Tôi thực sự thấy bế tắc vì đã tìm đủ
mọi cách mà không dạy bảo được thằng con trai của mình. Tôi viết lên đây với
một hy vọng mong manh...mong nhận được sự giúp đỡ của các bạn.
Tôi năm nay hơn 40 tuổi, có một cậu
con trai 14 tuổi. Vợ chồng tôi đã ly hôn được 10 năm, tôi nuôi con và hiện đã
lấy vợ mới. Cuộc sống gia đình mới không có vấn đề gì. Vợ tôi yêu con tôi và
chưa bao giờ đánh, mắng nó. Vấn đề là ở chỗ tôi không thể dạy bảo được nó...
Đó là một đứa trẻ hư, cũng chẳng
biết từ bao giờ mà nó lại đổ đốn đến vậy. Nó không nghe lời tôi, thường xuyên
bỏ học, lêu lổng. Học thì vừa dốt vừa lười, năm ngoái đúp lại lớp 6... Tôi đã
dùng đủ mọi cách để khuyên bảo, ngọt nhạt có, quát mắng có... nhưng thấy chẳng
có cách nào hiệu quả. Tìm hiểu tâm tư nguyện vọng, nhu cầu và mong muốn của nó
như thế nào. Khơi gợi trong nó tình thương với bố mẹ, nhưng chỉ được lúc đó. Nó
vâng - dạ, hứa hẹn như thật, như một đứa trẻ đã nhận ra lỗi rồi ngay sau đó,
khi tôi không để ý, nó đã trốn đi chơi... Lâu dần thành quen, tôi không thể nói
nổi con mình. Nó cũng chẳng sợ ai, ở nhà một lúc quay trước quay sau đã thấy nó
mất hút. Có hôm phải đi tìm mãi mới thấy. Bạn bè thì chơi toàn những đứa hư
hỏng, chắc những đứa ngoan chẳng ai thèm chơi với nó. Vợ cũ của tôi đi suốt,
rất ít khi nó được sang chơi. Năm vừa rồi cô ấy đi lao động nước ngoài về mẹ
con gặp nhau, nó hay xuống đó. Tôi sợ mẹ nó chiều chuộng và làm hư nó từ đó.
Giờ nó lại có tính hay ăn cắp vặt,
đã có lần, có người đến tận nhà tôi phản ánh... Thỉnh thoảng bị công an xã gọi
ra nhiều lần vì tội trộm cắp. Tôi rất buồn và cảm thấy bất lực vì không dạy bảo
được con. Tôi đã gọi điện hỏi rất nhiều trung tâm tư vấn, đã làm nhiều cách mà
không thể thay đổi được tình hình. Tôi đã liên lạc với nơi con học để mong có
sự phối hợp, nhưng họ cũng không thể giúp được hơn vì con tôi tự ý bỏ học mà
chẳng sợ bị kỷ luật. Với lại họ cũng chẳng thể nhiệt tình giúp được vì con tôi
thuộc dạng cá biệt mất rồi.
Phải chăng con tôi không thể ngoan được
nữa? Tôi đã nghĩ đến nước cuối cùng là đưa nó đi trại giáo dưỡng...nhưng thật
áy náy và day dứt lương tâm. Sợ rằng dù có thành người hay không thì sau này nó
sẽ hận tôi. Và cũng sợ rằng, nếu cứ thế này, một ngày nào đó con tôi cũng sẽ bị
bắt... Hãy cho tôi một lời khuyên, tôi rất bối rối và cảm thấy bất lực vì không
biết phải làm thế nào với đứa con của mình.
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su