Tôi và anh yêu nhau đã được 4 năm... 4 năm dường như là thời gian đủ dài... đôi khi đủ để giết cả 1 tình yêu trong sáng của 2 đứa chúng tôi.... bình yên Anh từng nói rằng: "yêu em anh phải đánh mất cả bình yên, yêu em thật sự rất mệt mỏi ...". Anh nói thế, và dường như anh vẫn ko nghĩ đến mỗi lần anh nói dối tôi....tôi đau buồn vì tình cảm 4 năm vun đắp bây giờ nó thua cả nhưng người bạn mới quen của anh....
Có những lúc tôi cô đơn lạc lõng... vì tôi ko có bạn... cũng chẳng có ai làm bạn thân để tôi chia sẻ....anh vừa làm người yêu...vừa làm bạn... Tôi chỉ có anh.
Ngày trước 2 đứa chúng tôi bám víu vào nhau, dắt nhau đi qua hết mọi khó khăn.... Anh ngày trước học lớp trung cấp về may và thiết kế thời trang....tôi nhìn thấy nếu anh cứ theo học như thế chắc chắn tương lai sẽ ko sáng sủa.... Tôi nói anh nên thi vào trường đại học vì tôi thấy anh quả thật rất có năng khiếu về anh văn... Dường như đó là nhưng lời khuyên đúng đắn....
Anh nghỉ học lớp trung cấp, thi vào 1 trường đại học có ngành tiếng anh thương mại.... Anh đã từng thừa nhận với tôi, học ngành này làm anh thấy có hứng thú hơn và có tương lai sáng sủa hơn.....
Trước khi anh vào đại học, anh chỉ có tôi, và tôi cũng chỉ có anh... 2 đứa nắm tay nhau qua những khó khăn nhất.... mỗi khi anh rảnh đều chạy lên gặp tôi... đi ăn uống, đi dạo vòng vòng Sài Gòn.... Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng trách, nhưng khi vào đại học anh gặp gỡ nhiều bạn bè và có cả những người thích anh.....
Anh bây giờ bân rộn chuyện học và đi chơi với đám bạn, có những lúc tôi buồn và cô đơn tôi cần anh bên cạnh....nhưng anh bận đi chơi với bạn....
Có lần chúng tôi cãi nhau, tôi phát hiện ra anh nói xấu tôi với 1 đứa con gái đang thích anh, và phát hiện anh đang muốn quen 2 người cùng 1 lúc.... có lẽ tôi ko đủ bản lĩnh để chia tay.... tôi tiếc nuối khoảng thời gian khá dài mà 2 đứa vun đắp... Anh giải thích là anh chỉ say nắng... và cái quan trọng là anh đã quay trở về với tôi....
Tôi cảm nhận anh đã thay đổi quá nhiều.... ngày trước khi tôi cần anh là anh chạy đến ngay... còn bây giờ....cho dù tôi có chết chắc anh cũng ko đến.... "Yêu em anh đánh mất cả bình yên...".
Có lẽ lúc khó khăn đã qua, bây giờ anh có nhiều người quan tâm anh.... nên anh đã quên mất người đã khuyên anh nên thay đổi tương lai bằng việc thi lại ĐH....để bây giờ....tôi ngồi đây khóc vì cuộc tình của chúng tôi.... Anh có 1 tương lai sáng, những người bạn làm anh cười, những người thầm thích anh.... Còn tôi, vẫn bơ vơ, vẫn chỉ có mình anh.....
Tôi thấy mình cô đơn, lạc lõng khi yêu anh ngay lúc này.... Anh đã quên rồi người đi cùng anh qua khó khăn.... Tôi trả cho anh bình yên.... Vậy ai sẽ trả lại tôi yên bình... Tôi cần phải mạnh mẽ.....
Có ai giúp tôi với..... Hãy giúp tôi đi.....
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su