Năm nay tôi 27 tuổi. Suốt 27 năm qua tôi sống trong trong sự thiếu thốn đủ mọi thứ, đặc biệt là thiếu thốn tình cảm của cha. Tôi mang họ mẹ và suốt ngày mong ngóng tiếng gọi ba. Tôi không có ba và lớn lên trong sự ghẻ lạnh của mọi người. Đến khi tôi trưởng thành, duyên phận của tôi cũng thật éo le.
Mùa thu năm ngoái tôi gắp một người đàn ông, cũng là học sinh do tôi chủ nhiệm. Chúng tôi có tình cảm với nhau, rồi yêu nhau và có với nhau một đứa con. Khi tôi mang thai, anh quyết định bàn với gia đình để cưới tôi. Mọi công việc chuẩn bị cho lễ cưới đã xong, chỉ chờ đến ngày. Vậy mà chỉ vì nguyên nhân rất đơn giản mà vô tình tôi trở thành người phụ nữ đơn thân nuôi con trong muôn vàn khó khăn.
Chiều thứ 7, khi chúng tôi dự định đi chụp ảnh cưới, anh muốn tôi lấy cho anh xem chiếc nhẫn cưới. Tôi lúc đó bị nghén rất nặng nên không muốn đi lại, tôi bảo anh hãy tự đi lấy. Anh tự ái bỏ đi. Đến sáng hôm sau anh trả lại tôi chiếc điện thoại mà tôi đã đưa anh dùng. Tôi thấy chạnh lòng và bảo anh lấy nhẫn cưới về (vì nhẫn cưới để ở nhà tôi). Không ngờ anh bảo tùy và bảo tôi hủy đám cưới và phá cái thai đi. Tôi rất bất ngờ nên đã gọi cho mẹ anh, khiến mẹ anh lo lắng. Nhưng sau đó tôi biết tôi sai, tôi đã xin lỗi anh, anh cũng đã đồng ý. Anh rủ tôi đi ăn trưa, nhưng vì tôi đã hứa sẽ về ăn với mẹ anh nên không thể đi cùng anh được. Khi mẹ anh gọi điện lại cho tôi ở cơ quan, chị bạn tôi nghe điện, không biết chị ấy nói gì, vì lúc đó tôi đang uống thuốc, nhưng là uống thuốc sắt. Chị bạn tôi lại bảo với mẹ anh là tôi đang uống thuốc, yêu cầu bác ấy đến đón tôi về ngay, làm cho sự việc trở nên căng thẳng.
Khi tôi về gặp bác, tôi đã nói với bác ấy là không có chuyện gì, chúng tôi đã làm hòa, và bác ấy cũng hứa với tôi là sẽ không nói lại chuyện này nữa. Nhưng không ngờ trong bữa cơm có rất nhiều người, bác vẫn bắt tôi phải nói ra. Tôi không nói, tôi đã giải thích rằng đó chỉ là những phút bồng bột của tuổi trẻ. Đến chiều khi tôi đi làm, không biết bác ấy đã nói thế nào với mọi người và người yêu tôi, để rồi ngay chiều hôm đó cũng là buổi chiều định mịnh để phá tan cuộc tình của chúng tôi.
Tôi đã van xin anh, đã giải thích với anh, đã xin lỗi cả gia đình anh, nhưng rồi anh và gia đình anh đều không cho tôi một lối thoát. Ngay sau ngày thứ 3 xảy ra chuyện, cơ quan tôi cũng gọi tôi lên hỏi chuyện rồi sa thải tôi. Họ sa thải tôi một cách trắng trợn, và cũng không trả cho tôi 1 đồng lương nào của tháng 10. Tôi lúc đó như một con chó hoang lạc vào thành phố. Tôi đi tìm anh khắp nơi, anh trốn chạy tôi, rồi bỏ tôi, chửi bới và nguyền rủa tôi. Gia đình anh cản phá chúng tôi đến với nhau.
Mẹ tôi đến nhà anh nói chuyện, họ hàng nhà tôi cũng đến để mong gia đình anh nghĩ lại, nghĩ đến đứa con tôi đang mang trong bụng. Nhưng tất cả đều vô ích. Mẹ anh còn nói rằng: tôi tự làm thì tự chịu. Còn đứa con nếu thực sự là con của anh thì bà sẽ nhận đứa con ấy về nuôi, nếu không sẽ bồi thường cho tôi một ít tiền. Tôi như chết đi sống lại, tất cả mọi người đều khuyên tôi nên bỏ cái thai ấy đi, vì nó là giọt máu của người không có lương tâm. Tôi cũng đến bệnh viện 4 lần, 4 lần làm thủ tục nhưng cả 4 lần tôi đều không cầm được lòng, không bỏ cái thai ấy đi được. Và cuối cùng tôi quyết định giữ lại để nuôi. Mẹ tôi cũng muốn thế vì không muốn làm điều thất đức.
Tôi mang thai mà không có 1 đồng 1 hào nào, trong khi đó trước kia kinh tế tôi rất vững. Tôi bỗng chốc mất hết tất cả. Tôi mang đơn đi xin việc khắp nơi mà không được vì 1 lí do: đang mang thai thì không nhận. Tôi quá tuyệt vọng và đau đớn. Buổi tối tôi đi làm thêm, có những đêm trời rét tái tê, có những đêm vừa mưa vừa lạnh, tôi 1 thân 1 mình quay quắt để mưu sinh. Đi qua hàng bắp bơ, chỉ có 5 ngàn đồng 1 gói mà tôi cũng không có tiền để mua. Rồi đến thời kỳ tôi cần phải bồi dưỡng cho thai nhi thì bữa cơm chỉ là bát cơm nguội với gói mỳ.
Cuối cùng tôi cũng tìm được việc. Tôi đi làm hăng say, ban ngày làm ở cơ quan, tối đi làm thêm. Đêm về tôi vẫn nuôi hi vọng anh sẽ nghĩ đến giọt máu của mình. Nhưng càng hi vọng càng thất vọng. Đến 30 tết tôi cũng không thấy bất kỳ tín hiệu nào của anh. Tôi biết chắc rằng anh quyết tâm từ bỏ đứa con, từ bỏ tôi. Tôi thương con quá mà không làm gì được. Với hoàn cảnh của tôi bây giờ, có những lức tôi nghĩ hay là cho con vào 1 gai đình nào đó để con đỡ thiếu thốn khổ sở. Nhưng rồi tôi lại thấy thương con vô cùng, không lỡ cho ai cả.
Mấy ngày tết, tôi nằm ở nhà khóc hoài vì thương con. Cả đời tôi đã thiệt thòi, thiếu thốn tình cảm của cha. Con tôi rồi cũng lại như thế. Tôi thấy tôi có tội với con quá, nhưng tôi cũng không thể tước bỏ mạng sống và quyền được sống của con. Mấy ngày nay tôi nghĩ tiêu cực quá.
Hôm qua tôi thấy anh về nhà ăn tết, nhưng cũng không thấy anh hỏi thăm con của anh lây 1 lời. Tôi phải làm sao đây? Tháng 6 tới con tôi ra đời rồi. Tôi đau khổ và tuyệt vọng quá. Tôi mong nhận được sự giúp đỡ của mọi người.
Xin chân thành cảm ơn.
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su