nhimxu224-
Ngày tham gia: (09:35 | 01/02/2010)

Bình chọn: 1

Có lẽ em đã sai.....

(gửi lúc 01:43 12/02/2010)

Trái tim đôi khi làm người ta lạc đường để rồi khó có thể tìm lại được mình. Câu chuyện tình của chúng tôi dường như chẳng có gì dặc biệt, nhưng cũng đủ làm tôi nhận ra rằng "tình yêu là cho đi mà không cần nhận lại".

Cách đây gần một năm, tôi quen và yêu anh khi cùng tham gia trong câu lạc bộ từ thiện. Trái tim lạnh giá của tôi đẫ bừng tỉnh từ ngày gặp anh. Tôi nhanh chóng đón nhận và hòa nhịp với thứ tình yêu mới mà mới đầu chính tôi cũng ngập ngừng đón nhận nó. Tôi và anh đã có những ngày tháng thật sự hạnh phúc. Rồi cuộc đời, đâu đó vẫn có từ nhưng quanh đây. Tôi gặp lại người yêu cũ trong một lễ ăn hỏi của một người bạn trong dịp về nhà nghỉ hè.. Không biết có phải câu nói "tình cũ không rủ cũng tới" đã nhập tâm vào tôi. Và như thế, tôi đã làm một việc có lỗi với anh. Cùng một lúc tôi yêu hai người mà không hề có bất kỳ một cảm giác tội lỗi nào. Hai người ở hai nơi khác xa nhau, kẻ người Bắc, người Trung nên việc tôi dành tình cảm cho hai người một lúc không khó để tôi giữ bí mật.

Ngày tháng trôi qua êm đềm, 2 tháng rồi 3 tháng.... cảm giác có lỗi với 2 người cứ lớn dần trong tôi. Rồi một ngày tôi quyết định nói lời chia tay với tình cũ bởi tôi không muốn đánh mất cả hai và có lẽ cũng vì chính bản thân mình. Cảm giác mình đang lừa dối người mà mình yêu thương không dễ chịu gì. Tưởng như thế tôi sẽ giữ lại được một tình yêu. Nhưng cái cảm giác có lỗi với anh làm tôi dần xa anh. Cũng bởi chính tôi cũng cảm nhận được tình cảm của anh dành cho tôi cũng phai nhạt dần. Cái ngày đến nó cũng sẽ đến!

Lại một lần nữa tôi tự cầm dao dâm thẳng vào tim mình. Tôi nói chia tay, Anh chỉ im lặng và như thế... im lặng là đồng ý.

Tôi đau khổ, choáng váng vì hụt hẫng không ngờ anh lại có thể dễ dàng chấp nhận lời chia tay của tôi đến thế. Tôi vùng vẫy, cố níu kéo anh nhưng giường như những cố gắng của chính người nói ra những từ "mình chia tay anh nhé" đang níu giữ chút gì còn lại bằng tất cả những gì mình có. Nhưng rồi, con người anh cũng chỉ im lặng. Sự im lặng đáng sợ làm tôi tuyệt vọng. Trong thâm tâm tôi mong anh quay về bên tôi và tôi chỉ muốn nói rằng... em xin lỗi anh.. nhiều nhiều lắm... Dẫu biết lời xin lỗi có muộn màng.

Điều tôi muốn nói ở đây là hy vọng các bạn hãy trân trọng những gì mình đang có... đừng chạy theo những gì phù phiếm mà để mất đi những gì đáng giá nhất trong cuộc đời!
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
b3y3u ( gửi lúc 16/02/2010 12:34:42)
+3 điểm 
tôi không biết vì sao câu chuyện của bạn lại giống tôi đến thế. kẻ bắc người trung thực sự là khó để có thể đến được với nhau.khi mất đi tình yêu của mình hối hận cũng chẳng thể làm được điều gì nó khiến tôi rất đau khổ.suy sụp tinh thần.rồi không biết mình sẽ có thể còn yêu được người nào khác nữa,yêu tất cả để rồi mất tất cả đó là cái giá phải trả.không thể oán hận ai được.tôi hy vọng bạn sẽ tìm lại được niềm vui trong cuộc sống và sẽ lại có người yêu thương bạn ( đó cũng là hy vọng của riêng tôi hi )
koolgirl_4mat ( gửi lúc 19/02/2010 03:51:31)
+1 điểm 
Mình rất hiểu tâm trạng của bạn hiện giờ. Có lẽ duyên số của bạn chưa phải là 2 người đàn ông này. Cuộc sống như thời gian trôi qua không thể nào lấy lại được. Vậy thì bạn hãy tin tưởng vào tương lai phía trước. Rồi 1 ngày nào đó, bạn sẽ gặp được ý trung nhân thực sự của mình. Chúc bạn luôn vui vẻ!!!
nhoanh_2605 ( gửi lúc 22/02/2010 03:50:23)
+1 điểm 
Ai cũng biết là phải trân trọng những điều trước mắt nhưng không ai biết được đâu là điều quan trọng chỉ đến khi đánh mất mới biết được điều đó !
tantanmen ( gửi lúc 23/02/2010 08:11:41)
+3 điểm 
Có lẽ con người ta mãi mãi vẫn không thể quay lưng nhìn lại những chuyện mình đã làm.Nếu tôi như thế tôi cũng sẽ chỉ im lặng,im lặng là vùi chôn tất cả,im lặng là sự cầu chúc hạnh phúc cho người đó.Đừng dằn vặt mình nữa,hãy cố sống tốt hơn và xóa hết những gì đã xảy ra trong quá khứ....!
Noname ( gửi lúc 02/08/2010 06:34:12)
+1 điểm 
tôi cũng buồn!
Noname ( gửi lúc 06/11/2010 11:27:55)
+3 điểm 
Câu chuyện của bạn làm mình thấy ngẫm ra một điều rằng phải biết tôn trọng những gì mĩnh đã có. Nhưng bạn biết không mình đã nhận ra thì bây giờ cũng đã quá muộn mất rồi.Mình đang chìm trong nỗi ân hận vô cùng vì hành động mà mình gây ra. Bạn biết không ngày sinh nhật mình anh ấy đã không nhớ. Mình đã giận anh ấy rất nhiều. Anh ấy đã gọi cho mình rất nhiều nhưng vì lòng tự ái mình đã không nghe. Những ngày sau đó anh ấy không nhắn tin hay gọi điện cho mình nữa-công việc mà trước đây ngày nào anh cũng dành cho mình.1 ngày, 2 ngày anh im lặng. Đến lúc này mình mới thấy trái tim mình thấy nhớ anh đến vô cùng. Nỗi nhớ day dứt từng đêm làm mình mệt mỏi. Mình đã không chịu được tâm trạng này mình đã quyết định nhắn tin cho anh ấy, mong rằng sẽ nhận lại đuợc tình yêu của anh ấy nhưng anh lại im lặng.Đến lúc này mình đã nhận ra rằng mình đã mất anh ấy thật sự. Mình đã ngộ nhận tất cả. Mình tưởng rằng anh ấy thật lòng với mình, nhưng hoá ra tình cảm anh ấy dành cho mình mới chỉ hình thành thôi mà đã bị mình làm mất đi chỉ vì sự tự trọng quá cao của mình. Mình thấy hối hận vô cùng. Lúc này đây khi gửi bình luận này mình muốn khóc đến vô cùng vì nhớ anh nhiều lắm.Nên mình muốn khuyên các bạn rằng hãy biết trân trọng tình cảm của 2 người mặc dù nó mới chỉ là nền tảng thôi,nhưng nếu bạn đòi hỏi và yêu cầu nhiều quá sẽ đánh mất tất cả những gì 2 người đã cùng xây dựng lên.Bạn hãy cùng mình vượt qua nhé, nối đau nào rồi cũng sẽ qua thôi bạn ah, hãy tự nhủ như vậy để tiếp tục sống vui vẻ bạn nhé. Chúc bạn sẽ tìm đựơc hạnh phúc thực sự của mình!
Noname ( gửi lúc 06/01/2011 09:23:39)
+0 điểm 
Nếu minh đọc được bài này sớm hơn thì tốt wá nhỉ!!! nhưng muộn mất rồi mình mất ngườj mình yêu mất rồi chỉ vì mình wá ích kỷ khi chỉ muốn người ấy là của riêng mình! Mình kôg mong anh ấy quay lại đây mà mình chúc anh ấy tìm đc một người tốt hơn mình thôi
Noname ( gửi lúc 18/03/2011 04:48:32)
+0 điểm 
T ngược lạj hoàn toàn,t gặp a tìh cờ..từ 2 kẻ xa lạ thành 2ngườj yêu nhau. T k biết aj thực sự là ng có lỗj,là t,là a,hay lỗj lầm từ chíh tc của 2 đứa. Bjết a có ny nhưg t vẫn chấp nhận là kẻ thứ 3,dù a có ny nhưg đứg trước t tráj tjm a vẫn lỡ nhjp.t hp khj có a bên kạh nhưg đau đớn vạn lần khj đốj djện sự thật t chỉ là ng0n gjó lướt wa đờj a.bjết pao nhjêu lần t n0i wên a đj nhưg tráj tjm t k làm đc đjều ấy.và rùj cuốj cùg tôj cùg rờj xa a dù bjết sẽ rất khó. T đã từg n0j vớj a rằg..a y aj kệ a,eya kệ e.. Nhưg nv thj jch kỉ wá. T pảj làm sao khj mà t chj y a mà thôi!
Noname ( gửi lúc 21/04/2011 09:35:15)
+0 điểm 
sao yêu lại khổ thế vậy. Ai cũng phải buồn và khóc chăng
Noname ( gửi lúc 21/04/2011 09:38:29)
+0 điểm 
ước gì mìk quên đc a ý ... T` ơi kô biết tại sao e kô thể ngừg yêu a E yêu a điên cuồg từ khi nào vậy a có là gì với e đâu thậm chí a và e là 2 người chưa hề gặp mặt ... bạn nào giải thích hộ mỳk vs mỳk kô biết tại sao mỳk lại yêu a nhiều đến thế mặc dù tôi chưa biết mặt a
Noname ( gửi lúc 21/06/2011 12:55:17)
+0 điểm 
cuộc sống này nói thì dẽ mà làm mới khó,
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

sweetie  (10:03 | 27/11/2011)
Ky_Jenny  (05:18 | 29/11/2011)
chuyentinhbuon0905  (06:17 | 03/12/2011)
bichtuyen30  (10:19 | 18/12/2011)
crying  (01:00 | 20/12/2011)
hoiquan1234  (10:59 | 28/12/2011)
Cô kính mến   - 6 comments
lonely199  (04:21 | 25/12/2011)
botomtet  (10:23 | 29/12/2011)
dacuoi  (11:35 | 01/01/2012)
bamby106  (05:10 | 06/01/2012)
pesau  (04:52 | 12/01/2012)
Hãy giúp mình   - 14 comments
hoahongvt  (02:58 | 17/01/2012)
Tôi có con với sếp   - 27 comments
hoahongnhung  (01:07 | 26/01/2012)
quantuyet  (12:51 | 29/01/2012)
Tôi nên làm thế nào?   - 18 comments
langtukorea10  (11:23 | 31/01/2012)
Hãy cho tôi 1 gia đình   - 12 comments
hanhoai  (11:39 | 31/01/2012)
Hãy chia sẻ cùng tôi   - 26 comments
phuongtran  (10:58 | 02/02/2012)
conchimnho99  (06:30 | 03/02/2012)
Tôi phải làm sao???   - 25 comments
Giacmophaitan  (09:47 | 05/02/2012)
yennho2001  (12:15 | 08/02/2012)
Tôi phải làm sao?   - 1 comments