Tôi và bạn trai tôi quen nhau hơn 10 năm (chơi với nhau từ bé), nhưng chính thức yêu nhau cũng chỉ gần 2 năm và đã có chữ X thứ 3.
Gia đình anh ấy ở Hà Nội, còn tôi ở thành phố khác. Hai gia đình thân nhau như anh chị em trong nhà. Bây giờ tôi đang đi làm ở HN, gần nhà anh.
Anh 31 tuổi, là dân IT lâu năm, giỏi, là thần tượng hồi bé của tôi, là tấm gương sáng bố mẹ tôi vẫn lôi ra cho tôi soi. Có thể nói là anh là người ít nói, ko biết tán tỉnh, ko lãng mạn, nói chung là nếu bảo con gái yêu bằng tai thì chắc có lẽ ko thể yêu anh được...( yêu = mắt cũng ko đc nốt vì anh mặt lạnh lùng, lại ko đc đep trai) nhưng anh là 1 người rất có trách nhiệm và chu đáo:
- Anh đòi trả tiền nhà cho tôi và đòi góp cổ phần khi tôi mua cái gì đó to to tiền, tôi đồng ý như vậy vì anh thick thế (mặc dù lương nghiên cứu viên của tôi ko thể gọi là cao nhưng chưa đến mức phải tiêu tiền của anh)
- Anh quan tâm cả những thứ nhỏ nhặt nhất: mua sữa tắm, mua sáp thơm để trong tủ quần áo, mua nước hoa, mua túi sách, mua đồ chíp cho tôi trong những lần anh đi công tác xa, nhưng luôn quên sinh nhật tôi, ko bít ngày noel và valentin là ngày gì (hix hix)
-Tế nhị hơn: Anh ko cho tôi uống thuốc tránh thai (sợ tôi bị ảnh hưởng), anh chọn giải pháp cho ra ngoài mặc dù biết nó rất có hại cho đàn ông
- Anh rất hiểu và yêu tôi, luôn biết dừng lại khi thấy dấu hiệu của sự cãi nhau.
Tôi 26 tuổi, tất cả đều bình thường từ ngoại hình cho đến công việc nhưng tôi:
+ Luôn nấu cho anh những món anh ấy thick
+ Luôn nghe anh ấy xả xì trét về công việc
+ Không chủ động nhắn tin gọi điện cho anh vì sợ anh bận (nếu cần và nhớ anh sẽ gọi cho tôi)
+ Không cằn nhằn khi anh ấy đặt tennis trên cả tôi (có thể không đi chơi với tôi, nhưng không thể bỏ 1 buổi tập ts)
Ex của anh: bằng tuổi tôi, hiện đang làm ở Mỹ, xinh, cao, giỏi (từng là thủ khoa).
Họ đã từng yêu nhau 2 năm khi anh ở bên Sing, trao dổi với nhau chủ yếu qua Yahoo. Họ đã định cưới nhau nhưng vì tính cô này đỏng đảnh, tiểu thư nên anh ý đã thôi...(Anh í vẫn tâm sự với tôi rất lâu rồi, từ lúc chúng tôi coi nhau như anh em trong nhà)
Tóm lại sau gần 2 năm chúng tôi yêu nhau mọi việc đều rất hạnh phúc, êm ấm dựa trên sự hiểu biết, tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau ^^
Nhưng (lại nhưng) vài tháng gần đây anh ấy biểu hiện:
+ Ít đến chỗ tôi chơi hơn (kêu bận)
+ Đi công tác mấy ngày cũng ko thèm gọi điện về cho tôi
+ Đôi lúc quên cả sự tồn tại của tôi và cách đây vài hôm anh quên laptop ở phòng của tôi và tôi tò mò vào nick anh khám phá (có thể nói là đào bới) ra 1 số thứ trong đó: (trc đây tôi chưa từng xem trộm điện thoại cũng như vào nick anh)
1). Anh đã từng bảo với tôi anh rất ghét khi lên mạng chat, vì anh suốt ngày dán mắt vào màn hình rất mỏi mắt, nên hôm nào anh online chat với tôi là tôi rất vui, tôi cứ suốt ngày ngồi trên máy để chờ đợi anh. Thế nhưng tôi lại biết anh hàng ngày chát rất nhiệt tình với ex. Điều này làm tôi ghen và hụt hẫng
2) Cô ấy bảo cô ấy đã yêu người khác giống anh và sẽ từ bỏ nếu anh quay lại với cô ấy
3) Anh bảo anh vẫn độc thân và cũng "rất tiếc vì đã đánh mất cô ấy. Nếu như ngày ấy bolo balalbal..thì ...bolobal.". Điều 2 và 3 làm tôi muốn giết cả 2 người này
4) Anh và ex gửi cho nhau những tấm hình nude khêu gợi. Điều này làm tôi rất đau lòng
5) Anh khen cô ấy bôc lửa, họ nói với nhau những lời mùi mẫn yêu thương khiến tim tôi tan thành trăm mảnh..Quả thực tôi đã rất tin anh và bây h anh làm tôi đau quá..
6) Tháng 8 này cô ấy về và họ sẽ gặp nhau Khi tôi hỏi anh về vụ trên thì anh giải thick như sau :
+ Từ trước đến nay anh chưa hề yêu cô ấy (tôi biết điều này vì rất lâu rồi, trước khi tôi làm người yêu anh tôi cũng đã nghe anh tâm sự về cô này)-----> Nhưng giờ tôi không tin điều đó nữa
+ Anh bảo chát chít thì mạnh mồm vậy thôi, đàn ông ai chả vây---------> ko hề logic
+ Anh ôm tôi rất chặt và nói chỉ yêu 1 mình tôi, duy nhất 1 mình tôi----------> tôi hết tin rồi
+ Anh nói anh hờ hững với tôi ko phải vì có người khác mà vì "khi đã yêu nhau lâu rồi, tình cảm trở về trạng thái cân bằng, ko thể cuồng nhiệt như trước" và " em là vợ, là cơm ăn áo mặc hàng ngày, có thể đôi khi ạnh ko còn quan tâm để ý em nhiều nữa nhưng anh ko thể ra dường mà ko mặc quần áo, ko thể 1 ngày mà ko có cơm" (nguyên văn).
Tôi đã khóc và suy nghĩ rất nhiều...Nói thật là tôi vẫn rất yêu anh, nửa muốn buông tay nửa không...Bây giờ tôi chẳng thể nghĩ ra đc cái gì nữa, tôi muốn nghe ý kiến khách quan của mọi người
P/s: Sắp tới tôi định đi học cao học ở nước ngoài, khoảng 4 năm nữa mới về, liệu có giữ nổi người yêu ko?
Mất hết cả lòng tin................
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su