chipbong1987-
Ngày tham gia: (10:45 | 02/08/2009)

Bình chọn: 1

Thế nào là hạnh phúc và thế nào là đau khổ

(gửi lúc 11:24 02/08/2009)

Tôi đã đọc một số chia sẽ của mọi người và tôi nhận ra được một điều. Trong mỗi cái khó khăn, cái đau khổ của mỗi người đều có cái hạnh phúc nằm xen lẫn trong đó.

Và tại sao mình lại không nhận ra cái hạnh phúc đó?? vì bạn cho rằng bạn là người quá đau khổ. Bất cứ chuyện gì, công việc, tình yêu hay gia đình điều có kết cuộc khác nhau... dù tốt hay xấu, thì bạn phải công nhận rằng mình hạnh phúc vì đã có công việc, hạnh phúc vì đã yêu và bạn phải hạnh phúc vì mình còn có gia đình. Bạn hãy hạnh phúc khi biết rằng bạn là người đã từng biết đến hạnh phúc, đã từng nếm vị hạnh phúc là như thế nào...

Nói thì hay thế, chứ cách đây 5 phút tôi còn nằm khóc lóc vì "cái đau" của tôi. Nhưng tôi biết cái đau của tôi sẽ mãi mãi là nổi đau nếu tôi không nhận ra cái hạnh phúc mà tôi đang có.

Nỗi đau của tôi là gì? nó có được coi là "nỗi đau" đối với bạn hay không?

7 năm, thời gian mà chúng tôi yêu nhau,cùng trải qua khó khăn của tuổi trẻ, sự ngăn cấm của gia đình để rồi chúng tôi đã có nhau. Sau cái đám cưới có họ hàng hai bên, vô cùng vui vẻ và đầy đủ.

Anh là người sống tự lập từ còn khi đi học dù có cha, có anh chị nhưng họ chỉ sống cho họ mà không hề nghĩ đến anh (một gia đình phức tạp). Tôi yêu anh khi chúng tôi cùng học chung trường. Hằng đêm anh chở từng bao óc đi giao cho các chợ búa. Lấm lem bùn nhưng anh vui khi có tiền chở tôi đi chơi, đi ăn… gia đình tôi ngăn cấm rất quyết liệt, tôi và anh chỉ gặp nhau khi anh cố tình đi ngang qua chỗ mẹ tôi bán hàng, vì tôi phụ mẹ mỗi bữa sáng. Tôi không biết tình yêu chiến thắng hay tuổi trẻ bướng bỉnh của chúng tôi đã muốn là phải được gia đình chấp nhận, mẹ tôi cũng thương anh sau thời gian tiếp xúc vì anh rất thèm muốn có một gia đình thật sự. Anh đã gọi mẹ tôi bằng mẹ dù chúng tôi chưa là gì của nhau cả. Gia đình tôi bắt đầu tạo cơ hội cho anh với nhiều công việc khác nhau. Từng bước một anh đã có công việc không thua kém gì ai, anh rất đẹp trai và cao ráo nên việc phát triển thị trường không mấy khó khăn với anh. Sau đó chúng tôi kết hôn. Tôi hạnh phúc khi tôi trao anh tình yêu của tôi mà còn gia đình của tôi nữa và cứ nghĩ rằng cuộc sống yên bình với chúng tôi. Cho đến khi anh đi chuyến công tác Hà Nội, 1 lần, rồi 2 lần. Cho đến lần thứ 3 tôi nhận ra rằng anh không còn là anh nữa, anh đã có người yêu khác, tàn nhẫn thay khi anh ta nói rằng “một mình em đau là đủ rồi”. Thế đấy bạn ah, thậm chí tôi nghe lời mẹ nhẫn nhịn cứ coi anh ta là bạn bình thường. Tôi cùng ngồi nhậu với chồng tôi, ngồi nghe anh ấy cởi áo cô ta như thế nào. Tôi không ghen bạn ah, với hạng người rẻ mạt đó không xứng để tôi để tâm tới. Tôi chỉ đau sao chồng tôi lại có thể đối xử với tôi như vậy??. Tôi vẩn cười và uống thật nhiều. Sau một tháng dằn vặt, tôi biết anh ấy muốn đi nhưng không đi, tôi đã kêu anh ấy đi, thậm chí là đuổi.

Một ngày anh đi, không một lời với tôi và chỉ nhắn cho mẹ tôi rằng “con sẽ về khi là một thằng hoàn toàn khác, biết suy nghĩ và chính chắn hơn”, rồi anh biến mất như chưa từng xuất hiện.

Thế đấy bạn à. hôm nay 2-8, anh ta đã đi đúng một tháng. Thời gian đầu tôi khóc lóc nhiều lắm, vì anh không hề liên lạc gì. Tôi lo lắng, tức giận và đau khổ. Đi đâu tôi cũng thấy anh, làm gì cũng nhớ tới anh. Bia rượu, ăn chơi chán …rồi thôi. Tôi cũng vài lần muốn chết lắm nhưng sao cứ nhớ tới mẹ tôi rồi thôi.

Tôi hạnh phúc khi anh đi, vì sau khi anh đi tôi khóc vì nhớ anh chứ không phải hận anh, sau khi anh đi những hình ảnh tôi thấy được toàn là những hình ảnh hạnh phúc nhất và những kỷ niệm xung quanh tôi là nhưng kỷ niệm không bao giờ có thể quên. Tôi hạnh phúc khi nhận ra rằng tôi còn yêu anh hơn bản thân tôi, tôi nhận ra rằng từng hơi thở, từng bước đi điều có anh bên cạnh. Những nụ cười hạnh phúc của anh và tôi trong những bức ảnh mà tôi đã mấy lần muốn xé mà anh không cho. Tôi sẽ không bao giờ nhận ra điều đó nếu anh không đi. Và bây giờ hạnh phúc nhất của tôi là chờ đợi anh. Tôi tin một ngày nào đó anh ấy sẽ quay về.

Bạn có nghĩ tôi là người hạnh phúc không? Hãy chia sẽ cùng tôi dù chỉ một lời ngắn gọn. Vì tôi sẽ hạnh phúc hơn khi nhận ra rằng tôi không cô đơn…mà còn có bạn.

 

webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
hongsonnt ( gửi lúc 03/08/2009 10:09:32)
+1 điểm 
Tôi không biết chồng bạn là người như thế nào, tình cảm của hai người sâu nặng ra sao . Nhưng nói thật tôi vẫn muốn bạn nuôi dưỡng niềm tin cuả bạn, vẫn rất vui khi bạn bảo là đang chờ đợi . Hãy tin vào tình yêu cuả bạn, và chấp nhận với hạnh phúc mà bạn đã có để nuôi dưỡng cho quyết định cuả mình bạn nhé ! Chúc bạn hạnh phúc! Và khi nào hạnh phúc hãy chia sẻ nhé bạn ........
chipbong1987 ( gửi lúc 03/08/2009 10:31:58)
+1 điểm 

CHÂN THÀNH CÁM ƠN BẠN ĐÃ CHIA SẼ VỚI CHIPBONG.THẬT CHIPBONG CẢM THẤY RẤT MUỐN GIỮ VỮNG NIỀM TIN NÀY...NHƯNG KHÔNG BIẾT CÓ ĐƯỢC KHÔNG?CHIPBONG CẦN NHIỀU ĐỘNG LỰC TỪ CÁC BẠN.CÁM ƠN BẠN NHIỀU NHÉ.CHIPBONG SẼ CỐ GẮNG CHIA SẼ VỚI DIỄN ĐÀNG NHIỀU HƠN NỮA.

 

songhuong ( gửi lúc 05/08/2009 12:37:18)
+1 điểm 
Phải chăng lòng dạ người ta thay đổi theo thời gian hoặc cuộc sống khúc mắc gì mà khiến chồng bạn không thể chịu đựng hơn được nữa. Bạn thử cân nhắc điều này xem sao.
Cũng có thể sự ra đi vì tính tự ái cá nhân để một ngày trở về sẽ nói lên điều gì đó.
...
Bạn có thể chờ đợi và hơn thế nữa vẫn có thể chấp nhận được nhưng  điều đó mang lại HP thực hay ko thì vẫn chưa biết. Tôi nghĩ bạn cần dựa vào ý bên trên của tôi để có hành động cụ thể hơn xem sao.

Chúc vợ chồng bạn đoàn tụ!

diamoncinema ( gửi lúc 05/08/2009 05:22:11)
+1 điểm 
Bạn là người hạnh phúc vì bạn biết gìn giữ những giá tri mà không thể đong đo, mua bán bằng tiền? bạn đã suy nghĩ đúng. Đôi khi hạnh phúc thật nhỏ nhoi giản dị nhưng chứa đựng nhiều cảm xúc khiến ta dâng trào. Cảm giác mà bạn có được đó sẽ còn hạnh phúc hơn khi bạn đặt niềm tin vào nó, bạn phải luôn luôn hy vọng, bạn phải đấu tranh tư tưởng và đừng bao giờ thất vọng khi đặt niềm tin đó một cách trọn vẹn. Tôi chúc người bạn đời của bạn sẽ quay về và sống với bạn trọn đời trọn kiếp, tôi tin và cầu chúc cho bạn luôn gặp may mắn. Thế bạn nhé, người mới quen
NA
YM: diamoncinema@gmail.com
thudung ( gửi lúc 07/08/2009 12:11:47)
+1 điểm 
chị à! Nếu em là chị em cũng sẽ làm như vậy. Cố gắng nuôi dưỡng niềm tin,niềm hi vọng chi nhé." Ông trời không lấy tất của ai " đâu chị ạ.
Hi vọng mong manh lại là niềm hạnh phúc
Cố gắng vượt qua tất cả chị nhé.Chúc chị may mắn
Noname ( gửi lúc 24/09/2010 11:01:54)
+0 điểm 
chong chi di voi con khac ma chi van nhan nhuc cho chong choi gai chan roi ve . phai chang anh ta dep trai ....ma chi khong con chut tu trong nao a.
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

sweetie  (10:03 | 27/11/2011)
Ky_Jenny  (05:18 | 29/11/2011)
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 8 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 15 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 32 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 18 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 12 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 35 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 27 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 29 comments
  (06:37 | 10/02/2012)
masterkail  (06:36 | 10/02/2012)
Trong bài: Cứu em với
masterkail  (06:35 | 10/02/2012)
masterkail  (06:33 | 10/02/2012)
  (06:33 | 10/02/2012)
boyslxag1992  (06:29 | 10/02/2012)
masterkail  (06:27 | 10/02/2012)
masterkail  (06:24 | 10/02/2012)
masterkail  (06:19 | 10/02/2012)
masterkail  (06:16 | 10/02/2012)