Mẹ đã sai lầm khi chọn ba con, sai lầm mà suốt cả cuộc đời mẹ phải ân hận. Con biết không khi biết mình có thai mẹ vừa vui mừng mà vừa lo sợ, lo sợ vì chính mẹ sẽ làm cho ông bà ngoại của con buồn, chắc chắn ông bà sẽ thất vọng vì mẹ nhiều lắm, còn mẹ vui vì mẹ có được con.
Mẹ muốn giữ con lại lắm, nhưng con à, người bố tạo ra con cùng mẹ lại là một tên rất tồi. Khi biết mẹ có thai, bố chẳng vui mừng cũng chẳng động viên mẹ được một câu mà nhẫn tâm nói với mẹ là hãy bỏ con đi. Mẹ đã khóc rất nhiều, mẹ không nghĩ bố con lại tệ tới như thế, mẹ rất đau lòng. Con và mẹ không thể bằng cái người phụ nữ và người con trai kia của bố con (mẹ lại thua chính người mà gia đình bố con gọi họ là một con đĩ con ạ), có thể vì hai người đó mà bố con chấp nhận bỏ mặc mẹ con mình.
Mẹ muốn giữ con và sinh con ra tự mẹ nuôi con cho tới khi con lớn lên. Nhưng con à, mọi người nói đúng sức lực của mẹ không thể nào tự nuôi con một mình được, ai cũng bảo mẹ từ bỏ con đi trước khi quá muộn, mọi người nói mẹ nên nói bố con và đề nghị bố con cưới nhưng bố con là một tên tồi tệ, vô trách nhiệm.
Khi mẹ có thai mới biết bố con tệ như thế nào con à. Bố con bảo mẹ bỏ mà chẳng nói lấy một câu an ủi hay bảo đưa mẹ đi khám xem thế nào rồi quyết định mà chỉ phũ phàng bảo bỏ con vì lí do sợ sinh con ra con sẽ bị tật vì mẹ uống thuốc tránh thai, thứ 2 là mẹ chưa ổn định công việc, chưa tốt nghiệp sẽ dang dở tương lai của mẹ, thứ 3 là chuyện bố của con cũng chưa xong, những lý do hết sức ngớ ngẩn phải không con, đó là những lí do mà bố con nói ra để biện minh cho sự vô trách nhiệm của mình. Còn mẹ mẹ cũng thật tệ khi có được con mà mẹ lại không thể giữ con lại được, mẹ và bố con đều được nuôi ăn học nên người mà có những hành động thật không đáng là con người phải không con?
Con có biết bây giờ tâm trạng mẹ đang hỗn loạn như thế nào không? Mẹ không biết làm gì, mẹ đang bơ vơ một mình không một ai thân thích để mẹ nói ra, mẹ đau lòng lắm con à. Trước kia đến với mẹ, bố dùng những lời ngon ngọt để có được mẹ, bố mẹ tính tới chuyện cưới hỏi nữa mà, ông bà nội của con cũng thế rất thương mẹ, nhưng tới khi mẹ biết bố con có con riêng được hai tuổi và bố đã có được sự trong trắng của mẹ thì bố nhẫn tâm đối xử tệ với mẹ con à, mẹ đã vì bố con hy sinh tất cả, chấp nhận quá khứ và bỏ qua quá khứ cho ba con, ba con cũng hứa sẽ giải quyết và có trách nhiệm với mẹ nhưng giờ thì không con à! Ba con có thể tàn nhẫn bỏ mặc mẹ mà chẳng mảy may thương tiếc bằng chứng là việc này đây, ba con đâu cần tới mẹ và con, chỉ muốn mẹ giải quyết con đi rồi xong.
Con yêu của mẹ, mẹ sẽ đặt tên cho hình hài bé nhỏ của mẹ là “Tình Yêu” vì con là kết quả cùng tình yêu của mẹ, bố con là người mẹ yêu, mẹ yêu và hận tới suốt cuộc đời vì từ lúc bắt đầu cho tới giờ bố con luôn lừa dối mẹ. Mẹ sai lầm vì đã quen bố con, một người có học thức và địa vị, nếu lúc tới với mẹ bố con mà có địa vị thì mọi người sẽ nói rằng mẹ mê chức tước nhưng không con ạ khi tới với mẹ bố chỉ là một nhân viên bình thường ở một tập đoàn lớn, bố của con chẳng đẹp mà rất lùn chẳng có gì thu hút hết nhưng lúc ấy bố dùng những hành động, lời nói để làm mẹ vui, lúc mới quen mẹ muốn gì bố cũng chiều mẹ nhưng tới khi mọi thứ vỡ lỡ thì bố con mới tàn nhẫn với mẹ làm sao, mẹ cũng không biết tại sao mẹ lại yêu bố con như thế, yêu tới mức khờ dại không kiểm soát được mình, để giờ lại làm liên lụy tới hình hài bé nhỏ của mẹ.
Mẹ mới 23 tuổi thôi con à, quen bố con là năm mẹ 22 tuổi, lúc ấy mẹ thơ ngây trong sáng như một bông hồng trắng, chẳng bao giờ nghi ngờ hay nghĩ xấu cho ai, mẹ tin tình yêu của bố con dành cho mẹ vì bố cũng mất nhiều thời gian để đến được với mẹ nên mẹ càng tin, và mẹ tin mẹ còn tất cả và mẹ không phải một cô gái xấu xa nên bố sẽ chẳng lừa dối mẹ. Con thấy mẹ ngốc không khi đi tin một người như bố con để bây giờ ngồi đây mẹ khóc và viết lên những dòng chữ này.
“Tình Yêu” của mẹ ơi, nếu mẹ bỏ con thì xem như mẹ đã chết đi một nửa cuộc đời, mẹ sẽ chẳng thể có hạnh phúc, mẹ chẳng thể mỉm cười khi tới với ai nữa và mẹ cũng chẳng thể tin vào tình yêu với bất kỳ ai, nhưng mẹ lại không muốn ông bà ngoại của con buồn, chắc chắn ông bà của con sẽ khóc vì mẹ, ông bà đã nuôi nấng mẹ ăn học tới giờ, mẹ chưa báo đáp lại được gì mà giờ chỉ mang lại đau khổ cho ông bà, đã đến lúc mẹ phải làm trọn đạo hiếu với ông bà của con, mẹ có lỗi với con lắm ,Tình yêu của mẹ.
Giá như bố con có trách nhiệm với mẹ con mình thì mẹ sẽ cưới bố con cho dù mẹ biết ông bà sẽ buồn nhưng cũng sẽ mong cho mẹ hạnh phúc con à. Nhưng bây giờ bố con lại vô trách nhiệm, tàn nhẫn bảo mẹ bỏ cốt nhục của chính mẹ và bố tạo thành.
Mọi người nói nếu mẹ để lại khi sinh con ra con không có bố cũng tội cho con, và mẹ sợ khả năng của mẹ không thể đáp ứng đầy đủ được mọi thứ cho con. Mẹ ước giờ mẹ có một số tiền lớn để mẹ đi khỏi nơi đây và lên một vùng nào đó sinh sống nơi đó bắt đầu lại cuộc sống của mẹ và con, lúc đó dù như thế nào mẹ cũng không buồn hay hối hận vì bên cạnh mẹ vẫn còn con niềm an ủi của mẹ. Cuộc đời của mẹ sẽ phải trả giá cho việc mẹ bỏ con con à, cả bố con cũng thế cũng phải trả giá cho sự tàn nhẫn của mình với chính mẹ và con. Khi mẹ đã bỏ con rồi mẹ sẽ không bao giờ tha thứ cho bố của con, mẽ sẽ hận bố con tới suốt cuộc đời và cũng không tha thứ cho bản thân mình khi bỏ con đi.
Con ơi, mẹ xin lỗi con, mẹ yêu con nhiều lắm, mẹ không muốn thế này, mẹ không muốn mình trở thành một người mẹ độc ác, mẹ từng nguyền rủa những người nhẫn tâm vứt đi sinh linh bé bỏng của mình nhưng giờ chính mẹ mắc sai lầm đây. Quãng đời của mẹ còn lại không thể nào hạnh phúc nổi đâu con à, mẹ mới 23 tuổi, cuộc đời của mẹ chưa đi hết nửa chặng đường nhưng giờ mẹ biết chặng đường còn lại của mẹ là sống trong đau khổ và hối hận.
Giờ mẹ sống với một ý nghĩ là làm tròn đạo hiếu với ông bà khi giúp được phần nào cho ông bà về kinh tế và sẽ dời đi một nơi nào đó khi mẹ cảm thấy đã vơi bớt đi được trách nhiệm (dù biết rằng chữ hiếu không bao giờ báo đáp đủ). Có lẽ tình yêu của mẹ sẽ kết thúc từ giờ cuộc đời tươi đẹp của mẹ sẽ kết thúc từ bây giờ, mẹ mong con hãy hiểu và tha lỗi cho mẹ, tha lỗi vì sự nhẫn tâm, tàn nhẫn của mẹ nhé con yêu.
Sai lầm lần này của mẹ chỉ một lần thôi, mẹ sẽ chẳng tàn nhẫn như thế nữa, mẹ cũng sẽ chia tay bố con và sẽ cố gắng tạo lập sự nghiệp, giờ niềm vui của mẹ là học hành và làm việc, còn nói về yêu ai nữa mẹ sẽ chẳng thể mở lòng mình được nữa, mẹ lại khép nó lại như trước đây, mẹ không muốn trái tim mẹ bị tổn thương một lần nữa và không muốn mình làm điều gì ác nữa. Cuộc sống của mẹ sẽ phải sống trong dằn vặt và đau khổ, Tình yêu của mẹ à.
Các bạn gái trẻ! mình viết lên đây là những gì rất thật về mình. Mình mới biết mình có thai vào sáng nay thôi nhưng bạn trai mình bảo mình bỏ đi, một câu nói tàn nhẫn, có lẽ mới được 2-3 tuần tôi. Các bạn đừng giống mình, đừng tin những gì người ta hứa, đừng trẻ người non dạ như mình, đừng quá ngây thơ ngốc nghếch như mình mà phải mạnh mẽ quyết đoán. Sai lầm của mình là suốt cuộc đời mình sẽ không bao giờ quên, mình phải trả giá cho việc làm của mình khi bỏ đi cốt nhục của mình.
Đọc xong chắc các bạn sẽ óan hận một người như mình vì nhẫn tâm bỏ đi hình hài bé nhỏ của mình lắm. Nhưng mình không thể giữ lại, mình mới 23 tuổi chưa thể nuôi được con nếu mình sống một mình, và mình cũng sợ con mình sinh ra có cuộc sống thiếu thốn khi đó mình sẽ trách mình nhiều hơn và cũng sợ khi con mình hỏi về bố của nó và không muốn con của mình có một người bố vô trách nhiệm như thế.
Các bạn hãy nhớ đừng bước vào sai lầm như mình, và những người con trai cũng đừng nhẫn tâm vô trách nhiệm như bạn trai mình, những gì mình làm thì hãy chịu đi, đừng tàn nhẫn như mình và bạn trai mình…
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su