Gửi anh thương yêu, Những ngày này, em thật sự cảm thấy mệt mỏi, chán chường. Em cũng đang phân vân trong chuyện tình cảm của hai đứa mình. Anh đừng nghĩ tại cái chuyện in bài cho N mà em thế này đâu. Thật sự đã từ lâu, em có nhiều điều muốn chia sẽ cùng anh, để anh hiểu em hơn và cũng là để em yên tâm hơn vì sự lựa chọn của mình - ANH.
Em cũng không biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Có lẽ những điều em viết ra đây sẽ rất ích kỷ, nhưng hãy để em nói anh nhé! Biết đâu, sau khi phân tích hết mọi chuyện, em lại tìm ra vấn đề là ở em, chứ không phải anh như em vẫn đang nghĩ. Vì vậy, đừng giận em vì những suy nghĩ này... những suy nghĩ đã khiến trái tim em thật sự mệt mỏi trong thời gian qua.
Anh thương yêu, Hãy bắt đầu với những suy nghĩ của em về những người thân của em và của anh, anh nhé! Khi yêu anh, em không muốn em chỉ biết tới mình anh. Em muốn gần gũi, thân thiết với gia đình anh, em cũng muốn coi những người thân của anh cũng là của em, không phân biệt gì cả. Và em đã cố gắng rất nhiều phải không anh. Đó chẳng phải là chuyện gì to tát nhưng em đã dùng cả tấm lòng chân thành của mình để sống và yêu thương. Tuy nhiên, đôi khi em chợt nghĩ về gia đình mình, giá như anh đừng vô tâm quá như vậy... Em đã từng ước ao như vậy anh ah.
Em đọc báo nhiều, cũng biết, đàn ông không phải lúc nào cũng suy nghĩ sâu xa như phụ nữ, càng không thể tâm lý như phụ nữ. Em hiểu chứ bởi vì em vẫn thường khuyên những đứa bạn em như thế mà. Nhưng mà anh ơi, em đâu đòi hỏi gì quá đáng: chỉ cần lâu lâu anh hỏi thăm gia đình em một chút, thỉnh thoảng em gửi quà về quê, anh nói một tiếng: em mua cho bé NG. bịch kẹo dùm anh. Chỉ cần 1 lời như vậy thôi để em có thể hãnh diện khoe với tụi em của mình về người mình yêu. Anh chưa bao giờ như vậy cả. Vì đàn ông không suy nghĩ sâu xa ư? Hay vì anh sống quá hời hợt, vô tâm??? Đã có lúc em nghĩ như vậy đó? Nhưng thà như vậy còn hơn...
Buổi tối hôm trước, em nhờ anh đi in bài cho N với em. Anh đã thể hiện cho em thấy: anh không hề sống hời hợt mà trái lại tính toán và ích kỷ quá. Anh khiến em thật sự đau lòng. Anh không chịu đi với em vì 1 lý do duy nhất: những việc nhỏ như vậy, nếu nó không chịu làm thì nó sẽ chẳng làm được gì cả. Em thật sự không thể hiểu con người của anh nữa. Tại sao anh lại tính toán đến mức đó? Nó là em của mình mà. Điều gì mình giúp được nó, bất kể khó hay dễ, cũng nên làm, không cần phải suy nghĩ hơn thua như vậy. Hơn nữa, anh có biết nó mất cả buổi chiều ra mạng để tìm thông tin và chưa kịp đi in không? Từ việc này, em cảm thấy 5 năm qua chưa là gì cả vì em có hiểu gì về anh đâu? Em thậm chí còn không biết anh đang nghĩ gì? Suy nghĩ của anh và em thật khác nhau quá. Em hy vọng tất cả không phải là sự thật. Nhưng đó vẫn là sự thật. Sự tính toán của anh còn khiến em cảm thấy dường như mình đang bị lợi dụng khi mỗi lần anh xin ở nhà với em một buổi, anh đều hỏi em trả cho anh bao nhiêu? Em biết đó chỉ là những câu đùa nhưng nếu em đưa tiền cho anh, anh vẫn lấy.
Anh ah, mình đã từng thoả thuận với nhau là phải sòng phẳng trong chuyện tiền bạc nhưng không vì vậy mà một bữa ăn hũ tiếu, bún bò với nhau, về em trả lại tiền anh cũng nhận. Một câu nói của anh: Anh mời em ăn bữa này. Có đáng là bao đâu anh nhưng em sẽ không bao giờ để anh chịu thiệt một mình. Em luôn như vậy: sòng phẳng nhưng giá như anh tế nhị hơn. Chuyện tiền bạc trong tình yêu đôi khi cần sự tế nhị nữa anh ah. Em ghét cảm giác khi nghĩ rằng đang bị lợi dụng mà người lợi dụng mình lại chính là người mình rất thương yêu.
Anh biết không? Đôi khi em tự hỏi tại sao đối với tiền của anh, anh rạch ròi như vậy, còn tiền em bỏ ra, anh có bao giờ hỏi 1 tiếng: em mua hết bao nhiêu? Để anh phụ cho. Mặc dù, em cũng chẳng cần anh phụ gì cho em nhưng một câu nói để em biết mình chẳng bị ai lợi dụng cả. Đó là những điều em cảm thấy rất khó chịu khi nghĩ đến. Em không biết em có ích kỷ quá không nhưng em nghĩ mình cứ nói ra, anh cần phải hiểu những gì em nghĩ mặc dù chưa bao giờ em thấy anh quan tâm tới những suy nghĩ của em.
Giá như anh là một người chịu lắng nghe thì hay biết mấy, em sẽ không mệt mỏi với những suy nghĩ như này nữa, em sẽ hiểu được mình cần phải làm gì, mình đã ích kỷ đến mức nào, mình đã nhỏ nhen đến mức nào và mình đã làm gì khiến anh buồn chưa? Anh lúc nào cũng im lặng, dù giận cũng cười, không bằng lòng cũng không nói, em cảm thấy mệt mỏi khi phải một mình đối diện với những điều này mà không được anh chia sẽ.
Anh ah, anh có thể thay đổi không? Anh có thể nói cho em biết đâu là điều em nên suy nghĩ, đâu mới là con người thật của anh, em phải sống, phải hiểu anh như thế nào không? Em không muốn mất anh nhưng cũng không muốn mình cứ mãi mệt mỏi như thế này nữa.
Hãy trả lời em đi anh!
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su