Mẹ ước gì, con có được một gia đình đầy đủ, con đến với mẹ,
phải được đón bằng niềm vui hân hoan, không phải như bây giờ, lo
lắng, buồn phiền. Mẹ lo lắng, không biết phải đối diện với gia
đình như thế nào, phải làm sao để sinh con ra, cho con được
hạnh phúc như những đứa trẻ khác.
Ngày 11 tháng 08 năm 2010.
Ước gì người ta thừa nhận mẹ con mình, không xem con là một kết quả của cuộc chơi qua đường, quả Táo nhỉ!
Mẹ muốn có thể sinh con một mình, mẹ nghĩ có thể làm được, nhưng mẹ con ta sẽ rất vất vả, mẹ thì không sao, nhưng con, mẹ rất lo cho con. Sinh con ra trong đói nghèo, mẹ phải làm sao?
Nhớ lần đó, mẹ đến với người ta bằng chân tình, nhưng sau đó, người ta nói đó là tai nạn. Con được sinh ra trong nước mắt, nhưng con không phải là lệ. Mẹ sẽ đặt cho con một cái tên, Như Ý nhé, hy vọng cuộc đời con sau này, sẽ được như ý.
Người ta đề cập với mẹ, sẽ bỏ ra một số tiền, để bỏ con đi. Con là hy vọng của mẹ, là cuộc sống của mẹ. Mặc cho người ta nghĩ sao cũng được. Nếu như mẹ không còn đường để đi, mẹ sẽ chết cùng con. Người ta ép mẹ bỏ con, người ta sẽ yêu mẹ, thật buồn cười! Yêu mẹ .. mẹ phải đánh đổi con với một con người máu lạnh sao. Không nhìn nhận con, luôn luôn ép mẹ bỏ con.
Quả táo à, con có đồng ý với mẹ không? Mẹ con ta sẽ cùng nhau đi, bất kể là đi đâu. Chỉ cần nơi đó có 2 người chúng ta. Bây giờ, mẹ không cần con người đó. Mẹ không phải hy sinh vì anh ta, mẹ sẽ cùng con đi bất cứ đâu.
Ngày 12 tháng 08 năm 2010.
Mẹ chẳng hiểu tại sao mẹ có ý nghĩ điên rồ ấy, là mẹ lại muốn bỏ con. Trong khi mẹ từng nghĩ con là cuộc sống mới của mẹ. Quả Táo ơi mẹ phải làm sao? Người ta muốn mẹ bỏ con, nhưng cho dù trong giây phút ấy mẹ cũng rất cần người ta kề bên để an ủi động viên, mà người ta lại nhờ người khác trông mẹ thay.
"Đàn ông đi biển có đôi,
Đàn bà đi biển mồ côi một mình".
Có đúng hay không? Mẹ buồn lắm, người ta rất vui và cảm ơn mẹ rất nhiều vì quyết định bỏ con. Mấy hôm nay, mẹ không thể nào cười được, cho dù đó là nụ cười giả tạo. Nói rằng, biết mẹ sẽ rất yếu trong lúc đó, nên sẽ nhờ bạn bè, người thân trông mẹ thay, "anh đảm bảo sẽ giải quyết êm xui, đàng hoàng, không để em phải thiệt thòi đâu".
Kêu trời cũng không thấu, mẹ đến với người ta, trong giây phút ấy, bằng cả chân tình. Bây giờ, chân tình đó được nhận lại bằng sự phũ phàng. Tránh mặt! Nhờ người khác giải quyết. Cuộc đời sao nhiều thứ bất công quá, có nên sống tiếp hay không? Một đứa bé không hề biết gì, chỉ được sinh ra trong nước mắt và dục vọng của con người máu lạnh kia, nó vô tội mà. Tại sao phải ruồng bỏ nó? Mẹ phải làm gì cho con đây? Quyết định nào cho mẹ và cho con? Hay cả hai ta cùng đi?
Mẹ suy nghĩ nhiều lắm, càng suy nghĩ càng bế tắc. Mẹ muốn mình được sinh con ra, được sống bên người mẹ yêu. Nhưng người ta đâu muốn, chỉ khi nghe được quyết định bỏ con, vui lắm! Mẹ nghĩ còn sót lại chút an ủi nào, nhưng không, tất cả với mẹ là con số không.
Cho đi thì nhiều, hy sinh cũng có, nhưng mẹ được gì, đó là sự lạnh nhạt, xem thường của người ta dành cho mẹ. Ước gì mẹ có thể chết đi, mang con theo. Sẽ không ai chia cách được mình con nhỉ?
Có lẽ sẽ như thế ....
Nhật ký con yêu (phần 1)
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su