Em có biết anh đã đau và thật sự sốc khi em
lại nói chia tay với anh ngay trong ngày sinh nhật của anh. Anh đã chuẩn
bị rất kỹ để cuối cùng phải gục xuống và khóc ngay sau khi em quay lưng
bước đi.
Trang à ! Anh biết giờ này em đã xa anh và không còn yêu anh nữa nhưng trong trái tim anh em vẫn mãi mãi là người con gái anh yêu thương. Mình vẫn là học sinh nên chỉ dám yêu thầm nhớ trộm nhau. Chúng mình đã hứa một ngày nào đó sẽ cố gắng cùng nhau bước chung trên một con đường có em và có anh.
Em có biết anh đã đau và thật sự sốc khi em lại nói chia tay với anh ngay trong ngày sinh nhật của anh. Anh đã chuẩn bị rất kỹ để cuối cùng phải gục xuống và khóc ngay sau khi em quay lưng bước đi và ngay tại nơi mà mình vẫn hẹn nhau ra. Trái tim anh đau buốt, anh không biết phải sống như thế nào bây giờ khi thiếu em, thật sự đó là nỗi đau, nỗi mất mát rất lớn đối với anh.
Nhớ lại ngày trước, em đã từng hứa rằng: "Anh à! Em sẽ mãi mãi không rời xa anh đâu, em sẽ luôn ở bên anh, luôn nhớ đến anh và dù cho có chuyện gì xảy ra em cũng sẽ mãi mãi bên anh, ông xa đáng yêu của em". Vậy mà bây giờ em nỡ quên hết sao? Em ra đi không một lời giải thích, anh chỉ biết rằng em nói anh là nguyên nhân khiến em không tập trung học được, em nói em muốn thành đạt, em không đủ tự tin để tiếp tục yêu anh. Tại sao? Tại sao hả em? tại sao anh yêu em thật lòng như vậy, anh làm tất cả, ngay cả sống cũng vì em.
Mình đã từng hẹn ước là động lực để cùng nhau học tập, mình sẽ không bao giờ cách xa, vậy mà bây giờ anh chỉ biết cô đơn lẻ loi trên con đường mình hẹn ước, em có hiểu được nỗi đau của anh không. Anh biết trong trái tim em anh không có vị trí thật sự quan trọng, nhưng anh vẫn luôn cố gắng em có biết không? cố gắng để được em yêu, em quan tâm nhiều hơn mà thôi!
Anh cứ nghĩ nếu mình đã trao trái tim cho nhau, đã thề ước, đã có vô vàn kỉ niệm với nhau thì dù có chuyện gì xảy ra em cũng sẽ không rời xa anh! Nhưng giờ đây, tình yêu anh dành hết cho em, niềm tin anh đặt ở em, em là động lực để anh có thể cảm thấy cuộc sống này có ý nghĩa, mất em rồi, anh sống ra sao, khi mà ngày ngày gặp em, đối diện với em mà anh thấy đau, thấy nhớ người con gái đã từng yêu anh nhiều như trước, anh sống chẳng khác nào chết, anh không còn niềm tin để tiếp tục học, điều duy nhất khiến anh níu kéo lại cuộc sống này là mẹ, người cực nhọc nuôi anh khôn lớn, anh không nỡ bỏ mẹ mà chết, đành cố gắng sống nốt những tháng ngày còn lại mà không có em.
Anh tự hỏi rằng phải chăng từ trước đến giờ tất cả tình yêu, kỉ niệm, những quãng thời gian hạnh phúc bên nhau chỉ là giả dối, phải chăng anh chỉ là món đồ chơi đối với em sao? Anh đau ! đau lắm. Em có biết, ngày nào, phút nào nhớ đến em anh lại bật khóc, anh khóc và thấy nuối tiếc những ngày tháng mình hạnh phúc bên nhau dù biết nước mắt chỉ là vô nghĩa, em đã xa anh và không bao giờ em yêu anh thật lòng!
Tình yêu của tôi với người khác có lẽ nghĩ trẻ con lăng nhăng, nhưng với tôi đó là những nỗi đau, những mùi vị cay ngọt của tình yêu, tôi đã yêu thật lòng và đã nguyện trao hết trái tim cho cô ấy, tôi không biết mình đã làm gì sai, mà cuối cùng người mà tôi trao hết niềm tin và yêu thương lại rời xa tôi và bỏ lại tôi cô đơn trong những tháng ngày còn lại.
Tôi biết mình vẫn là học sinh, nhưng đối với tôi yêu một người, muốn người mình yêu hạnh phúc, và muốn mãi mãi bên người mà mình yêu thương thật khó dù mình đã trao hết trái tim cho người mình yêu! Hi vọng sẽ có người hiểu được trái tim tôi lúc này, tôi rất muốn được tâm sự và muốn được giải tỏa, nick chat: myheart0nlyf0ru.f0rever
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su