Tôi cứ ngỡ rằng chia tay nhau rồi anh sẽ bắt đầu cuộc sống mới theo ý
gia đình anh, rồi anh sẽ lấy vợ, tôi cứ nghĩ là anh đã đưa tôi vào quên
lãng nhưng qua bạn bè tôi bit rằng anh cũng đang mệt mỏi và vẫn luôn
nhớ thương tôi. (Viết tiếp "Nhà bên đang chuẩn bị đón dâu...")
Anh làm gần nhà nhưng anh lại không muốn về nhà, không một giây phút nào anh không nhớ về tôi, lẽ ra tôi phải vui vì anh chưa bao giờ quên tôi và tình yêu anh dành cho tôi vẫn không hề thay đổi nhưng sao khi nghe được tin ấy, lòng tôi thực sự lo âu, bồn chồn, tôi cũng nhớ anh, cũng đau khổ khi nghĩ về anh nên tôi hiểu cái cảm giác này, tôi không muốn anh cũng phải cam chịu 1 nỗi đau như tôi.
Anh nói muốn điện thoại cho tôi để biết tình hình của tôi nhưng anh không dám gọi vì sợ tôi không quên được anh, sợ tôi lại thêm đau khổ vì anh. Anh nhờ bạn bè tôi và cả bạn bè anh an ủi động viên giúp đỡ tôi vượt qua nỗi đau này vì chính anh không dám đối diện với tôi. Tôi biết làm sao đây? Chính tôi cũng muốn gọi cho anh, cũng muốn biết được cuộc sống của anh nhưng tôi cũng không đủ can đảm để gọi, tôi sợ tôi không kìm được lòng mình khi ở trước anh, tôi phải làm sao đây?
Tôi phải làm sao đây để anh quên tôi, để anh có thể đón nhận hạnh phúc mới mà không chút vướng bận gì về tôi. Uh, có lẽ anh sẽ chỉ hết có lỗi với em, anh sẽ không còn dằn vặt về em và quên em khi nhìn thấy em hạnh phúc phải không anh? Em sẽ làm như thế, giờ đây hạnh phúc đối với em là điều khó khăn nhất, nhưng em sẽ sống giả dối 1 chút, sẽ cố cười nhiều hơn chút nữa, em sẽ cho anh thấy một bức tranh hạnh phúc mà anh đang đợi ở em, em sẽ làm tất cả chỉ để anh vui. Anh à, đừng đau khổ nữa anh nhé, nếu không em không chịu đựng nổi đâu...
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su