Thế là hết ! mình về Tiên cảnh
Tôi cô liêu đơn lạnh giữa trần
Bấy năm chung cuộc ái ân
Giờ đây thôi đã Trương - Trần đôi nơi
Dẫu đã biết vòng đời sinh biệt
Cảnh phân ly chi xiết buồn đau
Đành rằng kẻ trước, người sau
Con đường mệnh số, chuyến tàu viễn du.
Mình về cõi thiên thu lạc cảnh
Kể từ đây gãy cánh uyên ương
Trọn đời dãi nắng dầm sương
Để yêu vô bến, để thương vô bờ.
Khi nửa nước giặc thù sạch bóng
Mình ra Bắc lao động xây đời
Từ đây mình đã có tôi
Và tôi là nửa chia đôi đời mình.
Ta đã có gia đình hạnh phúc
Sáu con ta dưỡng dục sinh thành
Dẫu không hầu tước công khanh
Con ta cũng chẳng hổ danh với đời
Cháu nội ngoại bốn đôi lớn bé
Ba chắt yêu bập bẹ sum vầy
Đồng đường tứ đợi là đây
Sao mình cỡi hạc về Tây hỡi mình !?
Nhớ lại buổi chiến chinh lửa đạn
Nách sáu con cáng đáng gian nan
Rau rừng, ốc suối, măng giang
Bo bo, gạo hẩm…con đàn mình chăm
Ngày yên giặc, vào Nam công tác
Vẫn đôi vai gánh vác việc nhà
Quên mình - trải đức, vị tha
Thương con, yêu cháu, quý bà con chung...
Với gia nương -
vô cùng chu đáo
Nghĩa tào khang trọn đạo phu thê
Bà con thân quyến, bạn bè
Chân tình ăn ở, chở che hết lòng
Tình mẫu tử sánh bằng non Thái
Nghĩa phu thê đại hải khôn so
Lở bồi dâu bể khó dò
Bèo mây tan hợp cũng do vô thường.
Mười lăm năm mình vương bệnh hiểm
Bấy năm trường tìm kiếm thuốc thang
Lại sáu năm mổ trực tràng
Hiểm nguy tưởng đã an toàn, ngờ đâu !
K trực tràng bắt đầu tái phát
Di căn khắp thân xác mình rồi
Biết ngày sắp đến mình ơi…
Vẫn không thể giữ lá rơi khỏi cành
Mình vẫn tin mình lành khỏi bệnh
Sống yên vui hưởng hạnh phúc nhà
Vợ chồng, con cháu thuận hòa
Xóm giềng, bạn hữu … gần xa sum vầy
Chín lăm ngày thuốc thầy khắp nước
Nào đông y, tân dược gia truyền…
Chồng con, dâu rể … ngày đêm
Từng giây, từng phút ở bên cạnh mình.
Tay tử thần rập rình lưỡi hái
Sức kiệt rồi mình phải ra đi
Than ôi ! tử biệt phân kỳ
Đau thương này biết lấy chi đắp bồi.
Bảy lăm tuổi phúc trời ban thọ
Năm hai năm chồng vợ trọn đời
Tình sâu nghĩa nặng mình ơi
Khổ cam mình chịu, thảnh thơi chưa từng
Luật sinh biệt quá chừng nghiệt ngã
Cõi vô thường thoắt đã phân ly
Xế chiều đầu hạ mình đi
Chim trời cất cánh thiên di khỏi đàn
Hỡi các con hiền ngoan hiếu thảo
Hãy khắc tâm ân báo nghĩa đền
Chị em hòa thuận dưới trên
Thương yêu dùm bọc, mẹ yên giấc vàng.
Thôi mình nhé ! nén nhang bái biệt
Đưa mình về cõi Niết bình an
Tôi còn ở tạm trần gian
Nại Kiều mình đợi, tôi sang cùng mình !
Nơi lạc cảnh mình yên cõi thọ
Hồn khôn thiêng phù hộ cháu con
Nối đời hạnh phúc vuông tròn
Cây già vững cội, chồi non vươn cành.
Mạnh Hạ Kỷ Sửu 2009
Vành tang thống thiết
Trương Đình Đăng
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su