-
Ngày tham gia: (04:51 | 10/02/2012)

Bình chọn: 0

Ngại vì chồng không có trình độ

(gửi lúc 11:02 15/05/2009)

Vì anh ở Hà nội, nên bạn bè tôi không phải ai cũng biết anh, chỉ những bạn cùng học ở Hà Nội mới biết mà thôi. Mỗi người một công việc, họ cũng không bận tâm nhiều tới cái việc anh học gì và làm gì. Vì họ nghĩ đương nhiên chồng tôi ít nhất phải tốt nghiệp đại học.

Tôi là thạc sĩ một ngành xã hội hiện đang làm cho một cơ quan nhà nước. Chồng tôi chỉ là một người bảo vệ. Đó là nỗi khổ tâm của tôi mà gần 10 năm nay tôi không thể nói thật chồng tôi là ai, làm gì. Sự chênh lệch này cũng khiến cho tôi gặp nhiều rắc rối trong cuộc sống. Đó cũng là lý do mà trước đây gia đình tôi phản đối kịch liệt, không cho tôi lấy anh. Tôi mâu thuẫn và đấu tranh tư tưởng rất nhiều, đã vài lần chia tay mà không thể.

Thời gian cộng với sự chân thành của anh cũng giúp cho chúng tôi đến được với nhau. Bố mẹ lo lắng cho số phận của tôi, tôi ngày đêm ngay ngáy lo lắng nhỡ bạn bè, họ hàng mà biết thì họ bêu rếu chết! Tôi không thể nói cho ai biết sự chênh lệch đó. Đặc biệt là bạn bè cùng quê với tôi càng không thể. Họ nghĩ rằng chồng tôi là một người ít nhất phải tương xứng với tôi (lúc đó tôi có rất nhiều người đàn ông theo đuổi, hơn anh về nhiều mặt). Vì anh ở Hà nội, nên bạn bè tôi không phải ai cũng biết anh, chỉ những bạn cùng học ở Hà Nội mới biết mà thôi. Mỗi người một công việc, họ cũng không bận tâm nhiều tới cái việc anh học gì và làm gì. Vì họ nghĩ đương nhiên chồng tôi ít nhất phải tốt nghiệp đại học.

Tôi tạm thời hài lòng với cuộc sống gia đình của mình mặc dù thấy nhiều lúc hai vợ chồng mâu thuẫn, khác biệt về nhận thức, tuy nhiên đó là những điều dễ hiểu, dễ bỏ qua và quan trọng chúng tôi biết nhịn nhau đúng lúc. Thực ra tôi rất yêu chồng tôi. Anh ấy là một người tốt, hiểu biết, biết cách cư xử... Anh không chỉ làm bảo vệ mà còn năng động trong kinh doanh nên kinh tế gia đình anh là chủ lực. Lương nhà nước đâu có đủ cho tôi may sắm quần áo liên tục đến vậy. Anh cũng biết khoảng cách giữa tôi và anh, cũng thầm hiểu nỗi khổ tâm của tôi. Anh tranh thủ thời gian đi học tại chức nhằm rút ngắn khoảng cách về học vấn giữa 2 vợ chồng.

Nhưng tôi vẫn canh cánh trong lòng. Mỗi lần đi chơi, tôi không muốn đưa chồng đi cùng. Tôi sợ người quen nhận ra chồng mình. Và đến giờ tôi cảm thấy anh không hài lòng về việc tôi phải sống không thật với hiện tại. Đi đâu tôi cũng phải nói dối anh là ai, làm gì, học hành thế nào. Nếu cứ thế này tôi căng thẳng lắm và sợ đến lúc nào đó anh sẽ không chịu đựng nổi, cuộc sống của chúng tôi sẽ rạn nứt. Tôi không biết phải làm sao để cân bằng và thích nghi với hoàn cảnh. Giúp tôi với, những gì tôi làm phải chăng là quá tệ?

webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
hienmai ( gửi lúc 16/05/2009 09:11:34)
+1 điểm 

Không ai hoàn hảo cả bạn ạ. Chồng bạn không chưa có bằng cấp nhưng anh ấy yêu bạn và anh ấy có cách đối nhân xử thế rất tốt với bạn. Liệu bạn lấy một người đàn ông khác có trình độ bằng cấp cao nhưng yêu bạn như chồng của bạn không? Bạn đang có hạnh phúc trong tay mong rằng bạn iết giữ gìn vì chính bạn cũng không hoàn hảo cơ mà cớ gì bạn đòi hỏi chồng bạn phải hoàn hảo. chúc bạn sớm nhận ra hạnh phúc mình đang có.

phuongtay ( gửi lúc 16/05/2009 11:48:21)
+1 điểm 

Mình tuy không phải là thạc sĩ như bạn nhưng mình cũng có chồng học vấn kém hơn mình nên mình phần nào hiểu được nỗi buồn của bạn. Nhưng chồng bạn còn khá hơn xã nhà mình rất nhiều, anh ấy còn biết đi học thêm để rút ngắn khoảng cách với bạn, biết kinh doanh thêm để gánh chi phí gia đình cùng vợ. Như vậy là bạn may mắn rồi đó. Hơn nữa, sau khi anh ấy học xong cơ hội tìm một công việc sang hơn chức bảo vệ hiện tại của anh ấy là không khó mà.

Còn chuyện bạn không biết phải đối mặt với bạn bè thế nào khi họ hỏi về công việc của chồng? Theo tôi bạn nên có sao nói vậy.  Sau khi giới thiệu về chồng xong bạn có thể khen anh ấy thêm vài câu với bạn bè như: "anh ấy là niềm hạnh phúc của tớ", "có anh ấy mọi khó khăn cả về vật chất lẫn tinh thần  trong gia đình tớ hầu như không có"......Còn bạn cứ vòng vo như hiện tại thì đến lúc họ biết chuyện mình nghĩ hình ảnh của bạn trong mắt bạn bè sẽ bị giảm đi đó.

Bạn cân nhắc cho kỹ lưỡng nhé. Chúc gia đình bạn mãi mãi hạnh phúc!

hongsonnt ( gửi lúc 16/05/2009 03:28:44)
+1 điểm 

khi đọc tâm sự của chị , tôi vừa thấu hiểu cho chị mà cũng vừa trách chị, và cảm thương cho ông xã của chị. Vì anh ấy đã cố gắng rất nhiều, để lo cho gia đình, cho chị , đã không ngại học hỏi thêm để rút ngắn khỏang cách giữa hai người . Vậy mà ......chị lại chưa từng dám nói sự thật về chồng mình, chị lại có những lúc không dám đi cùng anh .......? Cuộc đời không dài chị à, địa vị và học thức cũng không phải là tất cả, chị đã từng vượt qua biết bao khó khăn để được cùng anh sống chung một mái nhà, được gia đình chấp nhận , thì sự e dè ngày hôm nay có cần thiết nữa không ? Chị hãy sống trong sự yêu thương , và tự hào vì tình yêu ấy , rồi mọi người xung quanh sẽ không cười chị mà là ganh tỵ với chị. Xã hội vốn đã phức tạp, xã hội ngày nay còn phức tạp hơn nghàn lần, hãy nắm giữ hạnh phúc , đừng để mất nó chị nhé ! Chúc chị và ông xã một hạnh phúc vững bền !

nangthuytinh390 ( gửi lúc 27/05/2009 11:27:49)
+1 điểm 
Em cũng nghĩ chị đang có một người chồng đáng để tự hào. Danh tiếng rút cục cũng là phù phiếm thôi chị à. Người ta bêu riếu chị thì cũng chỉ vì họ ghen tỵ với chị thôi. Chị đừng quá để ý chuyện đó.
motcanhhoa ( gửi lúc 13/08/2009 01:29:50)
+2 điểm 
Tôi thấy chị nên biết quí trọng những gì mình đang có , Chị không thấy tự hào vì chồng mình vô tình đã làm tổn thương anh ấy chị đã quá quan trọng hoá bản thân mình mà quên đi suy nghĩ của người khác ,chị nên điều chỉnh bản thân mình nếu vẫn muốn một gia đình hạnh phúc ,chúc chị hạnh phúc
Noname ( gửi lúc 29/09/2010 03:22:32)
+0 điểm 
bond36 ( gửi lúc 05/04/2011 11:39:56)
+0 điểm 
chào chị! qua câu chuyện chị kể trên em thấy rằng sự chênh lệch về học thức không đáng để chị quan tâm bởi khi yêu nhau và đến với nhau có nghĩa là chị đã chấp nhận tất cả, mặc dù anh ấy chỉ là bảo vệ, mặc dù đồng lương anh ấy kiếm được cũng không nhiều nhưng bù lại anh ấy đã cho chị cả cuộc đời và tình yêu thương, vậy sao chị không lấy đấy là tự hào, không lấy đấy làm hạnh phúc. phải chăng những người học quá cao thường suy nghĩ mọi chuyện sâu xa hơn, rồi đặt nó lên bàn cân tiểu li và lấy kính hiển vi để soi mói như vậy thật sự là hơi tệ chị à. Đừng bao giờ tự tạo cho mình một cái võ bọc khi cái võ bọc đó không mang lai cho mình hạnh phúc, hãy sống thật với lòng mình và hãy tự hào về điều đó chị nhé.
Có 3 thứ ngu dốt: không biết những gì mình cần biết, không rành những gì mình biết và biết những gì mình không cần biết
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài trước
sweetie  (10:03 | 27/11/2011)
Ky_Jenny  (05:18 | 29/11/2011)
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 8 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 15 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 32 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 18 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 12 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 35 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 27 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 29 comments