Mình năm nay 23 tuổi, cũng là một cô gái xinh xắn có công việc đàng hoàng và ổn định. Trước đây mình chỉ quen sông dưới vòng tay bao bọc của cha mẹ.
Thế nên trong suốt quãng đời đi học kể cả thời sinh viên mình chẳng quan tâm đến 1 chàng trai nào, không có một mối tình vắt vai trong khi bạn bè mình ai cũng có bạn trai bên cạnh. Khi tốt nghiệp ra trường đi làm, xung quanh mình có rất nhiều người con trai tử tế quan tâm đến mình nhưng mình chẳng có cảm xúc với một ai.
Thế rồi mình đã quen anh ấy. Anh là con trai của bạn bố mình, có thể nói mối quan hệ này do 2 bên gia đình sắp đặt cho mình và anh ấy. Nhà anh ấy rất giàu, nhưng anh ấy không ăn chơi đua đòi mà trái lại anh ấy là một người đàn ông tốt, luôn chăm lo cho gia đình và có công việc đàng hoàng. Mình không phủ nhận lúc đầu mình đồng ý quen anh ấy là do tính tò mò và sự khá giả của gia đình anh ấy, nhưng càng quen nhau mình cảm nhận anh ấy là người rất chân thật và ngay thẳng. Anh ấy đã thích mình ngay từ lần gặp đầu tiên, và sau 1 tháng cưa cẩm chúng mình đã bắt đầu yêu nhau.
Anh ấy rất quan tâm và chiều chuộng mình. Biết mình phải dậy sớm đi làm, anh ấy tự đặt chuông báo thức để goi mình dậy mỗi sáng. Ngày nào bọn mình cũng nhắn tin cho nhau, thỉnh thoảng anh ấy đưa đón mình đi học vào buổi tối. Bất cứ khi nào có thời gian rảnh anh ấy lại đến nhà đón mình đi chơi. Mình đã quen có anh ấy trong cuộc sống của mình. Bỗng một ngày, những điều đó không còn nữa, không còn những tin nhắn hay tiêng chuông gọi mình dậy hàng ngày. Anh biến mất như chưa bao giờ xuất hiện vậy. Sau 2 ngày không thấy anh liên lạc gì, mình đã chủ động nhắn tin hỏi anh. Anh chỉ cho mình 1 câu trả lời ngắn gọn: Anh bận. Mình biết anh bận thật, anh đang xây 1 nhà hàng để kinh doanh. Nhưng cho dù anh có bận thế nào đi chăng nữa, 1 ngày có 24 tiếng, anh không thể dành 5 phút để nhắn cho mình 1 tin nhắn. Mình bắt đầu thấy hoang mang, mình nghi ngờ tình cảm của anh ấy dành cho mình. Hai tuần liền bọn mình không gặp nhau, không đi chơi. Ngày lễ Noel ai cũng háo hức đi chơi ngoài đường, còn mình thì nằm nhà gặm nhấm nỗi buồn. Đến khi gặp nhau, anh ấy vẫn bình thường như không có chuyện gì xảy ra, vẫn rất ngọt ngào với mình. Còn mình thì cảm thấy rất bực bội trong người nhưng không thể nói ra (nói ra mình sợ anh ấy nghĩ mình không thông cảm cho công việc của anh ấy).
Mình phân vân lắm,liệu anh ấy có thật sự yêu mình không hay chỉ là 1 người vô tâm, liệu mình có nhạy cảm quá không? Liệu khi lấy nhau rồi bọn mình có thể sống hòa hợp được không? Hãy cho mình lời khuyên.
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su