quantuyet-
Ngày tham gia: (01:25 | 27/01/2012)

Bình chọn: 1

Tôi nên làm thế nào?

(gửi lúc 12:51 29/01/2012)

Chào tất cả mọi người. Tôi đang đứng giữa bờ vực thẳm, mong mọi người cho tôi một lời khuyên và một hướng đi.

Năm nay tôi 27 tuổi. Suốt 27 năm qua tôi sống trong trong sự thiếu thốn đủ mọi thứ, đặc biệt là thiếu thốn tình cảm của cha. Tôi mang họ mẹ và suốt ngày mong ngóng tiếng gọi ba. Tôi không có ba và lớn lên trong sự ghẻ lạnh của mọi người. Đến khi tôi trưởng thành, duyên phận của tôi cũng thật éo le.

Mùa thu năm ngoái tôi gắp một người đàn ông, cũng là học sinh do tôi chủ nhiệm. Chúng tôi có tình cảm với nhau, rồi yêu nhau và có với nhau một đứa con. Khi tôi mang thai, anh quyết định bàn với gia đình để cưới tôi. Mọi công việc chuẩn bị cho lễ cưới đã xong, chỉ chờ đến ngày. Vậy mà chỉ vì nguyên nhân rất đơn giản mà vô tình tôi trở thành người phụ nữ đơn thân nuôi con trong muôn vàn khó khăn.

Chiều thứ 7, khi chúng tôi dự định đi chụp ảnh cưới, anh muốn tôi lấy cho anh xem chiếc nhẫn cưới. Tôi lúc đó bị nghén rất nặng nên không muốn đi lại, tôi bảo anh hãy tự đi lấy. Anh tự ái bỏ đi. Đến sáng hôm sau anh trả lại tôi chiếc điện thoại mà tôi đã đưa anh dùng. Tôi thấy chạnh lòng và bảo anh lấy nhẫn cưới về (vì nhẫn cưới để ở nhà tôi). Không ngờ anh bảo tùy và bảo tôi hủy đám cưới và phá cái thai đi. Tôi rất bất ngờ nên đã gọi cho mẹ anh, khiến mẹ anh lo lắng. Nhưng sau đó tôi biết tôi sai, tôi đã xin lỗi anh, anh cũng đã đồng ý. Anh rủ tôi đi ăn trưa, nhưng vì tôi đã hứa sẽ về ăn với mẹ anh nên không thể đi cùng anh được. Khi mẹ anh gọi điện lại cho tôi ở cơ quan, chị bạn tôi nghe điện, không biết chị ấy nói gì, vì lúc đó tôi đang uống thuốc, nhưng là uống thuốc sắt. Chị bạn tôi lại bảo với mẹ anh là tôi đang uống thuốc, yêu cầu bác ấy đến đón tôi về ngay, làm cho sự việc trở nên căng thẳng.

Khi tôi về gặp bác, tôi đã nói với bác ấy là không có chuyện gì, chúng tôi đã làm hòa, và bác ấy cũng hứa với tôi là sẽ không nói lại chuyện này nữa. Nhưng không ngờ trong bữa cơm có rất nhiều người, bác vẫn bắt tôi phải nói ra. Tôi không nói, tôi đã giải thích rằng đó chỉ là những phút bồng bột của tuổi trẻ. Đến chiều khi tôi đi làm, không biết bác ấy đã nói thế nào với mọi người và người yêu tôi, để rồi ngay chiều hôm đó cũng là buổi chiều định mịnh để phá tan cuộc tình của chúng tôi.

Tôi đã van xin anh, đã giải thích với anh, đã xin lỗi cả gia đình anh, nhưng rồi anh và gia đình anh đều không cho tôi một lối thoát. Ngay sau ngày thứ 3 xảy ra chuyện, cơ quan tôi cũng gọi tôi lên hỏi chuyện rồi sa thải tôi. Họ sa thải tôi một cách trắng trợn, và cũng không trả cho tôi 1 đồng lương nào của tháng 10. Tôi lúc đó như một con chó hoang lạc vào thành phố. Tôi đi tìm anh khắp nơi, anh trốn chạy tôi, rồi bỏ tôi, chửi bới và nguyền rủa tôi. Gia đình anh cản phá chúng tôi đến với nhau.

Mẹ tôi đến nhà anh nói chuyện, họ hàng nhà tôi cũng đến để mong gia đình anh nghĩ lại, nghĩ đến đứa con tôi đang mang trong bụng. Nhưng tất cả đều vô ích. Mẹ anh còn nói rằng: tôi tự làm thì tự chịu. Còn đứa con nếu thực sự là con của anh thì bà sẽ nhận đứa con ấy về nuôi, nếu không sẽ bồi thường cho tôi một ít tiền. Tôi như chết đi sống lại, tất cả mọi người đều khuyên tôi nên bỏ cái thai ấy đi, vì nó là giọt máu của người không có lương tâm. Tôi cũng đến bệnh viện 4 lần, 4 lần làm thủ tục nhưng cả 4 lần tôi đều không cầm được lòng, không bỏ cái thai ấy đi được. Và cuối cùng tôi quyết định giữ lại để nuôi. Mẹ tôi cũng muốn thế vì không muốn làm điều thất đức.

Tôi mang thai mà không có 1 đồng 1 hào nào, trong khi đó trước kia kinh tế tôi rất vững. Tôi bỗng chốc mất hết tất cả. Tôi mang đơn đi xin việc khắp nơi mà không được vì 1 lí do: đang mang thai thì không nhận. Tôi quá tuyệt vọng và đau đớn. Buổi tối tôi đi làm thêm, có những đêm trời rét tái tê, có những đêm vừa mưa vừa lạnh, tôi 1 thân 1 mình quay quắt để mưu sinh. Đi qua hàng bắp bơ, chỉ có 5 ngàn đồng 1 gói mà tôi cũng không có tiền để mua. Rồi đến thời kỳ tôi cần phải bồi dưỡng cho thai nhi thì bữa cơm chỉ là bát cơm nguội với gói mỳ.

Cuối cùng tôi cũng tìm được việc. Tôi đi làm hăng say, ban ngày làm ở cơ quan, tối đi làm thêm. Đêm về tôi vẫn nuôi hi vọng anh sẽ nghĩ đến giọt máu của mình. Nhưng càng hi vọng càng thất vọng. Đến 30 tết tôi cũng không thấy bất kỳ tín hiệu nào của anh. Tôi biết chắc rằng anh quyết tâm từ bỏ đứa con, từ bỏ tôi. Tôi thương con quá mà không làm gì được. Với hoàn cảnh của tôi bây giờ, có những lức tôi nghĩ hay là cho con vào 1 gai đình nào đó để con đỡ thiếu thốn khổ sở. Nhưng rồi tôi lại thấy thương con vô cùng, không lỡ cho ai cả.

Mấy ngày tết, tôi nằm ở nhà khóc hoài vì thương con. Cả đời tôi đã thiệt thòi, thiếu thốn tình cảm của cha. Con tôi rồi cũng lại như thế. Tôi thấy tôi có tội với con quá, nhưng tôi cũng không thể tước bỏ mạng sống và quyền được sống của con. Mấy ngày nay tôi nghĩ tiêu cực quá.

Hôm qua tôi thấy anh về nhà ăn tết, nhưng cũng không thấy anh hỏi thăm con của anh lây 1 lời. Tôi phải làm sao đây? Tháng 6 tới con tôi ra đời rồi. Tôi đau khổ và tuyệt vọng quá. Tôi mong nhận được sự giúp đỡ của mọi người.

Xin chân thành cảm ơn.

webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
Noname ( gửi lúc 29/01/2012 11:57:58)
+0 điểm 
Chị ơi chị đừng suy nghĩ nhiều,bây giờ việc cần nhất là chị phải lo cho đứa con đã.mỗi người một hoàn cảnh.e tin sẽ có lúc a đó nghĩ lại và trở về bên mẹ con chị.chị phải cố gắng lên nha
Noname ( gửi lúc 29/01/2012 07:40:01)
+0 điểm 
Nghe câu chuyện của chị mà em thương chị nhiều quá, chị thật đáng thương, người đàn ông đó và gia đình người đó không xứng đáng với chị đâu chị ak.... Chị thấy đó, nhiều người có chồng rồi cũng phải li dị chồng đó thôi, chị đừng buồn làm chi chị ak....... Em tin chị sẽ tìm được niềm hf khác trong cuộc sống.
Noname ( gửi lúc 29/01/2012 07:52:21)
+0 điểm 
Nếu tôi là bạn sẽ ko nếu kéo nửa và bỏ cái thai kia rồi...Tìm 1 tình yêu khác, ko để người đó xem thường..
Noname ( gửi lúc 29/01/2012 09:48:37)
+0 điểm 
khổ thân bạn. đây là giai đoạn khó khăn nhất với bạn không dễ gì vượt qua. cố gắng lên bạn. chuyện anh kia, bạn chấp nhận thôi, chứ nuôi hy vọng gì ở một người như vậy, hãy chấp nhận và sống cho thanh thản. nuôi hy vọng càng làm bạn khổ tâm hơn thôi. còn đứa bé khi đã quyết định giữ lại, bạn lại là người cứng rắng chắc sẽ sớm vượt qua thôi.
amanh ( gửi lúc 29/01/2012 10:02:37)
+2 điểm 
E là 1 thằng con trai còn nhỏ nhưng khi đọc những lời tâm sự của chị...thật sự em ko thể kiềm đc nước mắt.....
Chị À ! Chị ko bao giờ đc bỏ rơi con của mình ...vì nó là giọt máu của chị.....1 sinh linh bé bỏng.....1 niềm hạnh phúc....Nó cần đc nhìn thấy người mẹ ...đc hưởng cái h.p có 1 người mẹ...và 1 màu xanh của cuộc đời......
Còn về phía chị....chị phải cố gắng vững bước ....phải manh mẽ .....họ ko cần chị chị cũng ko cần họ....cố gắng vì con ..và vì chính bản thân chị ...để 1 ngày chị có thể đối diện vs họ và nói " ko có các người tôi vẫn là tôi và tôi vẫn có niềm hạnh phúc từ đứa con"...
Em tin chắc chị sẽ làm đc :) ........ lời cuối chúc chị có nhiều h/p ...sự bình yên...và đứa con luôn là điều tốt đẹp vs chị ..........
Noname ( gửi lúc 30/01/2012 09:31:25)
+0 điểm 
1 người đàn ông như thế thì đừng mong chờ nữa. hãy cố gắng nuôi con và kiếm 1 người khác
lamdesign ( gửi lúc 30/01/2012 10:36:54)
+0 điểm 
em ah! Cuộc sống nhiều khi không như ta mong đợi. em cố gắng đi trên con đường không mong muốn để đạt được điều mà mình hằng mong muốn nhé.
wendy40 ( gửi lúc 30/01/2012 10:40:23)
+1 điểm 
e cũng giống chi,có con nhưng chưa chồng...tới tháng 6 này là nó cũng chào đời,e đã mún bỏ nó từ rất lâu,nhưng nhờ 1cô trong nhi viện khuyên và nói nếu k có đủ kinh phí nuôi con,hoặc k thể nuôi con thì hãy tìm đến cô ấy...chị đừng lo,việc nuôi con sẽ có cách thui.cô ấy tên Mai Anh sẽ giúp đỡ chị thui,có gì hãy trả lời em sớm tình hình chị,em sẽ dẫn chị tới nơi ấy,nhà sơ sẽ k bạc đãi con chị đâu,họ sẽ nuôi con chị cho tới khi nào chị đủ kinh phí nuôi con thì thui
TrungKaKa ( gửi lúc 30/01/2012 11:31:54)
+0 điểm 
Người ta yêu bạn và quan tâm tới bạn thì chắc chắn một điều là họ sẽ nhận ra và dành tình yêu thương đến 2 mẹ con.chỉ quan trọng là vấn đề thời gian mà thôi. Mình chỉ muốn gửi tới bạn một lời " Vững tin và kiên cường lên bạn nhé" Xin chân thành cầu chúc bạn sẽ sớm được hạnh phúc!
Noname ( gửi lúc 30/01/2012 12:26:28)
+0 điểm 
Mình xin chân thành cảm ơn mọi người. Wendy40 ơi, em cho chị địa chỉ mail hoặc yahoo được không để chị có vài điều muốn hỏi em
Noname ( gửi lúc 30/01/2012 03:01:17)
+0 điểm 
chj hay co gang vuot wak nka.hay co gang de song vi chj va con chj.em tin du co kho khan the nao chj kung co tke vuot wak mak.hay de cho nh~ ai da kjnh thuong chj va c.ng vo tam kja da nhan~ tam bo roi chj va dua con ruot cua mjnh pk chj la 1ng manh me.em tjn chj koa the dem lai cuoc song hp am em cho con chj.em tjn chj se lm dk.co gang len chj nha.chj lam dk mak dung hk..........................................
wendy40 ( gửi lúc 30/01/2012 03:46:44)
+0 điểm 
chị có thể liên lạc nick này codonmotvisao1516,còn k chị hay cho nick chị,e se ep va liên lạc với chị sớm,chị đừng bùn và lo lắng nữa nha
Noname ( gửi lúc 30/01/2012 09:42:49)
+0 điểm 
Chị cố gắng nên nhé, em tin chị sẽ vượt qua được tất cả. Đừng để ai khinh thường mình. Bây giờ điều đầu tiên là chị phải tự tin khỏi thoát ra bờ vực thẳm. Mong chị sớm có hạnh phúc và vui vẻ!
Noname ( gửi lúc 31/01/2012 01:01:26)
+0 điểm 
Bạn ơi mình nghĩ bạn đừng hi vọng jh vào ng đàn ông kia nữa hắn ta ko xứng đáng để được như vậy đâu.đám người kja thật dã man không vì bạn thì cũng phải nghĩ 1 chút cho đứa bé chứ.việc gia đình ljên quan jh đến công việc mà sa thải bạn.thật là ko công bằng.mình hi vọng bạn sẽ vui lên đừng suy nghĩ nhiều cố gắng chăm sóc bản thân vì mẹ con bạn vì những người yêu qúy bạn và vì những người bạn ko pít tên ko pít mặt như mình nhưng luôn luôn đồng cảm và cầu chúc hạnh phúc sẽ sớm đến với bạn hãy cố gắng lên nhá mình thật xấu hổ vì chỉ an ủi mà không giúp đỡ đk jh cho bạn sr đừng nản chí nha
THÂN
Noname ( gửi lúc 31/01/2012 09:52:21)
+1 điểm 
anh cũng vậy anh thấy em là môt cô gái can đảm đáng khâm phục. em hãy sống tốt và tập chung vào việc chăm sóc đưa bé nhé.còn loại người kia tốt nhất em hãy dần quên đi. ông trời có mắt ắt sẽ phù hộ mẹ con em gặp nhiều may mắn ok!
tuananh873 ( gửi lúc 31/01/2012 10:24:29)
+0 điểm 
Sao con gái bây giờ quá dễ dãi vậy, cứ yêu là cho nhau, bao nhiêu là hậu quả phía trước:
+ Chiếm đc thân xác rồi thì chuồn
+ Không cưới, kêu phá thai.

Luẩn quẩn cũng chỉ có bấy nhiêu, nguyên nhân thì chỉ 1 mà thôi: quá cả tin!

A ta đã ko cần chị, gia đình a ta ko cần chị, ko cần máu mủ của chị, thì chị cũng đừng đau lòng, nghĩ ngợi làm gì.

Tôi có một người họ hàng, chồng bỏ theo gái, một mình nuôi con, con mang họ mẹ, đến khi con học lớp 10, người mẹ đã 39 tuổi, thế mà vẫn tìm đc cho mình nửa kia và có một đứa con trai chung đó thôi. Đừng nản chị ạ!

Cứ chăm sóc, nuôi dạy đứa con thành người đi!
Noname ( gửi lúc 31/01/2012 03:43:07)
+1 điểm 
Em là thằng con trai,khi đọc tâm sự của chị e cảm thấy thật là thiệt thòi cho chị quá.Cuộc sống khó khăn thật chị ạ, em chỉ muốn nói với chị rằng: Cho dù cuộc sống có ngiệt ngã với mình thế nào đi nữa thì mình vẫn cứ cố,hãy tin vào ngày mai chị nhé, Thân!
Noname ( gửi lúc 02/02/2012 06:56:09)
+0 điểm 
bạn yêu anh ta..bạn muốn anh ta quay về và có trách nhiệm..nhưng điều đó càng làm anh ta tự cao thêm thôi..đàn ông có cái kiểu...chưa lâm vào cảnh khốn khó chưa nghĩ về gia đình...nếu bạn cứ giành time nghĩ về anh ta thì bạn nên giành time cho con bạn thì tốt hơn...1 mình nuôi con.hãy hãy mạnh mẽ thì nó mới lớn lên dc..
Noname ( gửi lúc 12/02/2012 09:53:15)
+0 điểm 
em à, bỏ thằng điểu cán đó đi về nhà mẹ ruột sẽ nuôi em cho đến ngày em sinh nở rồi sinh xong đi làm lại tiếp tục nuôi đứa trẻ đó, đứa trẻ là vô tôi. thằng điểu cán đó ông trời sẽ không để cho nó sống yên đâu!sau này đứa bé ra đời biết đâu đó là điều hạnh phúc nho nhỏ của em trong những lúc khó khăn. cố lên nhé! thằng điểu đó, đáng ghét. thằng đó nó làm cả đám con gái trên khắp thế giới này nguyền rủa nó!
Noname ( gửi lúc 15/02/2012 10:38:57)
+0 điểm 
Chị ah.đọc những lời chị tâm sự e rất cảm thông với hoàn cảnh hiện tại của chị. Đúng là cuộc đời mấy ai biết được chữ ngờ. Chị đừng buồn chị nhé chị p giữ gìn sức khỏe vì chị và vì con. chúc mọi điều tốt đẹp sẽ đến với chị và bé
Noname ( gửi lúc 20/02/2012 05:46:35)
+0 điểm 
Vì 1 phút sai lầm mà đánh mất tất cả như vậy thực sự ko đáng! Chị cần phải sống thật tốt và nuôi dạy đứa con nên người và có cuộc sống vui vẻ. ko phải để chờ ngày He quay lại mà là chờ ngày He ta sáng mắt và nhận ra những lỗi lầm của mình đã gây ra cho cuộc đời chị. Người như vậy ko có trách nhiệm, ko có lương tâm thì chị còn vấn vương chi cho thêm đau buồn. trên đời này vẫn còn rất nhiều người tốt, và cao thượng chắc chắn ông trời sẽ tặng cho chị 1 người đàn ông xứng đáng hơn a ta nhiều! chúc chị luôn có nhiều sức mạnh và niềm tin để vượt qua nghịch cảnh này!
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
Các bài trước
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 9 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 22 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 33 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 21 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 15 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 40 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 31 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 40 comments
redcat2412  (12:42 | 14/02/2012)
sotroidadinheya  (12:53 | 20/02/2012)
Tim tôi đang vụn nát   - 20 comments