Từ khi hai chị em tôi ăn cùng, tình cảm cũng như không khí gia đình có phần ấm cúng hơn, tôi thấy chị cũng thân thiện dễ gần.
Có điều tôi cảm thấy rất ngại không biết góp ý với
chị như thế nào, đó là trước mặt tôi chị luôn ăn mặc rất mát mẻ. Những
bộ đồ mà người ta chỉ mặc trong phòng ngủ thì chị lại mặc ban ngày.
Chiếc áo trễ đến mức không thể trễ hơn được nữa khiến cơ thể chị cứ lồ
lộ ra. Lần đầu tiên nhìn thấy, tôi đỏ chín mặt lại và lúng túng, tôi
lao ngay lên gác trấn an mình. Một thanh niên mới lớn như tôi, đó là
điều quá lạ lẫm, tôi chưa bao giờ nhìn thấy ai đẹp như chị. Càng sợ,
càng xấu hổ thì tôi lại càng hay nhìn trộm chị, nhưng chị lờ đi như
không có gì. Thỉnh thoảng lại tìm cớ nhờ tôi làm cái này, cầm cái kia
hộ chị để xán lại gần tôi hơn. Sự va chạm “tình cờ” đó khiến tôi không
ít lần run rấy…
Một lần chị tắm, tôi thấy chị kêu mang cho chị cái
khăn vào nhà tắm, tôi sợ đến tái người nhưng lại hồi hộp vô cùng, chị
lại giục lần nữa… Tôi cầm cái khăn gõ cửa rồi cứ đứng ở ngoài run run
đưa cho chị. Chị bỗng mở toang cửa, và kéo tôi vào…
Tôi không biết cái gì đã xui khiến tôi dại dột đến
thế, nhưng quả thực lúc đó tôi không thể chạy khỏi chị, chị đã khiến
tôi bị tê liệt, và tôi ngoan ngoãn làm theo tất cả những gì chị nói… Từ
lần đó, lúc nào tôi cũng bị hình ảnh cái nhà tắm ám ảnh, đầu óc tôi cứ
loạn lên hình ảnh của chị. Tôi không tập trung nổi vào việc học nữa,
mặc dù đây mới là năm đầu tiên của tôi ở trường đại học.
Cứ thế, tôi đã cho phép mình buông thả với chị suốt
1 tháng trời. Anh cứ về 1,2 ngày rồi lại đi biền biệt, anh không nói
chuyện với chị nhưng cũng hỏi thăm tôi. Anh nói tôi là hy vọng ở làng,
tôi phải học thật giỏi thì anh cũng coi tôi như em ruột vậy. Nghe tới
đó tôi đã rơi nước mắt vì ân hận, và tôi giật mình khi thấy mình đang
lún sâu vào người đàn bà đáng sợ như chị. Mỗi lần ở cạnh chị tôi như bị
thôi miên, tôi không còn nhớ cái gì nữa nhưng sau đó, tôi lại phải tắm
thật sạch để trôi bớt cảm giác ghê tởm. Tôi đã sai quá rồi…
Nhận ra sai lầm của mình sau lần anh hứa coi tôi như
em ruột, tôi đã lấy lại quyết tâm để dứt chị. Tôi có cảm giác anh biết
nhưng không nói, chính điều đó làm tôi gai người vì ân hận, xấu hổ và
nhục nhã. Trong khi đó chị liên tục đòi hỏi, đang ngồi học chị cũng bắt
tôi vào phòng. Tôi kêu mệt chị lại đi mua đủ thứ thức ăn về bắt tôi ăn
cho “bổ”. Chị lộ liễu ôm ấp tôi ngay cả trước mặt khách hàng, ngượng
chín người vì sự hèn kém của mình, tôi càng giãy ra thì chị càng lấn
tới, bắt tôi phục vụ chị cả ngày.
Lúc này càng ngày tôi càng thấy mình chỉ là con
rối để thỏa mãn nhu cầu của chị. Chịu không nổi, tôi xin vào ký túc xá
ở. Cây muốn lặng mà gió chẳng đừng, chị không cho tôi đi. Chị nói nếu
tôi đi mọi người sẽ biết hết về tôi. Tôi sợ lắm, những vẫn bình tĩnh
nói “Chị không sợ người làng đánh giá về chị sao? Còn anh T nữa?”, và
thật không ngờ, chị cười lớn “Chị đang muốn điều đó đây. Anh em là một
người đàn ông yếu sinh lý chẳng thể đáp ứng được cho chị chuyện đó.
Thậm chí có con cũng không. Giờ em đã giúp chị đạt được điều đó!”. Tôi
ngỡ ngàng, chị lại cười sặc sụa “Chị đã có con với em!”
Tôi ngã như cái cây bị chặt không thương tiếc, lết
lên căn gác mà ngày xưa anh đã sắp xếp cho tôi ở với tấm lòng của một
ông anh trai. Không thể tin vào sự thật này, tôi đã quá ngu dại, giờ
cái giá phải trả quá đắt, làm sao tôi có thể làm bố khi tôi mới có 19
tuổi? Lại với người đàn bà tôi không hề yêu, chị ấy đang là vợ của ân
nhân đã nuôi tôi? Làm sao tôi có thể rơi vào bẫy của chị một cách đáng
sợ như thế?
Đây là bi kịch kinh khủng của cuộc đời tôi, trở thành nô lệ tình
dục, và bây giờ chị ta kiên quyết bắt tôi làm bố của đứa con trong
bụng, tôi chỉ còn nước chết để tạ lỗi với bố mẹ và mọi người, tôi còn
con đường nào để sống nữa…
Lê Hương (Ghi theo lời kể của H.N) - Kenh14