-
Ngày tham gia: (04:26 | 10/02/2012)

Bình chọn: 0

Con gái đòi thuê nhà ở riêng

(gửi lúc 11:29 17/04/2009)

Chào các bạn, tôi không biết phải làm gì lúc này nữa. Những tưởng cuộc sống gia đình êm đềm hạnh phúc với 2 người con. Vợ chồng tôi đều là những người có trình độ, công việc tương đối ổn định. Giờ đây tôi lại rơi vào tình trạng bế tắc, không biết phải làm thế nào…

Tôi có cô con gái tôi 15 tuổi, từ bé đến giờ nó là một đứa trẻ ngoan, học khá, biết nghe lời bố mẹ. Khoảng 6 tháng gần đây, tính khí nó khác thường, bướng bỉnh hơn, lầm lì hơn, hay làm trái lời bố mẹ dặn. Và hư đốn hơn nữa là dạo này nó lại đòi đi thuê nhà ở riêng, đã có 2 lần cháu nó bỏ nhà đi, hôm sau mới tìm thấy nó, hỏi nó đi đâu, làm gì…không nói, chỉ im  lặng. Tôi tức điên lên chỉ muốn đập cho một trận, tính tôi cũng nóng và không kiềm chế được, tôi đã đánh con. Nó xin lỗi, xin tha thứ để rồi hôm nay nó lại đi và viết giấy để lại nói rằng muốn thuê nhà ở riêng.

Tôi không biết phải giáo dục con tôi thế nào nữa đây tôi cảm thấy mình bất lực. Thử tìm hiểu về công việc học tập của con qua cô giáo, không có vấn đề gì. Thỉnh thoảng con tôi có bỏ học. Nó quen rất nhiều bạn qua internet. Tôi biết vậy và đã góp ý nói chuyện với con rất nhiều. Nó chỉ nghe rồi “vâng – dạ” theo một phản xạ tự nhiên rồi lần sau nó vẫn như thế, không thay đổi. Chúng tôi cố gắng tìm cách nhẹ nhàng để khuyên bảo con, nó vẫn không nghe, phân tích cho nó hiểu những nguy cơ nguy hiểm khi có những người bạn qua mạng. Lấy những ví dụ cụ thể hàng ngày trên các phương tiên truyền thông để làm ví dụ. Con tôi vẫn chỉ “vâng – dạ” như biết rồi, sau đó lại đâu vào đấy.

Tôi cũng đã từng trò chuyện nói cho con nghe về tâm sinh lý lứa tuổi của con lúc này để xem con gặp những khó khăn vướng mắc gì, khơi gợi những mong muốn tìm tòi của cháu để chia sẻ, nhưng… cháu không hỏi, không nói, im lặng, lầm lì…

Tôi để ý thấy hình như dạo này cháu có bạn trai. Tôi không biết đó là đối tượng như thế nào, tôi lo lắm, tôi sợ con tôi bị lừa, bị bán…Tôi không dám nghĩ tới nữa. Tôi thật sự không muốn dùng đến biện pháp phải đánh con, vì biết nó sẽ không hiệu quả. Nhưng giờ đây tôi đang phải đối mặt với việc con gái tôi đòi thuê nhà ở riêng, và không hiểu chuyện gì đang xảy ra với nó, hỏi thì không nói. Tôi sợ tôi không cho thì nó vẫn cố tình, còn nếu đồng ý thì không thể được. Nó là đứa sợ bố nhất, vậy mà trong chuyện này chồng tôi cũng đành bất lực, bó tay. Tôi phải làm thế nào bây giờ. Hãy cho tôi một cách nào đó đi trước khi mọi việc quá muộn. Thú thật là tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại có thể rơi vào tình trạng thế này: bất lực không dạy bảo được con. Tôi rất buồn, còn con tôi thì vẫn như đang sống trên mây.

webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
lansongxanh ( gửi lúc 18/04/2009 04:30:25)
+1 điểm 
chao chi!

qua that doc nhung dong tam su cua chi noi that du la 1 nguoi con gai chua lam me nhung thoi co the hieu duoc noi bat luc cua chi voi dua con duy nhat,giot mau yeu thuong nhat cua minh.Thu that voi chi,toi cung la 1 nguoi con,1 nguoi chi gai trong 1 gia dinh ma bo me la can ban ne nep,doi khi tuoi tre co nhung su bong bot va da lam ton thuong gia dinh, gio day doc bai viet cua chi tioi cung thuong hoan canh cua anh chi nhu toi da hoi han va thuong bo me toi the nao khi toi ko nghe loi ho.Tat nhien moi hoan canh 1 khac nhau.
toi viet comment lai voi chi ko hang dua ra cho chi 1 loi khuyen nao ca, vi toi cung cam thay rat kho nghi, toi da doc bai viet cua chi 3 lan , va suy nghi 1 ngay, toi tu hoi, neu la toi, toi se pai lam sao day. Thuc su toi cam thay rat thuong va thong cam cho chi, vi cung la nhung nguoi dan ba, nguoi me, nguoi chi thi gap pai 1 van de ko theo y muon that la dang tiec.
Nay toi cung manh dan khuyen chi thu tim den nhung nguoi ban than thiet cua cua con gai minh va lan la hoi xem cac doi tuong con minh dang dao du la ai. Nhung toi dac biet khuyen chi la ko nen dong y cho con minh o rieng, vi neu chi chap nhan cho con minh o rieng khi moi chi co 15 tuoi dac biet lai la con gai thi noi that la con cua chi da roi khoi su kiem soat cua chi ma ko co 1 cach cuu chua nao ca.
vay toi cung tam huyet khuyen chi nhu vay. Chuc gia dinh anh chi som co cach giai quyet chinh dang va gia dinh duoc binh thuan. than ai
songhuong ( gửi lúc 19/04/2009 01:50:10)
+1 điểm 
Chào chị,

Nghe chuyện của chị thực ra tôi cũng ko thấy vấn đề là ngạc nhiên lắm bởi xã hội hiện đại hiện tượng như gia đình chị không phải là chuyện hãn hữu nữa rồi. Tôi nghĩ đến nước này, con của chị phản ứng theo kiểu "giai đoạn cuối" và trách  nhiệm của chị sẽ nặng hơn bởi chị phát hiện chuyện của con mình muộn mất rồi.

Theo tôi, một mặt chị cần gần gũi nắm bắt tâm tư, nguyện vọng của con trẻ, một mặt phải cứng rắn xử lý nghiêm khắc khi con mình "vượt rào" để có tính giáo dục...

Chúc gia đình chị sớm được yên vui!
vangtranggiuasamac ( gửi lúc 26/04/2009 02:08:41)
+1 điểm 

Chào chị,

Đọc câu chuyện của chị thì tôi thấy rằng đây không phải là lỗi lầm của con gái chị. Mà đó chính là cách cư xử trong gia đình. Đọc qua tâm sự của chị thì tôi nhận thấy rằng, vợ chồng chị không quan tâm tới con cái chút nào cả. Điều mà chị nói gia đình êm đềm hạnh phúc theo tôi nghĩ chỉ là kiếm nhiều tiền về nhà là hạnh phúc rồi. Tôi nghĩ là như vậy. Con gái chị mới 15t tức là mới học lớp 9, 10. Cái độ tuổi đó cần sự chăm sóc và chia sẻ của bố mẹ nhưng có lẽ con chị không có được hưởng điều đó. Tôi nghĩ  những điều trên là có cơ sở, bởi vì khi chị đánh con chị, thì liệu khi đó chồng chị có biết hay không, hay là chồng chị không có ở nhà khi đó. Khi con chị ra đi rồi, thì tôi nghĩ rằng chồng chị lại cũng chắc biết được điều đó. Tất nhiên đó chỉ là tôi nghĩ.

Con chị không nói năng gì mà bỏ nhà ra đi , điều này chứng tỏ con gái chị đã trở lên lì lợm lắm rồi, nhưng  đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi, chứ bên trong con gái chị cần một lời xin lỗi của chị, chị hãy đi tìm con chị và xin lỗi, chị hãy xin lỗi một cách chân thành. Đó là liều thuốc duy nhất để con gái chị trở về nhà

totbung ( gửi lúc 27/04/2009 08:31:31)
+1 điểm 
Chào chị !
Đọc bài của chị, em cũng thấy không có gì là lạ cả, xã hội giờ như vậy đó, có ai dạy con cái làm việc xấu đâu nhưng đùng cái chúng có hành xử rất khác lạ, 1 phần do tác động bên ngoài, 1 phần do chúng muốn thể hiện mình là người lớn, 1 phần chỉ vì 1 lời kích động của bạn bè. Trong gia đình em, em có 2 đứa em, 1 đứa con dì, 1 đứa con cô (con gái) chúng cũng chỉ cùng độ tuổi con gái chị, ban đầu chúng đều là những đứa ngoan, học giỏi nhưng đùng 1 cái chúng hư, bỏ nhà đi, đánh nhau, bỏ học, đàm đúm. Bố mẹ chung đều tốt với chúng cả, vậy mà chúng vẫn hư. Chỗ em ở 10 đứa thì có 9 đứa hư rồi. Bố mẹ chúng cũng dùng đủ mọi cách, đánh có, nịnh cũng có, xích cũng có vậy mà chúng vẫn thế, chúng chỉ hứa lúc đó thôi, còn lúc sau chúng lại như vậy.
Chị và chồng chị giờ không nên đổ lỗi cho nhau và cũng không được buông xuôi. Hãy cố gắng tìm mọi cách lôi cô bé về bằng mọi giá, nếu không chị sẽ mất con, nhưng tuyệt đối chị không nên đánh cô bé, chị càng đánh nó càng bỏ đi. Giờ cô bé chỉ nghe bạn bè chứ không nghe gia đình đâu. Có ai rơi vào hoàn cảnh của chị thì mới hiểu được, anh chị cần phải có cách giải quyết sớm đi, để lâu là không được đâu, anh chị sẽ không kiểm soát được cô bé.
Chúc gia đình anh chị sẽ sớm có được niềm vui! 
machoi2009 ( gửi lúc 27/04/2009 03:39:44)
+1 điểm 

Thực ra vấn đề ở đây chính là khoảng cách chính các bạn đã tạo ra một khoảng cách giữa che me và con cái, tôi đồng ý rằng xã hội rất phưc tạp các bạn muốn con cái hiểu ra điều đấy rằng k nơi nào an toàn hơn nhà mình, không nơi đâu có tình thương bằng tình thương cha mẹ dành cho con cái. Nhưng vấn đề ở đây đó là cách thức truyền đạt kinh nghiệm sống cho con cái, các bạn đã sử dụng mệnh lệnh quá nhiều thay vì tâm sự như những người bạn để truyền tải kinh nghiệm sống cho con, và khi khoảng cách càng lớn ngay cả ngôi nhà thân quen rồi cũng thành xa lạ, những tình thương cha me thành điều không cần thiết. Các ban đang đánh mất con mình, có lẽ các bạn cần đến 1 viên binh tin tưởng để làm nền đưa cháu lại quỹ đạo của cs trước khi những điều quá muộn xảy ra

 

bond36 ( gửi lúc 06/04/2011 11:48:35)
+0 điểm 
chị à mềm nắn rắn buông nó phải tùy trong từng trương hợp và trong từng độ tuổi, nếu chỉ vì thương con mà không sử dụng biện pháp cưng rắn thì đôi khi lại đẩy chính con mình vào vòng lao lý và đi từ sai lầm này đến sai lầm khác. chúc chị và gia đình sớm đưa cháu quay về quỹ đạo của cuộc sống
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
Các bài trước
sweetie  (10:03 | 27/11/2011)
Ky_Jenny  (05:18 | 29/11/2011)
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 8 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 15 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 32 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 18 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 12 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 35 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 27 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 29 comments