hoangyen-
Ngày tham gia: (09:01 | 17/07/2009)

Bình chọn: 1

Em phải sống tiếp như thế nào?

(gửi lúc 12:33 17/07/2009)

Trước kia khi yêu nhau anh ẫy cũng hay nổi nóng nhưng chưa bao giờ đánh em và không có những ngôn ngữ thô tục...

Chồng em là mối tình đầu của em. Chúng em yêu nhau từ hồi sinh viên ra trường mỗi đứa một nơi (vì khác quê). Em về HN (nhà em) còn anh ấy ở lại HP - quê anh ấy. Xa nhau một năm mặc dù có nhiều chuyện xích mích xảy ra và tình cảm của anh ấy dành cho em cũng vơi đi. Nhưng rồi chúng em vẫn đến với nhau. Em là con út của một gia đình khhá giả (bố làm giám đốc một công ty lớn, mẹ là giáo viên). Anh ấy cũng xuất thân từ gia đình có giáo dục.

Trước kia khi yêu nhau anh ẫy cũng hay nổi nóng nhưng chưa bao giờ đánh em và không có những ngôn ngữ thô tục. Nhưng không ngờ vừa lấy nhau có hơn một tháng anh ấy đã đánh em khi 2 vợ chồng cãi vã nhau mặc dù em không hề có từ ngữ nào xúc phạm anh ấy. Rồi 2 tháng sau mẹ chồng em bị phát hiện là ung thư máu. Vợ chồng em lại thay phiên nhau lên bệnh viện Bạch Mai để chăm bà. Trong khi anh ấy ở bệnh viện thì ở đó cũng có 1cô gái chăm mẹ thế là họ nảy sinh tình cảm. Trước đó thì anh ấy nói với cô bạn kia là anh ẫy chưa vợ. Nhưng rồi mọi chuyện cũng vỡ lở vì họ lộ liễu quá. Em biết chuyện nhưng đã tha thứ. Nhưng anh ấy không nhưng không hối cải mà còn quay ra đối xử với em thậm tệ, đánh đập, chửi rủa và hơn thế còn đòi li dị. Nhưng vì danh dự 2 gia đình và nghĩ mình là phụ nữ thì phải cam chịu nên em vẫn nhẫn nhục cam chịu và mong một ngày nào đó anh ấy sẽ hối cải và quay lại với em.

Bây giờ không ai nói được anh ấy. Gia đình nhà chồng em rất quý mến em. Vì em là dâu hiền vợ thảo (và cả vì em thường xuyên cung cấp tiền cho gia đình nhà chồng trong việc chữa trị cho mẹ chồng). Cái gì anh ấy cũng nhận từ tiền bạc cho tới công sức của em. Nhưng hàng ngày cứ hễ tức lên là anh ấy lại sẵn sàng đánh đập chửi rủa em không thương tiếc. Nhiều lúc em thấy không muốn sống nữa nhưng vì bố mẹ và các chị em lại cố gượng dậy. Nhưng giờ đây em không biết phải tiếp tục sống như thế nào nữa. Bố mẹ em đã biết chuyện và họ cũng khuyên em rằng hãy cố gắng sống thật tốt với chồng và gia đình nhà chồng một thời gian nữa nếu anh ấy ko thay đổi thì bỏ. Vậy là em lại cặm cụi sống tiếp. Nhưng em thấy tủi nhục quá. Nhất là giờ đây mẹ chồng em lại lên viện, mẹ cô bạn kia cũng vậy. Giường của hai bà mẹ gần ngay nhau. Hàng ngày họ lại tiếp xúc với nhau. Em thấy tim mình buốt lại. Vừa vì tình yêu vừa vì cay đắng. Mà cô gái kia chưa chồng đã có người yêu nhưg không hiểu sao lại cứ bám lấy chồng em. Thậm chí còn nhắn tin cho em bảo "bạn hãy buông tha anh ấy đi sống với bạn anh ấy như địa ngục vậy thì bạn còn cố níu kéo làm gì...". Rất nhiều tin. Hồi đầu em còn nhắn lại một hai tin nội dung rất lịch sự và đàng hoàng. Nhưng cô ấy vẫn trơ tráo không thay đổi và nhắn cho em nhiều hơn. Từ đó em không thèm nhắn lại nữa và bảo với chồng em bảo cô ấy dừng lại đi. Họ nói với nhau cái gì đó và cuối cùng cô kia cũng dừng lại và chồng em quay sang chửi rủa em bảo em là người không ra gì. "Nó có ý tốt mà cô lại phụ lòng nó, cô là người có ăn có học mà cô làm thế à...". Giờ anh ấy coi em không bằng một người giúp việc.

Em thấy khổ quá. Mong mọi người hãy tìm cho em một lối thoát của tấm bi kịch này.

 

webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
thudung ( gửi lúc 17/07/2009 09:58:48)
+1 điểm 
Chị à
em rất buồn khi trong hoàn cảnh của chị. Em chưa có gia đình nhưng có lẽ em cũng là người hiểu nhiều về chuyện gia đình. em xin góp ý một chút nhé
Theo em, trong thời gian này chị cố gắng "nhẫn" thêm một chút nữa. Chị cứ cố gắng chăm sóc mẹ chồng sao cho chóng bình phục. Khi mẹ chị xuất viện, chị có thể mời bố chồng cùng các anh chị em họp gia đình một buổi nói hết mọi chuyện đầu đuôi nhé. Có lẽ họ sẽ hiểu thông cảm và sẽ cùng chị giải quyết việc này. Thân phận đàn bà con gái , chẳng ai biết đâu được chữ ngờ cả. Em tin chắc rằng đó chỉ là thời gianh rung động của anh ấy thôi anh ấy sẽ suy nghĩ lại và sẽ hiểu lại yêu chị nhiều hơn. Chúc chị có quyết định sáng suốt và hạnh phúc
bokul ( gửi lúc 18/07/2009 05:03:42)
+1 điểm 
Rất nhiều người đàn ông kiểu thế! Mọi quyết định phụ thuộc ở em! Chúc em minh mẫn!
songhuong ( gửi lúc 18/07/2009 05:50:49)
+1 điểm 
Đang đà cảm hứng, xin viết hộ bạn mấy câu thơ nhé:

Hạnh phúc của em như hạt sương mai
Đậu lung linh trên ngọn cỏ non xanh
Cuộc đời em kể từ khi lấy anh
Bao gian khổ em cam tâm chịu đựng
Để xây lầu ân ái cùng anh,
Nào ngờ đâu ngọn cỏ non xanh
Anh dẫm nát để giọt sương biến mất
Liệu mai này còn có lại không anh?

inmapbebong ( gửi lúc 18/07/2009 10:27:07)
+1 điểm 
Chia tay - nói thì dễ, làm được mới khó. Đứa con gái trơ trẽn kia đã muốn có chồng chị như thế thì chị cũng nên cho đi. Với bản chất của chồng chị, rồi cũng có ngày cô ta cũng nếm trải những gì chị đang trải qua. Đừng tự làm khổ bản thân mình nữa chị ạ. Chồng chị cạn nghĩa cạn tình như thế thì đừng phí hoài tình cảm và lòng tốt của chị như thế. Em mong chị có đủ bình tĩnh, sáng suốt và can đảm để quyết định. Hãy nghĩ cả cho bố mẹ chị khi ở tuổi này, họ phải chứng kiến con gái họ phải chịu đựng một cuộc hôn nhân như vậy.
Nhoccon ( gửi lúc 25/07/2009 03:51:14)
+1 điểm 

Chi à !

 Đoc những sự việc mà chỉ kể ỏ trên em thấy chị chịu đựng thế là đủ rồi chị ạ. Theo em chị chờ  thêm một thời gian nữa mẹ chồng ra viện, tình cảm của chồng chị có thay đổi không, nếu còn đối xử tệ bạc đánh đập chị nữa thì thật sự từ đáy lòng mình em khuyên chị nên chia tay với chồng mình, Nếu chị chưa có con thi đỡ bị ràng buộc hơn. Chị sống với chồng cả đời mà, bố mẹ anh chị và tất cả người thân của chị cũng sẽ hiểu cho chị thôi. chị đừng có cố làm gì sau này còn tệ hơn nữa đó, em thấy rất nhiều trường hợp giống chị , họ còn có con nữa.  Nếu chửi mắng chị chị thì còn chấp nhận được chứ đánh đập  chị thế này thì không biết mai sau còn hành hạ chị đến mức nào nữa .Nếu cứ phải sống trong hoàn cảnh như chị kể thì chia tay là giải pháp tốt nhất với chị. Cuộc đời còn dài rồi chị sẽ tìm được người mà chị yêu và anh ấy sẽ mang lại hạnh phúc cho chị .Chúc chị hạnh phúc và can đảm lên chị nhé!

trangdiem ( gửi lúc 25/08/2009 08:01:07)
+1 điểm 

Bạn ơi đừng tiếc với hạng người như thế. Mình cũng đã lập gia đình không lâu nhưng chồng mình không đến nỗi như thế. Tại sao phải sống trong cam chịu khi cả hai chưa có con. Một khi người đàn ông không còn chung tình nữa thì khi anh ta có đến với người con gái kia chưa chắt gì anh ta sẽ chung thủy sống với cô ta trọn đời. Hãy để họ đến với nhau đi rồi bạn sẽ nhìn thấy. Khi cả hai bà Mẹ đang bệnh đâu có ai vui, nhưng họ đang vui thì hãy để họ đến với nhau, rồi bạn xem Mẹ tôi bệnh mẹ em cũng bệnh tiền bạc, ai chăm sóc, sao cô không chăm mẹ chồng...ôi nhiều thứ sẽ xảy ra lắm bạn ạ. Hãy vì mình chứ tại sao phải hy sinh đứng nhìn họ trong vai trò mình là vợ anh ta. Hãy mạnh mẽ lên bạn nhé..Chúc bạn sẽ tìm được hạnh phúc mới..vì có nhiều người xứng đáng với bạn hơn anh ta..

hoangyen ( gửi lúc 16/12/2009 02:10:03)
+1 điểm 

Cảm ơn các bạn đã động viên và chia sẻ với m! Các bạn ơi m ko biết m có phạm thêm sai lầm ko nữa. M ko mạnh mẽ và dứt khoát được như Diem. M nghĩ rằng có em bé sẽ "cải thiện" được được mối quan hệ với anh ta nên m đã quyết định có bầu. Nhưng nào ngờ a ta ko hề thay đổi chút nào. A ta vẫn đánh đập chửi rủa m bất kì lí do j khiến a ta tức giận. Giờ m ko còn được sống là m nữa. M phải làm theo những gì a ta cho phép và nói những gì a ta muốn. M thương con quá mà ko biết phải làm thế nào. Con m là ng phải nhận những hậu quả nhiều nhất trong sự hành hạ này của a ta với m. M lo cho nó quá! ko biết no sẽ thế nào khi được sinh ra. M đã van xin a ta rất nhiều lần là đừng hành hạ m nữa vì con. Nhưng tất cả đều vô nghĩa. M phải làm gi để tiếp tục sống trong cái địa ngục này mà ko bị a ta hành hạ đây? 

Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

sweetie  (10:03 | 27/11/2011)
Ky_Jenny  (05:18 | 29/11/2011)
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 8 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 15 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 32 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 18 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 12 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 35 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 27 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 29 comments