Anh và em quen nhau cũng đã được gần 5 năm, vậy mà trong những năm tháng ấy em không hề biết rằng Anh đã thầm yêu em, em chỉ xem anh như mọt người bạn thân.
Anh biết ,anh biết cái cảm giác khi mà mỗi lần em nhắc đến người yêu em, trong những lần mình cùng đi chơi, nhưng có bao giờ em hiểu được cảm giác của anh không ? Rồi thời gian cũng qua đi anh cũng đã quen nhiều người con gái khác, anh đã yêu, nhưng anh tự hỏi rằng đó có phải là tình yêu không khi mà hình ảnh về em ở trong anh vẫn không hề nhạc phai. Anh không muốn lấy một ai đó ra để lấp đi khoản trống ở trong anh. A vẫn không thể nào quên được em, ngay cả trong mơ anh cung nghỉ về em... lúc đó anh mới nhận ra rằng mình thật sự đã yêu em...
Nhưng hơn ai hết anh hiểu điều đó là quá muộn màng, là không thể khi mà giờ đây em chỉ nghỉ về một người mà em đã yêu từ lâu nay. A biết tình yêu đôi khi cũng là ích kỷ ,Một khoản thời gian anh đã sống trong cô đơn, buồn tủi... Anh ước gì lúc ấy có đủ can đảm để nói rằng Anh Yêu Em !
Nhưng anh lại không muốn mất người mình yêu. Anh hiểu rằng khi anh nói ra điều đó có nghĩa là khoảng cách giữa hai đứa mình sẽ rất xa, có khi em không còn xem anh là một người bạn như ngày nào. Khoản thời gian ấy trong anh cung dần qua đi, một thời gian dài anh đã cố quen em nhưng là sao anh có thể quên đi người mà anh đã dành tất cả tình yêu, sự tôn trọng, lòng chân thành, và một niềm hi vọng mà anh biết là không thể có....
Và Rồi Cách đây một năm khi Anh biết em đã chia tay với người ấy lúc ấy anh cũng thật là bất ngờ. Đã rất nhiều lần em kể với anh về anh ấy, anh thấy niềm vui, hạnh phúc ở trong em mỗi khi em nhắc đến anh ấy. Anh không xem đó là một cơ hội dành cho mình, Anh chỉ ở cạnh em mặc dù em đã không nhận ra điều đó. không lâu sau tình yêu trong anh cũng lớn dần cho đến lúc anh không muốn giấu kín thêm nữa...
Anh đã nói với em điều mà anh giữ cho riêng mình trong suốt những năm qua. Em nói là sẽ đáp trả lại tình cảm của anh. Khi ấy anh thật là hạnh phúc. Anh đã sống trong niềm hạnh phúc ấy. Thời gian sau tháng là quá đủ để anh nhận thấy tình yêu em dành cho anh lớn như thế nào. Với những gì anh đã dành cho em, được em đáp trả lại bằng một tình yêu và sự tin tưởng.....
Vậy mà anh lại ích kỷ không hiểu được em đang nghỉ g? Một lần khi ở cùng nhau em đã khóc rất nhiều, anh có một cảm như có một điều gì đó đang xẩy đến một lúc sau khi em chấn tỉnh lại. Em nói là có chuyện quan trọng muốn nói với anh. Và anh cũng hiểu ra ít nhiều em định nói chuyện gì. Em nói với anh trong nước mắt.! Em không còn gì nữa cả. Khi em còn yêu ...em đã trao tất cả cho anh ấy.!!!!
Lúc ấy Anh dường như chết lặng đi anh không thể nói được gì. Anh chỉ biết đứng nhìn em bước đi.....Anh đã khóc đã suy nghỉ rất nhiều, nhiều đêm anh không thể ngủ được nhưng rồi anh nhận ra rằng đó chỉ là quá khứ của em. Mà đã là quá khứ thì hãy chôn vùi nó đi khi mà nhất là em đã không muốn nhắc đến. Em nói đó là sai lầm lớn nhất của em. Anh hiểu anh có thể bỏ qua những diều đó, anh có thể quen đi tất cả, và thật sự anh đã làm được điều đó. Bởi vì anh biết Anh yêu em. Anh yêu tâm hồn của em, khi ở cạnh em anh cảm nhận được sự bình yên, ấm áp và hạnh phúc của cái mà người ta vẫn gọi là TÌNH YÊU.
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su