hongsonnt-
Ngày tham gia: (08:16 | 12/02/2009)

Bình chọn: 1

Khoảnh khắc tôi gặp lại chính mình .........!

(gửi lúc 12:09 30/03/2009)

Tôi không thể nào diễn tả được tâm trạng của mình trong những ngày này  mọi chuyện đau buồn của quá khứ cứ ập đến trong lòng tôi. Tôi đọc lại những dòng nhật ký trong cái ngày định mệnh ấy.

“Anh ra đi vào chính ngày sinh nhật của tôi, cái chết của anh khiến tôi lặng cả người. Bởi vì anh không gặp tai nạn, cũng không phải là mắc bệnh trầm kha, mà là anh tự hủy họai mình.

Tôi không thể nào diễn tả được cảm xúc của mình lúc ấy, yêu, thương, hờn giận hay tức tối. Tôi như cái xác không hồn giữa những lời khóc than của gia đình anh, đầu óc tôi trống rỗng, trong lòng tôi chỉ một câu hỏi : “chẳng lẽ tại tôi mà anh đã chết“.

Tôi đến vuốt mặt anh, tim tôi như ngừng đập trong giây phút ấy, tôi nắm chặt tay anh, môi mím chặt như cố ghìm một tiếng nấc, giá như tôi có thể hét thật to và kéo anh ngồi dậy thì hay biết mấy. Trong lòng tôi trách anh nhiều lắm : ”hôm nay là sinh nhật của em anh vẫn chưa nói một lời chúc mừng em mà, tại sao, tại sao ???????”

Tôi ngất đi trong vòng tay của những người thân, tôi thấy lòng mình trống rỗng, nhẹ tênh, như chìm sâu vào một giấc ngủ không bao giờ thức dậy. Nhưng có tiếng của một đứa trẻ, nó đang khóc thất thanh dường như nó cũng hiểu rằng nó đang mất đi một người thân thiết, nó đã mất cha khi vừa tròn 2 tuổi. Tôi gượng dậy, biết rằng mình còn có một người thân thương ở trên đời, con của tôi giờ đây nó cần mẹ hơn bao giờ hết, tôi không thể gục ngã, tôi cũng không cho phép mình vô trách nhiệm như ba nó.

Tôi bồng con trên tay nước mắt lăn tròn trên má, vẫn mím chặt môi để ngăn không cho mình gào thét .

Tôi đã kết hôn ở cái tuổi 20, làm dâu út trong một gia đình nhà nông. Trong khi thời trung học tôi là một học sinh khá, giỏi của trường, trong lòng vẫn ấp ủ bao nhiêu là mơ ước. Rồi vì hoàn cảnh hay đúng hơn là vì tôi đã không có đủ nghị lực để vượt qua hoàn cảnh tôi đã từ bỏ ước mơ của mình. Chấp nhận cuộc sống hiện tại, trở thành một công nhân với đồng lương eo hẹp để giúp đỡ gia đình. Rồi chuyện gì đến cũng đã đến, gia đình tôi và anh từng là hàng xóm với nhau, tình thân lại càng thân, gia đình anh lại khá giả. Tôi đã nghỉ rằng mình sẽ hạnh phúc.

Nhưng có lẽ cuộc sống không bao giờ như mình mong đợi, chỉ vừa sau kết hôn, mâu thuẫn tư tưởng giữa tôi và anh đã hình thành, rồi cuộc sống làm dâu đã khiến tôi càng ngày càng lặng lẽ hơn, buồn bã và ít nói hơn. Tôi đã nhận xét anh là yếu mềm, không quyết đoán, có những chuyện anh muốn làm nhưng cũng không thể nào làm được bởi sự ngăn cản của gia đình (dù đó là chuyện làm ăn) . Ba Năm tình cảm giữa chúng tôi không có sự vun đắp mà chỉ có mất đi, đối với tôi thì dường như tư tưởng đã quá nặng nề. Tôi biết anh yêu tôi nhưng anh không biết cách giữ và vun đắp tình yêu đó. Cuộc sống mà tôi cảm nhận là quá tẻ nhạt, tôi trao đổi với anh, anh cũng đồng ý nhưng anh không hề có cách giải quyết, anh chỉ muốn tôi sống theo anh, phải biết chấp nhận và hi sinh.

Có đôi lúc tôi cũng mơ hồ không biết mình có quá đáng hay đòi hỏi cao  không? sự mâu thuẫn  trong chính bản thân tôi càng dữ dội hơn mâu thuẫn giữa tôi và anh. Càng ngày tôi càng lặng lẽ hơn, nhiệt tình của tôi đối với chuyện vợ chồng gần như không còn nữa, và có lẽ đối với anh đây là cú sốc nặng nề nhất, chính chuyện lạnh nhạt trong quan hệ vợ chồng đã dẫn đến bi kịch của chúng tôi . Và trong ngày hôm nay, một ngày mà tôi nghĩ đáng ra mình sẽ vui vẻ và hạnh phúc nhất thì lại như thế này, sau lời chửi thậm tệ của mẹ chồng tôi đã dẫn xe chở con đi mà quên mất anh đang say rượu nằm ở nhà. Tôi chỉ muốn đi như để thoát khỏi những lời lẽ đó, hoàn toàn không ý bỏ mặc anh. Đến bây giờ tôi vẫn muốn gặp lại anh để hỏi xem vì sao anh lại làm như vậy, vì bất đồng, buồn giận nhất thời hay anh thật sự muốn làm như thế, và nếu hôm ấy tôi không đi anh sẽ không ……….? Nhưng trời ơi giữa tôi và anh giờ đây đã thật sự là một vạn lý trường thành……..không thể nào vượt qua được .

Cho đến ngày hôm nay khi anh ấy ra đi tôi vẫn không biết mình nên nghĩ thế nào :”anh là người yếu mềm như tôi nghĩ sao ? hay anh quá yêu tôi mà trở nên như vậy? thật ra có phải là tội lỗi của tôi quá nặng nề “. Tôi chỉ biết là mình chưa hề muốn chuyện như thế này xảy ra, ngay cả những khi tôi muốn chia tay với anh cũng không đau lòng đền thế này…………….23 tuổi, trên đầu tôi đã là chiếc khăn tang của chồng“.

Cho đến hôm nay, đã gần 2 năm trôi qua, vậy mà mọi thứ của ngày xưa, cái viễn cảnh đau buồn ấy vẫn như hiện ra mồn một trong đầu tôi. Những oán than và hờn trách của gia đình anh, cách đối xử của người mẹ chồng cứ làm cho trái tim tôi càng đau, càng óan hận nhiều hơn. Những giọt nước mắt của ngày hôm nay cay đắng hơn, mặn mà một nỗi đau xa xăm. Tôi giận mình, ghét bản thân mình vì ngày xưa đã không chính chắn trong quyết định, tôi đã kết hôn khi chưa biết định nghĩa thế nào là tình yêu, tôi đã nhân nhượng và đầu hàng hoàn cảnh quá sớm. Để hậu quả hôm nay là thế này.

Tôi đã cứng rắn để vượt qua tất cả, tôi đã đạp đổ dư luận vì biết rằng không ai có thể hiểu cho mình, tôi đã tiếp tục cuộc sống, làm việc, học tập và nuôi con một cách tốt đẹp nhất trong mắt mọi người. Nhưng vẫn có những khoảnh khắc tôi đau khổ đến tột cùng, tôi dường như gục ngã tôi thấy mình kiệt sức như bây giờ. Nghĩ đến anh (mối tình đầu của tôi), biết được những đau khổ dằn vặt của anh trong quá khứ cũng như bây giờ, tôi càng trách bản thân mình nhiều hơn.

Biết làm sao nhỉ, có những xót xa, tiếc nuối không bao giờ biến mất. Có những vết thương chẳng thể nào lành, và đặc biệt tôi là người luôn nhìn lại quá khứ. Nhìn lại những sai lầm để sống tốt hơn trong hiện tại. Nhưng khỏanh khắc đối mặt ấy, như gặp lại chính mình trong một chiếc gương soi, thật khó để vượt qua ……!

webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
conmot ( gửi lúc 03/04/2009 12:33:34)
+1 điểm 

Đọc xong câu chuyện của bạn tôi thật sự rất xúc động và rất hiểu được sự đau đớn mà bạn đã phải trải qua.

Nhưng cũng may trong tột cùng của đau khổ bạn vẫn còn nhận ra là con của bạn đang cần mẹ hơn bao giờ hết, rằng bạn không được vô trách nhiệm như ba nó. Vậy bản hãy oằn mình nên mà sống, hãy sống và hy vọng một ngày nào đó những đau khổ, những bất công sẽ không còn vây quanh bạn nữa.

Còn nếu gia đình anh ấy cứ tiếp tục dằn vặt bạn thì bạn nên xin phép để 2 mẹ con được sống riêng sẽ tốt hơn nhiều đấy.

Chúc bạn sớm vượt qua nỗi đau và sớm được hạnh phúc, bình yên bên đứa con của mình!

 

songhuong ( gửi lúc 19/04/2009 01:57:29)
+1 điểm 
Nghe câu chuyện này, tôi cảm thấy trào lên lòng cảm thương sâu sắc với tác giả bài viết. Bởi bạn quá trẻ mà đã phải chịu quá nhiều điều oan nghiệt của cuộc sống.

Tôi mong bạn luôn bình tĩnh, từng bước vượt qua số phận và ông trời sẽ không bất công với bạn thêm một lần nữa. Chúng ta cũng ngầm hiểu rằng, không ai trên đời có tất cả và cũng bị tước đoạt tất cả, chúng ta vẫn còn nhiều cơ hội để xây dựng cuộc đời, xây dựng xã hội... để tạo nên giá trị bản thân, đặc biệt là người phụ nữ Việt Nam (tuyệt vời).

Tôi cầu mong những năm tháng tiếp theo, cuộc sống, con bạn và những người thân yêu của bạn sẽ bù đắp lại tất cả những gì bạn phải ghánh chịu!
dakhucbuon822009 ( gửi lúc 23/04/2009 04:27:46)
+1 điểm 

Chào bạn, mình đã đọc đi đọc lại nhiều lần câu chuyện của bạn mình thật sự xót xa và thương cảm cho hòan cảnh của bạn. Nhưng có 1 điều là giá như trước lúc bước vào ngưỡng cửa hôn nhân bạn có suy nghĩ khác hơn thì chắc chắn sẽ không xảy ra cớ sự như thế này để con không phải mất cha, vợ không phải lìa chồng đúng là trời sanh ra mỗi người 1 số phận đâu ai biết trước được ngày mai sẽ ra sao ,và mình thật sự phục bản lĩnh của bạn không đầu hàng số phận ,dám vượt qua hòan cảnh để mà vươn lên, những éo le nghiệt ngả của cuộc đời chính là để thử thách mỗi con người chúng ta và bạn đã vượt qua được thử thách đó.

Chúc bạn sớm tìm được hạnh phúc mình tin rằng vết thương cũ sẽ mau lành chứ không như bạn nói và không chừng vết thương đó sẽ được khâu vá lại bền chặt hơn trước thì sao .

machoi2009 ( gửi lúc 27/04/2009 03:19:16)
+1 điểm 
   Những nỗi đau đã qua đi nhưng cuộc sống thì vẫn đang tồn tại, bạn đnag nắm giữ một tình yêu nguyên vẹn giữa bạn và anh ấy. Anh ấy có thể có nhiều lý do để ra đi nhưng 1 lý do duy nhất tôi tin là anh ấy muốn để lại đó là bạn và đứa trẻ cái mầm sống sẽ thay đổi tất cả. Mình nghĩ bạn đủ tỉnh tảo để hiểu được mật mã mà anh ấy gửi lại. Anh lăng lẽ ra đi là muốn cho bạn và con của các bạn bớt đi những mệt mỏi, mặc dù đó là lý do tiêu cực nhưng mà sự thưc anh ấy muốn bạn và thiên thân của bạn và anh ấy sẽ sống tốt hơn và con bạn sẽ không co những áp lực mà cha nó từng chịu đựng. Bạn hãy làm tốt nguyện vong cuối cùng của anh ấy, anh ấy ra đi không phải vì trách bạn mà anh ấy chọn cho minh 1 lối thoát thôi.
lansongxanh ( gửi lúc 28/04/2009 12:39:57)
+1 điểm 

Chao ban!

Toi cung rat thuong cam cho ban,vi ban con qua tre. Phan lon nhung cau chuyen tren website nay toi deu thay phu nu thuong la nhung nguoi co nhieu tran tro, dau kho hon nguoi dan ong . Thiet nghi , toi doc di doc lai va nghi rang beit dau chong ban ra di vi nguoi do uong ruou say va trung gio? vi ban noi rang khi ban dua con di thi chong ban dang say ruou nam trong nha? Neu co the, ban hay nghi la nhu vay va dung qua dan vat ban than. Chi can ban song tot , cham soc con cua anh ay tot. Toi tin chac vi ly do gi di nua, anh ay o tren kia, van se phu ho cho ban. co gang ban nhe

Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
Các bài trước
sweetie  (10:03 | 27/11/2011)
Ky_Jenny  (05:18 | 29/11/2011)
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 8 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 15 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 32 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 18 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 12 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 35 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 27 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 29 comments