Cuộc đời của mình gắn liền với những giọt nước mắt. Ba và mẹ đến với nhau bằng tình yêu thương nhưng họ không hợp tuổi, tính cách không hợp nhau, luôn bất đồng về quan điểm nên thường xuyên cãi vã nhau. Mình không trách ba mẹ ai sai ai đúng, mỗi người có một quan điểm riêng.
Khi lên 4 tuổi mình đã mang theo trong lòng 1 ký ức mà chẳng bao giờ phai mờ: Ba đã đánh đập mẹ, đánh rất nặng tay, lúc đó mình chỉ biết nhìn và khóc rất nhiều, phải chăng yêu nhau là đau đớn đến vậy sao? Nhiều lúc ba mẹ cãi nhau thì ba đi ra ngoài tìm đến men say, những lúc như thế ba đâu biết rằng ở nhà mình đang ngồi khóc chờ đợi ba về, sợ chuyện không may, tai nạn xe xảy ra. Rồi Ba mình dần dần trở thành người nghiện rượu, chiều nào cũng uống nhưng vẫn lo làm ăn.
Sống trong một gia đình đầy đủ vật chất nhưng không bằng các bạn trong lớp dù nghèo nhưng có một cuộc sống thật êm ấm hạnh phúc hơn. Mình rất ngại nhắc đến ba mẹ với bạn bè, sống khép mình ít tiếp xúc với các bạn nam. Nhiều khi nghĩ lớn lên mình sẽ không lấy chồng, sẽ không phải chịu đựng cảnh khổ tâm như mẹ.
Về phần em trai mình trở nên hư hỏng cách đây 1 năm, chán nản không lo học nữa, lấy trộm tiền, vàng trong nhà để tiêu xài ,đi chơi, đã từng uống thuốc tự tử phải nhập viện rồi chuyển viện. Mình đã khuyên ngăn rất nhiều nhưng em mình vẫn tính nào tật nấy, hiện tại thì bình thường yên ổn, nhưng không biết rồi ngày mai đây gia đình mình có xảy ra chuyện gì nữa không?
Ba mình là người nghiện rượu nhưng sẽ không có người cha nào thương yêu, lo cho con bằng ba mình, muốn giành tất cả mọi thứ tốt nhất cho con. Mình yêu thương ba và mẹ nhiều lắm. Sau mỗi học kỳ mình về thăm nhà, nhìn thấy thêm những nếp nhăn trên gương mặt ba mẹ, gầy đi, già đi nhiều so với tuổi lòng mình đau thắt lại. Con cái không thể nào chọn bố mẹ vì thế mình luôn tự hứa với lòng mình phải cố gắng để lo cho ba mẹ có một cuộc sống thoải mái hơn. Thế nhưng bây giờ mình lại vấp ngã trên con đường tình.
Mình năm nay 22 tuổi, người yêu lớn hơn 3 tuổi nhưng do anh đi học muộn nên chỉ học trên mình 1 lớp, lúc quen gia đình đã ngăn cản vì không hợp tuổi, sợ lại giống như ba me mình, nhưng a đã nói “chưa chắc những người hợp tuổi yêu nhau đến với nhau là sẽ có một cuộc sống hạnh phúc, hp không thể tự tìm đến mà phải là do 2 người cùng đồng lòng xây dựng và vun đắp ,tuy nhiên vấn đề hợp tuổi hay không, cũng ảnh hưởng đến niềm tin vào tình yêu rất lớn”. Nên mình đã gạt đi ý nghĩa về tuổi tác và yêu anh.
Yêu nhau được gần 4 năm rồi, cứ tưởng t/y đó sẽ đẹp mãi mãi, hai đứa sẽ kết hôn sau khi ổn định công việc… nào ngờ đâu anh ấy đã say nắng trước một người con gái khác kể từ lúc anh đi làm thêm cách đây 1 năm. Lúc đó bạn có biết rằng người yêu mình, phải nói đúng hơn là người mình yêu, lạnh lùng tới mức nào không? Chắc chẳng có người nào yêu như mình, sức chịu đựng giỏi như mình đâu bạn ạ! Anh ấy vô tâm đến nỗi không một lời hỏi han, không hề nhắn tin cho mình, thậm chí khi mình nhắn tin, anh cũng không nhắn lại, gọi điện thì anh đang bận, a không bắt máy. “Chẳng lẽ một cuộc gọi điện, một dòng tin nhắn hỏi thăm mất thời gian của anh lắm sao, em phiền anh đến thế sao ?”
Với linh tính của một người con gái, mình đã nhận ra sự thay đổi lạnh nhạt, ít quan tâm từ anh ấy. Nhưng mình luôn tự nhủ rằng anh vừa đi học buổi tối, vừa đi làm thêm phải thông cảm cho người yêu chứ với lại tính anh từ trước giờ vẫn dậy, khi thì quan tâm nhiều khi thì quan tâm ít. Lúc yêu anh đến bây giờ ngày vui thì ít, buồn thì nhiều, nhưng mình chấp nhận vì đó là tình yêu của mình, khi bước vào yêu, chỉ biết yêu hết mình, và đã yêu anh bẳng cả trái tim mình, yêu anh hơn cả chính bản thân, dành cho anh tất cả.
Từ khi trao cho anh tất cả mình luôn sống trong tâm trạng buồn lo sợ, hay nghĩ vớ vẩn lung tung, nhiều đêm nằm khóc một mình mà không biết tâm sự cùng với ai và đó cũng là 1 trong số các nguyên nhân làm tan vỡ tình yêu này.
Phải bắt đầu kể từ đâu nữa đây? Các bạn biết không ngày 12 tháng 11 vừa qua là ngày nhận bằng Tốt nghiệp là một trong những ngày đẹp nhất, hạnh phúc nhất của đời mình, được khoác trên mình chiếc áo cử nhân, được chụp hình chung với thầy cô các bạn trong lớp, với người mình yêu, là điều mình mong đợi 4 năm nay, và nó đã thành hiện thực, mình vui lắm đã cười, cười rất nhiều. Hôm đó, anh đã tặng 1 bó hoa hồng vàng, mình hơi nhăn mặt nói “hoa hồng vàng thì dành cho tình bạn đó anh” mặc dù trong lòng mình vẫn biết có một ý nghĩa khác đó là sự chia ly, phản bội nhưng mình đã không nói ra. Rồi anh âm thầm ra ngoài kiếm 1 bó hoa màu hồng nhạt khác, bó hoa này lại là 8 cành hoa chẳng có ý nghĩa gì, sao không phải là 9, 7 cành. Trong lòng thoáng buồn một chút, sao người yêu mình vô tâm thế nhỉ ? Chẳng lẽ đó là điềm báo?
Sau ngày tốt nghiệp mọi thứ như sụp đổ dưới chân mình, Cô gái đó tình cờ nhắn tin gọi điện nói cho mình biết. Khi biết được trong lòng anh đã có người con gái khác, đầu óc quay cuồng, không làm việc nổi nữa, mình không biết nên làm gì nữa, chỉ chạy đến bên anh để biết rõ sự thật (mình và anh ở rất xa hơn 35 km, nhưng đi làm gần nơi anh ở, còn anh và người đó ở gần nhau). Tối hôm ấy cô gái đó đã gặp mình, kết quả là mình chỉ nhận được là những lời kể, những kỷ niệm tuyệt đẹp giữa hai người họ cứ vẽ ra trước mắt mình. Cô ấy nói mọi người xung quanh cứ bảo rằng “ anh ấy yêu em nhiều lắm chị ah, anh quan tâm, yêu em nhiều hơn là em yêu anh ấy”. Mình chết lặng khi nghe những buổi chiều tan ca anh đi đón cô ấy đi làm về, rồi hai người nấu cơm ăn, tối đến đi dạo, rồi những món quà trao tặng nhau. Mình nghẹn ngào không nói được gì nữa.
Không trách móc gì cô ấy, vì lỗi là ở anh nhưng mình cũng không chửi mắng anh tiếng nào. Anh liên tục làm tổn thương mình hết lần này đến lần khác, anh khiến mình đau lòng, làm mình bị tổn thương. Vì mình yêu anh, không muốn mất anh, mình thật là yếu đuối. Đau lòng hơn là hai người đã đi chơi Vũng Tàu vào tháng 7. Mình sắp ngất xuống bàn, tại sao con người anh lại lừa dối đến thế, mình và anh cũng vừa mới đi Vũng Tàu đây mà, ngồi dưới ánh trăng, sóng biển anh đã thề, hẹn ước đủ điều, còn bắt mình thề nhưng mình nói “ Em yêu a thật lòng nên không cần phải thề đâu anh” ,ngày đi chơi mình đã nói với anh những lời thật lòng tận đáy sâu con tim “ Hôm nay em rất hạnh phúc, ở bên cạnh a rất an bình, và chỉ muốn suốt đời này ở bên anh mãi mãi, em thương yêu anh nhiều.” Nào ngờ đâu chuyến đi đó của anh chỉ là…. đi tìm lại những kỷ niệm giữa anh và cô gái ấy. Mình hồn nhiên đến vô tư chìm đắm trong niềm hạnh phúc đó, còn anh thì đang mải mê gọi điện về cho cô gái ấy “ em ah, e có nghe thấy sóng biển ko? Anh đang đi Vũng Tàu nè, anh đi một mình, anh đang đi tìm lại những kỷ niêm giữa a và e đó”.
Các bạn thấy đó mình có phải là một con rối, là người thừa trong lòng anh không? Rồi tiếp đến là chuyện nửa đêm anh lo sợ mất cô ấy vào tay người con trai khác mà anh chạy đến kiểm tra, rồi một hôm anh phát hiện cô gái đó và người con trai khác đang ôm hôn nhau. Anh làm gì đi chứ, lúc đó anh chỉ biết khóc thôi, anh đau lòng lắm phải không anh??? Chắc cũng không đau bằng em lúc này đâu. Những lúc anh cảm thấy cô đơn, những lúc anh thất vọng về người ấy còn có mình, còn bây giờ mình đau thì còn ai nữa đâu.( cô gái đó chỉ sống một mình, thấy người bạn trai cùng quê vào thành phố kiếm việc làm, đang thiếu thốn về vật chất, nên cho ở nhờ 1 tháng, trong câu chuyện tình của mình có 4 người). Chính miệng người con trai kia nói với anh tình cảm cô ấy đã dành hết cho anh ta, mặt dù đã năm lần, bảy lượt cô ấy là người đòi chia tay với anh, thế mà anh vẫn yêu, vẫn theo đổi, tại sao anh không nghĩ lại cho em ??? Đến khi người con trai cùng quê kia bỏ đi, cô ấy khóc rất nhiều, anh là người vỗ về an ủi, anh lại quay về quan tâm chăm sóc, bây giờ thì ai an ủi em đây. Những chuyện này lúc trước anh cũng đã kể mình nghe nhiều, rất nhiều nhưng mình đâu biết nhân vật chính trong câu chuyện lại là anh chứ?
Mọi chuyện đỗ vỡ ra. Anh đã xin lỗi, hãy cho anh thêm một cơ hội, hứa sẽ quan tâm chăm sóc bù đắp lại cho mình. Anh nói đến với cô ấy chỉ là vui chơi thôi, còn xác định đi đến hôn nhân là mình. (Nhưng bây giờ mình hiểu đến với ai là vui chơi rồi). Tha thứ và tin rằng với tất cả những cố gắng của mình bằng tình cảm chân thành sẽ làm anh thay đổi, sẽ giữ lại được anh cho riêng mình, nên cho anh thêm cơ hội tiếp tục yêu anh để rồi 1 tháng trôi qua vô ích. Anh bảo chúng mình dừng lại, xem lại tình cảm 2 người như thế nào. Rồi anh lại cắt đứt mọi liên lạc với mình.
Mình đã khóc rất nhiều, những lúc đi ngoài đường nước mắt cứ tự nhiên rơi không hiểu vì sao. Có lúc nước mắt ấy làm mọi thứ trước mắt mình nhạt nhòa đi không còn thấy gì nữa, chợt nhớ ra phải lái xe an toàn, phải sống sao cho thật tốt, mình còn những người thân xung quanh. Ba mẹ, 2 đứa e trai của mình nữa. không thể vì một người như thế mà mình gục ngã được. Nhưng sao cứ mỗi đêm, hay mỗi khi đang ngủ giật mình tỉnh dậy hình ảnh anh cứ hiện ra trong đầu mình, cố quên nhưng không thể, nhiều đêm nằm mơ thấy những tấm ảnh anh chụp chung với người con gái nào đó. Vì không thể quên anh mình đã suy nghĩ rất nhiều và tìm mọi cách để giữ tình yêu này nhưng nhận lại là những câu nói vô tình khiến tim mình chết lặng nghẹn ngào không nói được câu nào nữa, mình tự nhủ “chẳng lẽ sự quan tâm của em, tình yêu em dành cho anh không đủ lớn để anh suy nghĩ trước khi nói ra những câu tuyệt tình, đau lòng như thế ah.
Ngày hôm đó em cũng đã khóc rất nhiều, chấm dứt kết thúc tất cả từ đây, chẳng nếu kéo thêm làm gì nữa vì em cũng phải giữ lại một chút lòng tự trọng cho bản thân em chứ, như thế là quá đủ rồi anh ah”. Các bạn ah, khi yêu người ta sẽ không tiếc những câu nói ngọt ngào, hứa hẹn thề thốt bao điều, nhưng khi hết yêu người ta lạnh nhạt dửng dưng phủi sạch tất cả. Thế là 1 tháng qua mình đã không còn rơi một giọt nước mắt nào nữa, mặc dù những ngày trước ngày nào mình cũng khóc. Nhưng hình ảnh anh luôn có trong tâm trí mình, phải nói là từ lúc yêu nhau đến nay không ngày nào mình không nghĩ về anh cả, dù biết rằng anh đang sống vui chẳng bao giờ suy nghĩ bận tâm đến cảm giác mình nhưng sao trong lòng mình vẫn thấy rất nhớ và lo cho anh nhiều lắm. Có lần anh ấy gọi điện cho mình, chẳng đá động gì đến chuyện tình cảm nhưng sao con tim mình lại nhói đau, suy nghĩ về anh nhiều lắm, thổn thức tối đó không ngủ được.
Ngày Tết Tây cũng là sinh nhật của mình, biết chắc là anh không bận nhưng anh không đến. Hôm Noel mình buồn lắm, anh đã không nhớ đến mình. Vì nhớ, lo cho anh nhiều, vì muốn biết tình cảm của anh như thế nào nên mình đã đi gặp anh, nhưng đáp lại anh cứ lặng thinh, lảng tránh, anh muốn cho anh thời gian, thoải mái không muốn suy nghĩ đến chuyện tình cảm nữa mà lo học. Gặp anh bật ngờ như thế mình mới biết là điện thoại anh không hư như anh nói, mà anh chuyển qua dùng sim cặp với một ai đó rồi.
Biết rằng không thể nếu kéo được, biết rằng anh là như vậy đó, thế mà trong lòng mình vẫn suy nghĩ về anh,tại sao mình ko thể quên được anh. Có phải mình quá yêu hay là mình quá yếu đuối không thể dứt bỏ anh ra được ? Bây giờ hình bóng anh quá lớn trong lòng mình làm thế nào mình mới hết nhớ đến anh đây ? Đã 10 tuần trôi qua rồi, ngày qua ngày nhớ anh, đau buồn trong lòng nhưng mình vẫn tỏ ra bình thường với mọi người như không có chuyện gì cả, không muốn ai phải lo lắng vì mình. Trong lòng mình giờ đây có quá nhiều suy nghĩ, có nên chờ đợi anh, tiếp tục hy vọng nữa không??? Mình biết đã rất nhiều lần anh nói dối mình, nhưng mình luôn muốn tin là anh nói thật, Mình luôn cố tìm những lý do để tự thuyết phục phải tin anh, và cho anh một cơ hội.Vì tình yêu là một thứ tình cảm thiêng liêng cao quý mà chỉ có thể trao cho một người, mình đã trao cho anh tất cả rồi. Đã 4 năm yêu nhau, anh là người động viên, khuyến khích mình vượt qua khó khăn, cảm thông, chia sẻ những chuyện buồn về gia đình, học tập, công việc, anh không chỉ là người yêu mà người bạn thân mình có thể tâm sự mọi chuyện. Làm theo con tim mình, biết đâu rồi một ngày khi nhận ra anh sẽ quay trở về, vì có lẽ sâu thẳm trong trái tim anh vẫn thật sự cần một người phụ nữ yêu thương anh nhiều. Nhưng điều quan trọng nhất trong tình yêu đó là sự thành thật, một khi đã đánh mất lòng tin của nhau thì còn gì nữa? Thôi thì hãy đi tìm hạnh phúc riêng cho mình, một người nào đó sẽ tốt hơn anh. Nhưng như thế sẽ thiệt thòi cho người đến sau anh, như thế là xa xỉ đối với mình. Thôi thì mình sẽ không tin, không yêu, không thương, không chờ, không đợi và thôi nhớ về anh nữa. Vì mình biết anh không đón nhận tình yêu của mình. Và cầu chúc anh luôn hạnh phúc với người anh đã chọn, mong sao người đó sẽ yêu anh thật lòng giống như mình đã yêu.
Hãy cười mỗi ngày anh nhé! Có lẽ mình sẽ không yêu thương ai nữa vì tình yêu là những lời dối gian, chỉ mang lại niềm đau. Có lẽ mình sẽ kết thúc chặng đường tìm kiếm hạnh phúc tại đây. Con người sinh ra là để chịu đựng, để chấp nhận hoàn cảnh, dù mình có thích hay không. Và rồi ngày mai, và những ngày mai nữa phải tiếp tục sống lo cho công việc, sự nghiệp của mình, phải sống vì ba mẹ, em trai mọi người xung quanh mình. Còn nhiều việc đang đợi mình, có lẽ mình sẽ quên hẳn hoặc quen dần cái đau mà anh đã cho mình
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su