. "Chỉ có những triết gia mới có hạnh phúc trong hôn nhân, nhưng rất tiếc là triết gia thì không lấy vợ" , một triết gia nào đó đã nói như vật đó chị! Lạ gì khi có mười gia đình thì gồm đủ 100 nỗi khổ đau, và lắm khi còn nhiều hơn thế nữa, (có chồng nhưng chồng chết cũng khổ, có con nhưng con chết cũng khổ, có tài sản thì tài sản hư hao mất mái cũng khổ, cha mẹ chồng-vợ, anh em-chị em thất bại, đau ốm,.....).nhiều lắm, nhiều lắm chị ạ! Nếu có thể ngậm mà tìm hướng tích cực mà tiếp tục sống thì ngậm chị ạ! Còn nhả ra thì dứt khoát ngậm lại hay nhả ra thì phải sáng suốt mà quyết định chị nhé! "MẤT TIỀN XEM NHƯ KHÔNG MẤT, MẤT TÌNH BẠN LÀ MẤT RẤT NHIỀU, MẤT NIỀM TIN LÀ MẤT TẤT CẢ" Chị và Vũ còn may mắn và hạnh phúc rất nhiều so với nhiều người lắm đấy! Hãy sáng suốt và gắng lên chị nhé! Thân ái
huongnd ( gửi lúc 23/02/2010 10:28:55)
+1 điểm 
Chào chị, em đang ở trong tâm trạng thật trống rỗng và buồn nữa. Em tìm vào trang web để mong tìm được sự đồng cảm và những lời khuyên bổ ích cho mình. Đọc tâm sự của chị em thấy cảm phục chị thực sự. Em cũng có một gia đình, chồng em là người hiền lành, siêng năng và thành đạt. Nhưng khó tính, sức khoẻ yếu và không tâm lý. Con gái em năm nay đã được 28 tháng rồi, cháu khá thông minh và mạnh khoẻ. Nếu nhìn bên ngoài thì gia đình em cũng là niềm mơ ước của nhiều bạn bè đồng nghiệp. Chồng em là người rất mê công việc nên từ trước tới giờ việc nhà cửa, con cái chồng em đều phó mặc cho vợ. Hai vợ chồng em ở xa quê nên không có ai giúp đỡ gì, bao nhiều vất vả đã qua đi bây giờ con đã lớn thì là lúc em thấy mình kiệt sức thực sự. Nhìn bạn bè đồng nghiệp thảnh thơi giao con cái cho ông bà chăm, có thời gian vui chơi giải trí trong khi mình cứ quanh quẩn đi làm, đi chợ, trông con. Em đã thực sự chán nản chị ạ, nên em hay cáu kỉnh với chồng con, cuộc sống gia đình từ đấy cũng bế tắc. Hiện tại em cũng đang bế tắc như thế đấy, em thấy mỏi mệt mà không biết giải quyết thế nào. Đọc tâm sự của chị, em thấy cảm phục chị vô cùng. Vừa lo việc nhà, vừa lo kinh tế. Em không dám khuyên chị điều gì, như bạn Vu em mong chị sáng suốt và cố gắng! Chào chị!
hatinh_minhthuong811 ( gửi lúc 27/02/2010 12:49:22)
+1 điểm 
Chị ah ! Em cũng vậy, giờ buồn vào web để mong chia sẻ .Em lấy chồng được 1 năm và có em bé được 2 tháng, Chị lấy chồng đã được 4 năm nhưng em mới cưới 1 năm mà chưa có 1 ngày hạnh phúc. Chồng em hay say khướt, ngoài riệu chè anh ấy lại nghiện thuốc lá và lô đề cờ bạc, đồng lương thì ít ỏi ko đủ sống, may mà bọn em còn có ông bà để mà dựa dẫm, em từ khi mang thai nghén nên đành nghỉ việc vì em làm tư nhân mà.mỗi lần chồng say hoặc tiêu tiền mà em nói là lại bị chửi thậm tệ, những lời xúc phạm khiến em rất đau đớn, em mà cãi thì lại bị đánh, rồi luôn khinh miệt em, coi em như là rác rưởi. Em chưa có công việc từ khi mang thai nên anh ấy càng khinh thường em.Đời sống vợ chồng tẻ nhạt, anh ấy chẳng bao giờ quan tâm đến vợ, hầu như cả tháng trời vợ chồng ko gần gũi nhau, nhiều khi nghĩ em càng thấy tủi, nhìn đứa con ngây thơ cười đùa mà em chảy cả nước mắt, nhưng có lẽ phăi chấp nhận thôi chị ah, phận đàn bà là khổ mà, mình hy sinh vì con, nó cần có bố mẹ. mình hy sinh để mang lại hạnh phúc cho con và những người thân chị ah, liệu bố mẹ đẻ mình có vui khi gia đình con tan vỡ ko? liệu con mình có vui khi nó lớn lên ko có bố ko? mình đã lựa chọn thì phải chấp nhận chị ah, cứ nghĩ rằng số của mình nó như thế.Mong chị sáng suốt.
khanhdl2 ( gửi lúc 08/03/2010 10:04:27)
+1 điểm 
rất thông cảm và chia sẻ cùng em, nhân dịp 8/3 trước tiên ah chúc em luôn mạnh khỏe đạt được mọi thành công....là người đàn ông anh cũng đã có gia đình và thỉnh thoảng cũng phải nhậu vì công việc anh cũng rất thông cảm với đ/k của ông xã e.công an hầu như ai cũng nhậu nhiều.nhưng nhậu mà ko quan tâm đến gia đình và vợ con thực là điều đáng trách,theo anh em nên nói chuyện thẳng thắn với chồng một lần,nếu anh ấy ko chuyển thì e nên chia tay đừng nghĩ con em sẽ khổ,mà em phải nghĩ khi con em lớn nên nhìn thấy ba mình xuốt ngày nhậu nhẹt thì e dạy con được sao..chúc em tỉnh táo suy nghĩ và có quyết định sang suốt..
khanhdl2 ( gửi lúc 08/03/2010 10:09:52)
+1 điểm 
rất thông cảm và chia sẻ cùng em, nhân dịp 8/3 trước tiên ah chúc em luôn mạnh khỏe đạt được mọi thành công....là người đàn ông anh cũng đã có gia đình và thỉnh thoảng cũng phải nhậu vì công việc anh cũng rất thông cảm với đ/k của ông xã e.công an hầu như ai cũng nhậu nhiều.nhưng nhậu mà ko quan tâm đến gia đình và vợ con thực là điều đáng trách,theo anh em nên nói chuyện thẳng thắn với chồng một lần,nếu anh ấy ko chuyển thì e nên chia tay đừng nghĩ con em sẽ khổ,mà em phải nghĩ khi con em lớn nên nhìn thấy ba mình xuốt ngày nhậu nhẹt thì e dạy con được sao..chúc em tỉnh táo suy nghĩ và có quyết định sang suốt..
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
Các bài trước
sweetie  (10:03 | 27/11/2011)
Ky_Jenny  (05:18 | 29/11/2011)
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 8 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 15 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 32 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 18 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 12 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 35 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 27 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 29 comments