Em quan tâm tôi
nhiều hơn, bên tôi nhiều hơn, em không quan tâm đến người khác nói gì,
suy nghĩ gì, lúc nào cũng động viên tôi.
Quá yêu tôi khiến em phải đau lòng. Tôi xin lỗi em bằng tất cả trái tim
chân thành nhất mà chưa bao giờ gian dối em, đừng hoài nghi tình cảm tôi dành cho em, đừng nghĩ rằng tôi chưa bao giờ yêu em thật lòng.
Em đến
bên tôi thật nhẹ nhàng trong một đêm lạnh giá của mùa đông cho tôi biết
tôi chưa mất đi tất cả mọi thứ sau khi chuyện trái ngang xảy ra với
"Bố". Quá khứ cùng những kỉ niệm đẹp đang dần giết chết con tim tôi, sự
hối hận, cay đắng đang vùi lấp thân xác tôi nhưng tất cả chỉ bởi một câu
tôi đã sai. Có ai biết tình yêu đến lúc nào đâu, tôi và các bạn cũng
thế mà, nó cứ lẳng lặng, từ từ rồi làm tim ta như ngừng đập mọi thứ xung
quanh như ngừng trôi để rồi tất cả chỉ nằm trong một câu nói anh yêu
em, em yêu anh, làm bạn gái anh nha,..v..v.. còn với tôi tất cả điều kỳ
diệu ấy được em trao cho tôi bằng một nụ hôn thật ấm áp.
Gặp em lần đầu
tiên tôi chào em là bạn nhưng ai ngờ đâu em hơn tôi 4 tuổi, nét dịu dàng,
khuôn mặt khả ái, nụ cười duyên dáng. Gặp em không nhiều vì tôi ở HCM
ra Bắc để học, mọi thứ xa lạ, mọi điều mới mẻ. Rồi một hôm tôi nhận được
dòng tin nhắn từ số máy lạ với dòng chữ "I Love You", ban đầu tôi nghĩ
là có ai đó đùa mình nhưng lâu dần chúng tôi nhắn tin với nhau tôi gọi
em là chị.
Học được một tháng, cả lớp chia tay nhau về nhà ăn Tết. Em
ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm tôi, quan tâm tôi, nói chuyện thật vui
vẻ, hạnh phúc. Lâu rồi tôi không xưng là em nữa mà tôi gọi là chị kêu
anh em cũng đồng ý. Đêm đó chúng tôi nhắn tin rất lâu dường như con tim
như mách bảo em là một nửa của đời tôi và tôi đã nói với em rằng "Anh
yêu em". Em nói tôi có chắc không, hay là đang nóng vội, và muốn tôi
dùng thời gian để chứng minh.
Một tháng trôi qua, ngày vào học sắp tới,
tôi lên trường và sang thăm em đầu tiên nhưng em chưa lên không hiểu tại
sao tôi buồn lắm. Tối hôm đó tôi sang em chơi nói chuyện rất vui vẻ rồi
em bảo tôi nhắm mắt lại, nụ hôn ấm áp khẽ chạm vào má tôi, phút giây ấy
mọi thứ như ngừng trôi, trái tim như ngừng đập.
Cũng từ ngày hôm đó em
không còn gọi tôi là anh nữa, tiếng chuông tin nhắn điện thoại reo lên
mở máy ra một dòng chữ hiện lên "Chúc Chồng Ngủ Ngon". Và em đã cho
tôi sống trong những ngày tháng thật hạnh phúc, vui vẻ. Em quan tâm tôi
nhiều hơn, bên tôi nhiều hơn, em không quan tâm đến người khác nói gì,
suy nghĩ gì, lúc nào cũng động viên tôi.
Thời gian cứ thế trôi qua, cho
đến một ngày chỉ vì một chuyện rất nhỏ bé tôi hiểu lầm em không tin tôi,
không yêu tôi và tôi đã làm em phải đau lòng, một câu nói trong một phút tĩnh lặng "có biết mình đang làm gì không". Tôi mới hiểu ra mình đang bước sai đường, trời mưa nhiều hơn, nước mắt tôi cũng đã rơi, sự hối hận hiện lên trong câu nói, sự níu kéo trong vô vọng và tôi bước đi trong đêm mưa. Uống rượu để mong quên đi tất cả nhưng càng uống càng đau, giờ này tôi như một xác chết không hồn sống mà không còn ý chí. Tôi biết phải làm sao đây làm sao để em quay về bên tôi, làm sao để em hiểu rằng mãi mãi tôi chỉ yêu mình em.
Mong các bạn hãy sẻ chia cùng tôi.
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su